NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG
TẠP VĂN
BIẾN CỐ
Lâu lắm mới có cảm giác ngồi dưới bóng cây ô môi trước sân làng cho bác Tư hớt tóc. Ngẫm ra cũng nhiều năm, bác đã hớt cho bọn nhóc chúng tôi và kể cả người lớn có người đã mất. Khỏi phải kể nay bác đã già đi nhiều, vẫn đôi bàn chân bị tật khập khểnh lê la đầu trên xóm dưới. Vừa hớt cho tôi bác vừa rỉ rả:
Con người bây giờ khủng khiếp quá. Có cái thằng ở đâu không biết, nghe nói bán cây giống giàu có, tới mướn đất của một ông chủ giàu có cạnh nhà mình. Mình trồng hàng bông trang, hai cây cóc bên đất mình mà nó rào luôn nó nói có gì nói với chủ đất, thê mới lạ. Mình già rồi muốn nói lẽ phải trái, nói chỉ trỏ chửi bới ghê quá. Nghe nói cũng có học đại học gì đấy, lấy vợ về xứ này. Con người ta làm có nhiều tiền nhưng lòng dạ thú vật chú mày ạ. Nó muốn ăn tươi nuốt sống mình.
Nghe buồn quá, nó làm vậy làm không có tình. Mình là người cũ, mua đất mấy chục năm, ranh gốc hẳn hoi, nó là người mới phải làm theo ý mình chớ. Giả như nó nói chú ơi con muốn Kobe be bờ bom cát, vậy bông trang của chú muốn trồng lại ở đâu con dời cho chú. Đằng này nó hùng hổ vậy là kẻ mất dại, là thú hoang rồi.
- Nó đi rồi bác, con gái con theo luôn rồi.
-Chuyện chú mày còn buồn hơn cả chuyện của bác.
LẢNG TRÁNH
Lão Mao dắt đàn dê ngang qua chòi Kính Văn Thích, rợn người, mùi xác thối xộc vào lão, đưa con mắt qua khe hở cánh cửa chòi nhìn vào, lão thấy cái võng đứng yên. Trên võng là một cái xác chết nhỏ thó lõa lồ trương phồng. Lão bủn rủn, chả lẽ thằng quỷ quái này đã chết. Đàn dê thung dung khắp nơi.
Trong lão lóe lên vài lần trà dư tửu hậu với hắn trên tỉnh. Thằng này người nhỏ thó, mặt thỏ, mỏ dơi, mắt lươn ti hí, tiếng nói dính vào nhau eo éo nghe như không chuẩn âm sắc. Tướng số bàn về kiểu giọng nói này là yểu mệnh. Hắn nói cái xứ sở này không ai đáng chơi ngoài lão, còn lại là một lũ hút máu, bà con dòng họ gì. Nó kể chuyện ăn cắp vặt của thằng Thú : “Ông làm gì vậy?”- “ Sắp chín mà không đốn có phí của giời không!”. Thằng Thú vừa xách buồng chuối vừa nói. Có buồn cười không. Nó đay nghiến thằng Thú là cao bồi da trăn, hai con mắt trắng dã chút gì lai lai. Thích thấy nó vài lần chui ra từ nhà con Du. Con này chết chồng, tuổi ngựa, dáng phốp pháp, hai lần bể bóng đèn, nghe người trong xóm nói khả năng giường chiếu mạnh ghê gớm lắm. Chồng chết ba ngày thằng Toại đã chui vào mùng, hai đứa liền kết với nhau mở tiệm buôn bán chưa đầy tháng, trưa đó về đã thấy nó đang ịch đụi với thằng Trò trên giường trong. Thế là vỡ đám. Thằng Toại bán tất rồi đi đâu đến giờ không ai rõ tung tích. Ai đó nói hồi đi gặt lúa mướn trong kinh, chồng nó còn trẻ khỏe, lại bắt gặp nó với thằng Lị giữa đồng không mông quạnh. Thằng chồng nó trước khi chết vì tai nạn giao thông còn hằn hộc hành hạ nói khi nhớ lại cảnh này. Sau khi trải qua hai mươi ba cuộc dạng như thế, giờ nó cặp với thằng Bắc đại ca, ăn gần hết mười bảy công đất. Xó này có mấy đám đàn bà chấp nhận làm món ngon của mấy cha đại gia cây giống, một dạng vợi hờ, cần thì lao về nhau trong nhà trọ nào đó xa xa, miễn vợ nhà không phát hiện. Mắt thiên hạ như mắt bụi, làm sao mà thoát được miệng đời.
Lão Mao đã trải qua cảm giác này lúc bảy Khói chết trên vũng nước trước cửa chòi, ông đã đi báo công an và bị quá nhiều chuyện phiền phức . Bảy Khói đi lính Cam về nói toàn chuyện bên Cam. Có người nói ổng uống nhằm nước có bùa chà nên vậy. Bùa chà là có thật, hồi nhỏ đi chợ nổi lão Mao từng chứng kiến một ông trung niên cứ bơi đi bơi lại mãi mà không bơi về nhà được, mãi một lúc ông Chà xuống xuồng lấy cây đàm lại mới ghê chứ, thì ra ông trung niên kia lấy cắp cây dằm trên xuồng ông Chà. Ăn cắp thì sao mà thoát được. Có mấy lần uống rượu với bảy Khói ở nhà ông Năm nhạc sĩ. Bảy Khói lúc đầu nghiêm nghị, chỉnh chu, sau vài ba ly đế đã lên giọng : Không có ông thì tụi Cam không còn một bóng, có con đường nào lên thiên đường nhanh diệt chủng đã làm, nó bức con người vượt qua cái cõi sống bước vào cõi chết vì một nhác chém hay một cú đập đầu. Tụi nó giỏi tài hoa hơn mình nhiều, nhất là con gái tính tình không chê vào đâu được, sức chịu đựng cuộc sống khắc nghiệt, lam lũ hơn cả cái bọn con gái xứ này luôn hiện hình trên mây. Bảy Khói, mày uống đi, ông Năm nhạc sĩ nói.
Bảy Khói lại tiếp. Không có tau thì toán tụi nó chết không còn một đứa. Thằng nào thấy cái gì sáng sáng, đẹp đẹp như đầu thắt lưng, đồng hồ đeo tay đều nhật bỏ vào ba lô cả. Hôm đó thằng bảy Thảo ra suối lấy nước mang về cái hồ lô, tau bảo vứt ngay không thì chết cả đám. Giành giựt qua lại, chẳng ai ném, tất cả tháo chạy, vài phút sau nó nổ vang dội. Bọn nó tụ lại còn xanh mặt.
Con gái bên đó thời ấy nó trốn đâu biệt tích, thi thoảng ngang qua thị trấn nhỏ mới gặp một vài cô gái răng trắng mắt đen tròn lay láy làm nhớ vợ thấy bà cố. Lúc sắp rút quân bảy Thảo đạp phải lựu đạn cụt hết một giò đi chân giả đến giờ. Có vài lần đi củi tao ghé thăm nó, làm vườn sống đắp đổi. Nó nuôi gà, trồng bốn mươi ba cây cần sa công an chạy ca nô ập vào nhổ sạch mang đi còn phạt đâu cả chục triệu, cái thằng làm bậy quá. Má bảy Thảo lúc còn sống làm nghề đồng bóng. Tau có nhờ bà coi giùm một quẻ bà nói : “Mày mắc chứng bệnh của thế kỷ trước mà người ta nói hoài là bệnh rối loạn lưỡng cực. Để tau bắt bệnh mày coi đúng không. Mày sắm cho vợ mày bộ đồ mới mày bảo nó mặc thừ vào, nghiêng ngó qua lại trước mày, chú mày có thấy buồn không, có thấy sờ sợ gì không? Nếu có là mày bị bệnh rồi đấy. Hay cho tiền nó trang hoàng gì đó sau lại thấy lòng bực tức đúng không, nghĩa là con chỉ muốn mọi thứ như cũ, không chịu một sự đổi thay nào cả, con đã mắc bệnh chín chục phần trăm” .Bả mất lâu rồi, bảy Thảo nói cuộc đời bà là mấy thiên tiểu thuyết. Tau sống một mình cho tự do đừng thằng nào lo.
Bây giờ thì làm sao, báo công an nó gọi mình làm chứng hỏi tới hỏi lui bỏ công việc làm ăn sao được, lão Mao ba chân bốn cẳng lùa đàn dê tắt vườn hoang vê nhà…
Lão mất đã lâu, gần nửa thế kỷ trôi qua, cái chết của Kính Văn Thích vẫn còn là một bí ẩn.
Nhận xét
Đăng nhận xét