Bài đăng

  Thơ Nguyễn Đăng Khương – Không oán trách     Tự vớt mình khỏi bóng tối   Ngậm những mảnh vụn giác tính tôi nhai nát sự lười biếng để nhả ra những sợi tơ lý tính trắng muốt con đường mòn rỉ sét những chiếc xe đẩy người giám hộ bị tôi băm vát thành tro bụi tôi bước qua cái rãnh hẹp bản ngã nơi những bộ xương định kiến nằm co quắp dưới chân những vị cố vấn tinh thần tan chảy thành những vũng mực không màu trên nền đá sự hoài nghi tiếng kêu đừng tranh luận rơi thỏm vào hố đen một trí tuệ vừa thức giấc   Tôi tự phẫu thuật linh hồn mình bằng lưỡi dao can đảm để cắt bỏ khối u vị thành niên tự chuốc lấy những xiềng xích máy móc hóa thành những cánh chim giấy bay ngược về phía mặt trời sự biết không còn là cỗ máy bôi trơn bằng sự vâng lời tôi là cơn bão tự định nghĩa lại tâm chấn tôi đi trên những dòng chữ không dấu chấm câu nơi tự do bắt đầu từ khoảng trắng vô định những cuốn sách hiểu thay người khác giờ chỉ là đống lá khô xào xạc dưới g...
  Thơ Nguyễn Đăng Khương: Giải thể cái nhìn hiển nhiên   ĐỘNG VÀ TĨNH   Không điểm tựa cho chủ từ hóa thạch nằm yên đáy văn phạm Mỗi danh từ: cạm bẫy giăng bắt dòng thác lũ năng lượng Ta lầm tưởng khối đá trường tồn mang tên bản thể Thực tại chẳng phải đồ chơi xếp đặt không gian Euclide Bức màn Newton rơi - thực thể tự vô hóa đêm đen Mọi vị trí: ảo ảnh trực giác ngây thơ giam cầm chiều kích cũ Đừng tìm chân lý đứng im như pho tượng đồng rỉ sét Hạt bụi dưới chân đang vũ điệu hủy diệt Thế giới không phải tập hợp đối tượng đơn tính lẻ loi Hệ thống tương quan gào thét giải phóng khỏi tĩnh chỉ.   Điện tử chẳng bao giờ là vi vật nhỏ xíu đợi định nghĩa Tiếng vang ba động giữa tầng mây xác suất không màu Khoảnh khắc chủ từ tan vào thuộc từ như muối hòa đại dương Nền hữu thể học nẩy mầm từ nghịch lý Heisenberg Không ranh giới người quan sát và dòng chảy hạt cơ bản Mỗi sát na: cách mạng biện chứng hình thái hàm hồ Cái tĩnh chỉ: hiện tư...
  Thơ Nguyễn Đăng Khương: Bỏ rơi   Bỏ rơi   Bước vào nhà tắm soi gương chỉ thấy bầu trời cao Quy luật đạo đức trống rỗng Khuôn mặt tan chảy dòng nhựa đen tuột xuống lỗ thoát nước phi bản sắc hằng ngày   Bỏ rơi mình thừa nhận tinh thần chưa hoàn thiện cái bóng đơn giản hệ thống lô-gích Hê-ghen Bản sắc nằm lại móc treo áo cùng thẻ nhân viên nụ cười công nghiệp hóa Phân thân kẻ tư nhân ích kỷ nhai ngấu nghiến thực tại công dân mộng du cộng đồng chính trị   Ta bỏ rơi ta biến đời sống tộc loại thành thủ đoạn duy trì hơi thở cá nhân mệt mỏi Dưới đáy ly cà phê đắng tìm thấy xác chim sẻ không cánh chính tự do mình Đặt sự vật vào cõi hư vô Max Stirner nơi cái Tôi lơ lửng vệt máu đen tha hóa   Cánh tay kéo dài vô tận cố ôm vĩnh cửu chỉ chạm lớp vảy lạnh lẽo con rắn tiêu dùng Ta bỏ rơi ta trong tiếng rít lực lượng xa lạ sản phẩm thù địch chính tay nhào nặn Cắt lát mỏng linh hồn bày lên đĩa mời bóng ma quá khứ dự tiệc ly biệt ...
  Thơ Nguyễn Đăng Khương: Khúc hành ca giữa các chân trời đứt gãy   Nơi đến của linh hồn   Nơi đến không phải địa điểm mà là chuyển động của cấu trúc bản chất Linh hồn chối bỏ diện mạo vốn chỉ là lớp vỏ đánh lừa Tôi rời thực tại Hà Lan nơi tĩnh vật chính xác đến đánh mất linh hồn hương vị Vật dụng hữu ích mệt mỏi với chức năng thực dụng của chúng Linh hồn nằm tại giao điểm khát vọng và hư vô như cách Mondrian phân tách vũ trụ Cái nhìn viễn quan xuyên thấu bức tường kiên cố vừa sụp đổ bởi phân tách nguyên tử Thế giới bất định chao đảo mềm nhũn như Kandinsky từng kinh hãi và say đắm Thực thể phi lý tính từ chối khoa học tìm về trực giác Bergson Linh hồn là khối lập thể bị cắt xẻ bởi nhát chém thời gian không gian Rời bỏ hình dạng con người trở thành hình thức biểu nghĩa Màu sắc nguyên bản là những đạo quân du kích Triết học chính quy đầu hàng linh hồn cầm vũ khí vệt màu đứng lên Nơi đến là vùng trắng xóa Tối thượng không tiếng ồn hữu dụng P...
  Thơ Nguyễn Đăng Khương - Thực đơn của kẻ tự thực   Thực đơn của kẻ tự thực   Mặt trời treo móc áo, quả trứng ốp la cháy sậm lòng đỏ giấc mơ dang dở Tôi ngồi vào bàn, dao nĩa kéo dài từ tiền kiếp xa xôi, nơi ngôn ngữ chưa bị đóng hộp Bữa sáng bắt đầu bằng việc nạo lớp rêu xanh ký ức, nơi linh hồn mọc lên như nấm sau mưa axit Tôi cắt lát mỏng thùy thái dương, nhai chậm rãi vị chát buổi chiều Thomas Aquinas tranh luận cùng hư vô Không bản thể hữu hình, chỉ hỗn hợp mùi lưu huỳnh và hương hoa bưởi thánh thiện bị bỏ quên Tôi nuốt chửng khái niệm "lập hữu", nó cựa quậy trong thực quản như cá tầm cố lội ngược dòng thời gian Mỗi miếng cắn cấu trúc hóa lại cái tôi, giải cấu trúc bạo lực trên đĩa sứ trắng ngần Tôi ăn giấc mơ không màu khúc xạ qua lăng kính kẻ vừa chủ thể vừa vật tế thần Linh hồn không vật thể, sao hôm nay vị sắt rỉ và sương sớm Tôi dùng thìa bạc múc lấy tò mò, thứ chất lỏng sền sệt màu ngôi sao đang hấp hối Bản tính nhân loại viết bằng ...
  Thơ Nguyễn Đăng Khương: Biến tấu mặt đất   Hậu kỳ của vùng chân không   Giai đoạn hậu kỳ bắt đầu khi tiếng rên không còn biểu đạt cơn đau ký hiệu rỗng nằm ngoài dạ dày và bộ máy tư duy Chúng ta quan sát sự suy nghĩ bằng con mắt kẻ không biết chơi cờ nhìn nước chiếu hết như vết mực loang trên mặt gỗ mục Wittgenstein ngồi đó giữa những hàng rào ngôn ngữ tháo rời chiếc đồng hồ ý niệm tìm xem thời gian có thực sự chảy bằng từ ngữ hay không Vùng chân không không phải sự trống rỗng hàm đại số chưa khai triển nơi tham số ẩn hiện những bóng ma tính chắc chắn Giờ tôi biết cách tiếp tục rồi tiếng kêu vang lên trong căn phòng không cửa nơi dãy số tự hủy trước khi chạm đến vách tường Một ý tưởng nhanh như chớp xuyên qua vỏ não để lại vết cháy hình công thức nhưng khi định nốt lại chỉ thấy những dấu gạch ngang sự im lặng Tại sao phải mô tả trải nghiệm không thể xác định ta quy định tiêu chuẩn nhận diện nụ cười bằng cách đo độ rung những sợi dây thanh quản đã đứt ...