NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG TẠP VĂN BIẾN CỐ Lâu lắm mới có cảm giác ngồi dưới bóng cây ô môi trước sân làng cho bác Tư hớt tóc. Ngẫm ra cũng nhiều năm, bác đã hớt cho bọn nhóc chúng tôi và kể cả người lớn có người đã mất. Khỏi phải kể nay bác đã già đi nhiều, vẫn đôi bàn chân bị tật khập khểnh lê la đầu trên xóm dưới. Vừa hớt cho tôi bác vừa rỉ rả: Con người bây giờ khủng khiếp quá. Có cái thằng ở đâu không biết, nghe nói bán cây giống giàu có, tới mướn đất của một ông chủ giàu có cạnh nhà mình. Mình trồng hàng bông trang, hai cây cóc bên đất mình mà nó rào luôn nó nói có gì nói với chủ đất, thê mới lạ. Mình già rồi muốn nói lẽ phải trái, nói chỉ trỏ chửi bới ghê quá. Nghe nói cũng có học đại học gì đấy, lấy vợ về xứ này. Con người ta làm có nhiều tiền nhưng lòng dạ thú vật chú mày ạ. Nó muốn ăn tươi nuốt sống mình. Nghe buồn quá, nó làm vậy làm không có tình. Mình là người cũ, mua đất mấy chục năm, ranh gốc hẳn hoi, nó là người mới phải l...
Bài đăng
Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 1, 2021