Thơ NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG NẮM ĐẤT CÙ LAO (Bao lấp lóa không ngoái lại…) Tứ bề nê địa, mắt phù sa thuở ấy sắc trời hối hả một lớp người từ bè trung đại bước lên Trang phục sơ hoang gánh theo tiếng sáo thi mộng ngày tay nắm gió khai hoang trăng huyền lưu tràn biển cả Thú rừng hung hãn khắp nơi nơi cọp đánh hơi người chồn bắt vật nuôi sấu vẫy lật ghe đùa giỡn sống giật giành bao mãnh thú Nắng đê mê tôn cao tình xanh người sau ngậm ngùi nghe kể đất giồng thuở sơ sinh * Không men đế Bình Phú mà say hăng khát vọng ánh sao giữa cuộc đêm tranh sáng rõ thế là răng ê khi tôi chạm vào thơ Nội ô thị xã nghèo ấy sau đớn đau đôi mắt mộng mơ lối đến trời xa chập chững mây mòn Bờ bãi ngát xanh con nước giữ dấu chân em làn môi, thân xác chạy dọc sống lưng người uống em đời nhiều cảm xúc em ngào ngọt bên ngoài sao rát mặn mắt tôi Tôi chạy trên sợi dây thanh tìm giọng tận cùng thời gian vuộ...
Bài đăng
Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 2, 2021