NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG THƠ SỐNG Hẳn mỗi người có lúc phải làm vườn Cầm kéo cắt vào mây gió Quá miệt mài tôi danh trụi bàn tay Điều gì xảy ra khi con tim khô máu Như thế tốt hơn sống trên hỏa ngục này phải nhập vào vai diễn Những đám mây tranh luận thường dừng ở đâu Nơi ngọn kéo hay chết trên đầu lưỡi? Bạn có thể trả lời mà không phải suy tư Những trái hái được bằng mồ hôi thường có vị chua nồng Dù sao cũng kiếm được đồng xu lẻ Đổi vài câu thơ ở tiệm phô tô Thể xác đau hay mắc nợ dông dài Có đột tử thì tốt hơn phải sống Bí ẩn gói trong sáu tấm vách buồn Mỗi ngày tôi nhặt một ngón tay Rồi lại cắt sang bàn tay khác… LY Đưa tay đôi mắt trũng sâu quá vãng vô hình trú ngụ trong nàng hay trong ta Dự phóng bàn chân chuột rút quằn quại đớn đau bất động nghe tiếng mây dừng đỉnh nóc buồn Hun hút phán xét nhan nhản nạn tai biển khơi trơ trụi đầm lầy chết chóc bụi hồn nhiên đèn xanh vừa đi vừa gật Khoác lên mình tấm áo hồn chiều lũ gió nhạo báng xương rổng tủy sống từng đứng reo đắm ...
Bài đăng
Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 12, 2020
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG THƠ RUỘT Hằm bà lằn tôi với chiếc gối đổ ruột bảo vệ phòng trưa những thanh quản bị đứt nhớ cơn đau dạ dày của mẹ nhào lộn đụng mái nhà ngày tôi còn quá nhỏ bạn tôi rời nhà xuất bản tôi đọc chính tôi để tìm ra thuốc tiêu diệt đam mê giấc tôi mơ là vải vụn bông gòn ngạc đầy lổ thở không một cơn gió bàn tay gọi giúp nghĩ nỗi cô độc chờ trăng đầu tháng nàng sợ những ngày ấy địa ngục ở quanh tôi quen không còn ghê tởm nhớ khi còn sống có lần bà hầm cho tôi thức uống từ những cái cùi bắp. NGHE GIÓ Sâu đêm hun hút vườn sau nghĩa địa mất ngủ vào ra sợi dây sợ hãi từ lâu đã đứt tôi nghe gió hẹn hai mươi năm tôi lao đến em bằng đường đi ánh sáng những ban mai tháng chạp búp nụ vươn cao lang thang khu vườn thơm không tuổi bàn tay vuột mất năm mươi năm sần chai bóng tối trợn trừng nhìn tôi bất động nửa thành phố chìm ngập trong nước bẩn một vài bóng dáng sương khói qua lại ngọn cây có những hình thể toàn thân mắt đóm lụa ...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG THƠ MẸ Sống hết đời sông mẹ về với lửa lửa dâng cao không có đôi bờ bảo rằng mi đừng cợt đùa ta nữa hãy thơm lên mĩ vị cho đời lửa hỏi sao bà mãi đơn côi mái tóc lặng nghe rì rào sóng vỗ con cá nào hóa kiếp đêm nay Sống hết đỉnh núi mẹ ngồi chơi với mây chập chờn dưới chân, quàng lên ngực áo tay lung lay mẹ chấp chới mặt trời Rứt hết đời tơ mẹ chuyện trò với nhện bát quái ngũ hành từa tựa vậy thôi ung dung nhện cuộn lấy mồi thưa rằng bà để tôi xơi Lật hết đời chân mẹ chơi với đất gương mặt thằng Y, thằng Z, thằng D bây thành đạt hay là bây phù phiếm nhớ tụi mầy, tụi mầy còn nhớ tao? Sống hết bình minh mẹ ngồi với cỏ quấn chân làm gì hãy mọc xanh lên… KHOẢNG KHÔNG Tất cả lùi xa những người từng nhiều lần với anh chén thù chén tạc chỉ nỗi đau tồn tại vĩnh viễn may ra còn lòng trời buổi mai nắng nhạt lấy trái tim băng cuộc đời dập nát Có thể đây lần cuối anh hoài nghi v...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG TẬP THƠ LỘC BƯỚM Đêm cổ thụ Đêm ngàn thức dậy tiếng chim Nửa kia ồn ã nửa im lặng chờ Một trời mấy kiếp bơ vơ Phận tình thì cạn phận thơ lại mòn Tìm ai tắm gội phần buồn Để cho thân xác sạch hơn bụi người Gió đem đến tiếng ầu ơi Ru vào nhân thế ngàn lời yêu thương Ai đi hết mọi con đường Chôn chân một chỗ ta nhường bước em Soi cho thấu cái trời êm Nhìn cho thấu cái khát thèm trầm luân Lửng lơ là cái lưng chừng Lẳng lơ là cái ngập ngừng thịt da Trăng cười thắp lá bay xa Thắp hoa cho cái tuổi già nghìn năm Lũ chim đối thoại đêm rằm Sống chết lẽ phải trên mâm rượu đầy Tìm đâu ra bạn và bầy Đào đâu ra được dấu giày chân hoang… Bìa một hồi ký Bu...