NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG

 

 

TẬP THƠ LỘC BƯỚM

 

 

 

Đêm cổ thụ

 

 

 

Đêm ngàn thức dậy tiếng chim

Nửa kia ồn ã nửa im lặng chờ

Một trời mấy kiếp bơ vơ

Phận tình thì cạn phận thơ lại mòn

 

Tìm ai tắm gội phần buồn

Để cho thân xác sạch hơn bụi người

Gió đem đến tiếng ầu ơi

Ru vào nhân thế ngàn lời yêu thương

Ai đi hết mọi con đường

Chôn chân một chỗ ta nhường bước em

 

Soi cho thấu cái trời êm

Nhìn cho thấu cái khát thèm trầm luân

Lửng lơ là cái lưng chừng

Lẳng lơ là cái ngập ngừng thịt da

 

Trăng cười thắp lá bay xa

Thắp hoa cho cái tuổi già nghìn năm

Lũ chim đối thoại đêm rằm

Sống chết lẽ phải trên mâm rượu đầy

Tìm đâu ra bạn và bầy

Đào đâu ra được dấu giày chân hoang…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bìa một hồi ký

 

 

 

Buồn đau đường kẻ trong

chân trời thẳm khuất mấy mươi năm đêm tối tiếng lưỡi dao cắt vào những cổ người

dòng sông vang vang câu tha lầm hơn là giết

bình minh lũ heo say sưa ăn máu đong trên bờ

cũng kiếp người bị xóa không thương xót

 

Giấc mơ thét nhân văn

ngọn đèn bay nước xanh đom đóm mắt

 

Đối chọi hãm hại gì chẳng để làm 

từ cổ họng xác chết không ngừng tuôn máu

chiến đình còn quyết thắng

cơ hội xáo thịt nồi da

bao mùa lá tiêu ma

bao mùa nằm ngáp ngáp…

 

Vẽ đau buồn là con rắn không đầu nọc độc ở phần đuôi đừng giỡn.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tro

 

Giữa lụa là cuộc thế mẹ vẫn mặc áo rách

thương cánh đồng đầu trần đón nhận bao giả trá

chỉ đời lúa cỗi cằn

nỗi đau là rất thật

 

Năm tháng thổ huyết

gương nát trong tro bụi

luồn trong cổ họng vội vã mưa cơn

trưa mệt mỏi ngọn gió hoang mờ ảo

rụng ý nghĩ mùa chúng ta tàn lụi

lặn hụp trong nước những tượng đài

cánh tay sóng táp vào cõi nhớ

 

không giữ được hạt cải mẹ chăm bẵm giao cho

gieo neo ý nghĩa đời mình

buông lơi đôi tay nước

khối hỗn mang mù mịt…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Độc thoại 

 

Cơn mưa ra ngoài bắt tay cơn mưa khác

nước không học hành mà bí ẩn

trôi dọc tuổi đau này

 

Tìm nắng hong nước mắt

cô độc dày đặt bay bằng đôi mắt ráo

niềm tin cười nói trên mây

 

Những ngôi sao chờ ai khép mắt

nằm im bên lũ côn trùng

sống cùng người yêu ta hay ta yêu người

nàng tự chiếu bức tường phản vấn

 

Như tôi có tội

nhẹ nhàng bỏ cõi người

cũng có thể nàng từ bỏ tôi

 

Trên ngực đêm rờn rợn lũ mèo

ngồi đó nghĩ gì không đoán được

gương thấy mình trong sóng nàng dợn bóng.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lộc bướm

 

 

 

Đêm còn chút nắng trong da

thắp cho sáng cả quan hà khói sương

tay đan tay sóng cuối đường

dấu chân héo cả mười phương cát đùa

 

Người yêu nhau dắt lên chùa

cỏ hoa đại thụ như vừa nhón chân

tai nghiêng biển mặt nằm gần

sóng làm tan cả lỗi lầm trời xanh

 

Lạc rồi cái bóng thẩm âm

ngồi lên nghe ngóng dỗ dành cơn đau

từ trong xương cốt bạc màu

thịt da gió bụi ngọt ngào theo cây

 

Lạnh còn giăng mắt loi nhoi

lời chưa hóa đá sóng soài cỏ đau

thôi cho chút nắng tan mau

khát khao ngồi dậy mà chào bình minh.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Dựng

 

 

Trước sông chiều dựng

nàng khỏa phù sa thịt da nóng rực nhẹ bước ngôi nhà lạnh lẽo

 

cỏ cây trần gian mềm mại tiếng chim mỹ miều len niềm hy vọng

kiếp xuồng nhỏ mong manh bơi ngược đời người

 

tóc tai mắt mũi thịt da nàng nói bằng hơi gió thì thào ta nghe lời cơn bão

com tim mệt mỏi của ta lốc xoáy phía đầu nguồn

 

mặt đất trên đầu bầu trời dưới chân nghe giọng ta đầm ấm

ta đánh bắt buổi chiều được ngọn đèn vặn nhỏ của em

 

bơi trong đêm không trăng bơi trong ánh đèn dầu

chỉ một ngọn đèn thôi đủ sáng tâm linh ta thắt thẻo

 

lao xuống bóng đen ta mà tắm gội

rồi khoác lên ngầu đục quá khứ mình

 

đêm trên sông đè lên ngực ta sóng sánh

như bước chân chạy trên đường ánh sáng ngọn đèn

 

Nàng kể đời 

nước mắt đỏ tươi

anh ấy tự vung ngọn dao lên cổ mình

trong cuộc chiến không tìm ra đối tượng

chỉ thấy những cái gật đầu bắt tay cười khẩy

anh ta phát điên tự thiêu

người người giải tỏa

em về đây khói hương

 

Mây đâu về

mong manh chầm chậm long lanh

thoắt ở đây nhưng thoắt mất rồi

nơi trú ngụ lòng sông bí ẩn

 

Bãi cát dài nhìn nàng không nói

nước chảy xuôi mùa bão đổ ngược chiều

đường trời thẳm đôi mắt mình lại ngắn

biển nhẹ tênh đập nhịp đập tim gầy.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bùn

 

 

 

Vì guồng nước của những linh hồn thác giấc mơ đã từ bỏ họ

nắng rót mưa chang long óc

khúc hát mùa màng nhẹ bỗng

ánh sáng khô thanh tẩy bùn lầy

trong một hiện thực lắc lư đôi cánh

 

Mắt đen trăng hao nhìn răng trắng

tiếng cười rỏ máu mặt đồng

ý nghĩ chập chờn theo lũ

giơ cao lưỡi cuốc mây xám qua đầu

bước họ buồn trong tiếng tổ mất chim

thổ lộ buông tay cơn say mật

 

Vồn vã rồi thinh lặng họ vút theo vọng tưởng

nuôi sống những thành phố xa xôi trong nỗi lo lạc lõng

người chết nuôi người sống

người sống nuôi ngọn lửa

lửa tìm bình di cốt

đồng hoa trên đầu họ chẳng tỏa hương

khi người thân chúng ta đói khát

 

Vị thế của họ không là điều kỳ diệu

điệu bùn chẳng mọc sen hoa

phù sa sợ đỉa bể người bám gót.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hành trình

 

 

 

Ở đâu đấy lao đi rất xa trong sự hứng khởi kiếp người

dưới chân vũ đài cuộc sống tiếng hoan hô hiệu triệu niềm hy vọng

bãi rác hoang còn lại rồi giải tán

 

Chiếc bong bóng thất sắc vướn mình trên cỏ

ngồi giữa tiếng vỗ tay ruồi muỗi mâm cỗ đầy vừa mất dấu niêm phong

lũ trẻ nhai tương lai chóp chép

 

Người khách nghe hương cà phê trong nước tiểu mình

những chiếc xe ủi bật gốc mùa hè người lạ mặt chìa bàn tay ra bắt

những cú đá của thần chết hàng xóm nói với người lạ mặt

giữ thăng bằng cho giai điệu u mê

tôi lăn tròn tiếng nguyền rủa bao quanh

 

Tay lướt ván ghìm mình tuột dốc không đi lên, không thể nào khác được

nhả chữ xuống xề bài vọng cổ đang hăng

vừa úp lót bản tin nóng bức

 

Ngủ quên trong ngôi nhà chờ cô gái trẻ bắt đầu trang điểm

tiếng lá đổ dồn giọng nói mỏng lát dao:

để cập nhật phiên đấu giá sớm nhất

 

Trong mơ không thể đả thương ký ức đáng nguyền rủa

nhưng có thể mang về từ vực sâu của lời tuyên bố

một ban mai rất xa

tôi bước lên những bàn tay chém gió

 

Những đôi mắt bị nhốt trong lồng khung cửa sổ ngập mưa

cổ thụ rỗng ruột đổ sập như luật lệ

em bước trên kính vỡ đưa bàn tay đầy máu

ai đó nói không nên vào núi kỳ kinh nguyệt

bài ca lịch sử gặp lại trong cánh quạt

em bước lên những vòng quay

 

Đàn thiêu thân từ tốn hỏi anh

đề tài xuống biển lên rừng rễ cây đen ngòm minh họa

nơi xa lạ của mọi ngã đường vớt lòng cống bộ xương li quê

thành phố chờ xét nghiệm

 

Sự giả dối nhẹ lông hồng nghe niềm tin lên ngôi

cú đấm mạnh vô hình trong đời và chuyện nội tình không biết

 

Tiếng chim xếp gọn gàng trong tủ lạnh một giờ trong năm, đàn chó được huấn luyện trở lại chốn xa

tiếng gáy báo thức đất dưới chân bạt tử lửa tắt ngấm đỉnh trời đang sôi

bỏ rơi là cái chấm màu hồng đỉnh đất nước màu nâu kẻ dẫn đường gục lên đống cãi vã

lăn xuống trên một bánh xe

 

Bơi lên từ bình minh biển gương mặt tươi tỉnh

tự do tung tăng ký tự méo sủi bọt tăm cầm tù của nước

 

Những cái miệng nhúm nhó đôi mắt thâm quầng

giông tố cầm tay cụ già trở lại mảnh vườn đào vân tay tiền kiếp

trống rỗng trong đầu ánh hào quang hiện hữu

 

Giương mũi tên nhắm phía bên này đừng giỡn con mắt mù

ác mộng chế ngự dĩ vãng ngủ trong bão không nghe hủy diệc

 

Gở ngai vàng còn lại mấy ông vua ôm từ phía sau biến tấu ra đồng cỏ

dưới mưa tấm bản đồ phơ phất

gọi về két sắt ngồi đếm kiếp đời tai mắt

con đường tránh tương lai chứng nhân buồn tự mình tắm rửa

kẻ trộm mở cửa tiếng chuông đất đổ dồn

sự tăng trưởng bước ra ngoài âm nhạc.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Người ảo quanh ta

                              

 

 

Trong suốt hóa thạch họ cố vẫy vùng

phút giây thoát kiếp thành tiền sử

không tiếng động của một đốm lửa

trong lòng chúng cư đêm trơi ma

 

chiếc giường chạy đôi chân đau nhức

từ gót lên đến ngực

ánh sáng nằm nhìn bóng đen lao vun vút

 

ai ném ra ngoài cơn mưa

sấm sét ghì chặt ban mai

cổ họng chôn sống thanh âm

những câu hỏi còn nguyên trong huyệt mộ

chiếc sọ đã văng đi

              

hiện thực chải tóc khoác áo và bay

không thể tự khâu vết thương

họ thấy máu mình cháy bùng bùng trong nước

 

và vở chúng ta diễn là cơn mê sảng của đá sỏi hàng nghìn năm trước.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Kẻ ở đáy sâu

 

Tất cả không còn nguyên trạng

mặt trời lạnh và trăng nóng bức

cây cỏ giộng đầu vào bờ đá

khí độc bùn lầy gương mặt lần đi

 

đôi chân xoa bóp gương mặt bờ vai

suy thoái nhịp tim những cú đấm vô hình

từng đàn cá tự lùa mình nơi khác

tất đều ổn thỏa

đi bằng đầu trên con đường bằng phẳng

bàn chân hái ngôi sao gầy guộc

nằm trong đất chắc gì mả đẹp

 

người không phải là ta nhưng giấc ta mơ ra khỏi kiếp người

đêm lớp sóng cố ngoi lên chết đuối…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bước vu vơ

 

 

 

Sau vầng trán nhăn nheo bước chân chuyện trò bất tận

 

Những bộ xương vô danh muốn trở lại với thịt da

nhầm lẫn chỉ con đường về

bóng tối mục rã thì ánh sáng cũng lụi tàn

các ngài chờ giao thoa trời đất

đừng quên mang theo trái tim ở bất cứ dạng nào

 

Vết thương than thở với nơi lành lặn

ngươi còn được quan tâm

rừng bay theo đôi chân chim

cơn ác mộng táng trong rượu mạnh đòi về trên chuyến thuyền độc mộc

ta chỉ mong không chảy máu mai này

 

Bất bình nói tôi bị đuổi khỏi nhà và vợ con đói khát

tình yêu của tôi đối với cuộc đời quá rộng

như công lý ôm ấp xác chết

mảnh thuyền vỡ trên biển đòi ghép lại

loạt đạn bay ngược lại nòng súng

kẻ bị tuyên án tử hình không biết là ai

 

Từng đàn cá bay ra từ những lưỡi dao

kẻ say rượu cầm dao đâm vào ngực mình nói thu hoạch những mùa hoa

 

Điều sáng tỏ nói với đêm đen

không ai nhìn thấy

như mắt nói với bờ mi

ngươi là nơi tăm tối mà đến chết ta không bao giờ nhớ

trong gương mi chẳng là gì nếu không có ánh sáng của ta …

 

Vực sâu gọi vực sâu nhìn đường lên dốc núi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lật ngược

 

 

 

Lật ngược tôi

mười ngón chân thành mười gương mặt mười cái đầu dĩ nhiên mười ý nghĩ

nó xé ra đi theo mười cô gái

hạnh phúc khổ đau làm nên thành phố nền móng vững chắc là sự ồn ào

 

Tôi giữ em ở mãi thì nhan sắc

vẻ đẹp em làm hoa không nở trời không mưa dĩ nhiên chim không còn tiếng hát

hương thơm mái tóc em đủ chết ngộp thế gian

em không cần trang điểm hãy đợi ngày bước lên cầu vồng

 

Lật ngược sự thèm khát của xác thịt

con người mặc lại trở thành hiền triết nói về đức hạnh

mọi vết thương liền da trở lại

cỏ lên xanh trên bia mộ cuộc tình

 

Lật đáy biển ngược lên mặt

ngàn con mắt cá chết đói chốn phồn tinh

những chuyến tàu ái ân chạy bằng động cơ siêu âm

sóng không còn phiền lòng vĩ nhân

 

Tôi trả tôi cho em cho xác thịt biển khơi

Buổi sáng qua đời.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sáng

 

Người đàn ông tật nguyền đi bằng đôi tay trên con đường định mệnh

khởi hành từ lòng tốt con người

thế gian tất tả như cánh chim khởi nguồn nguyên thủy

bên vai chiếc máy casset gọi lòng thương thể thơ lục bát

hàng cây tất tả chạy theo

Mẹ tôi cùng những người đàn bà gánh cơn giông ra chợ

trãi manh chiếu rách bày thượng nguồn

túm tụm con cua cái tép

chúng nhìn đôi mắt tôi như những dãy đất cồn

Sự sống hồi sinh khi ông , cha và tôi và phải khom lưng

nghe tim tuyệt vọng

nghe máu mình dạy sóng

nghe sấm rền trên cánh đồng sâu

răng cắn lưỡi đổi màu

 

Gió vô hình tru lên từng hồi tuyệt vọng

không nỗi buồn đau trông ngóng không chiếc khăn gói niềm tin sự sống không  trống kèn đàn địch

gió bão biển khơi em thả ngực bay mù lối trăng mờ khuất

lột giấc mơ chôn cất nơi nào

bò qua miền lửa cháy

hàng cây hát lời cám dỗ

cát bụi lời lưỡi dao

mặt đất lời từ biệt

em hát mừng ta lời máu tươi

ta vớt vầng trăng từ bùn lầy đen tối

vớt cha ông lí lịch điên rồ

vớt bốn mươi năm trong áo quần rách nát

em trang hoàng đêm dạ hội hân hoan

câm lặng đá nghìn năm câm họng

điếc đặc mây trời đầm cạn chờ mưa

trả về ngày ông chết giữa trưa.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hết

 

Chiều cay nức chén luân hồi

Vỡ ra tiền kiếp núi đồi đứt ngang

Bể sinh ra kiếp mây ngàn

Bình minh đi giữa địa đàng sạch trơn.

 

Chị

 

Ngày xưa thương chị tóc thề

Đứng ngồi trông có thằng về đón dâu

Tuổi đau sáu chục qua cầu

Nhai trầu chị nói người đâu hổng về.

 

Cuối

 

Cuối năm ra chợ Ba Đình

Ghánh theo bốn cõi tâm linh bán bày

Bao kẻ hành khất bao vây

Đức tin nhường lại chốn này lạnh tanh.

 

Bơi ngược

 

Đêm nằm gác trán lên tay

Đôi chân vẫy mảnh trăng ngoài vô biên

Người thơ như tượng đá thiền

Đột nhiên đứng dậy ngôi đền bơi theo.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trào

 

 

 

Hoàng hôn nấp ý nghĩ con đường

nọc độc tháng hai tràn ngập

vân rêu phủ phi và điên

vũ điệu ruồi của thế gian lộng lẫy

 

những con mồi đuổi theo những con mồi

không phân biệt đối và chủ thể lặng im

siêu sóng bủa vây cơ thể

 

cơn buồn ngủ chụp xuống bình minh tháng chín

cuộc vui đóng cửa

các cánh tay thu dọn máu, nước mắt và xương rỗng

tiếng ồn ào quanh những chiếc bàn trống

 

sa mạc trên đầu lạc đà nhảy múa

dấu chân trào mặt hồ nóng bỏng

bao nhiêu con mắt nổi trôi dợn trời mụ mỵ

rũ xuống đài sen

vũ điệu thăng vào két sắt.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bóp vào mông lung

 

 

 

Xương cốt kêu la trước mùa đông

hái hư vô bài thực hành hơi thở 

những xác chim bên cạnh tiếng chuông

lỗ tai cây nhìn bầu trời tan chảy

 

thức ăn bày ra lũ vò vẽ dùng tư thế nguy hiểm

chớp mắt chòng ghẹo ước mơ

hiểm nguy làm thành vị ngon

ngọt ngào và chết chóc

 

ngày mai khô trên bàn tiệc

niềm vui tự do khép cửa

muỗi, muỗi và bọ xích

âm âm phát ra từ cổ họng mùa thu

 

bàn tay hò reo sắc lãng quên

tiếng thở dài cơn đau ác tính

chiếc mũ như cái đầu mắc trên gạc nai

còn lo sợ nỗi buồn tự đến

 

đập vào giọt máu tan xác mối quan hệ

vui như bắt được kẻ đào khoét núi sông

khúc ai ca rơi ngược nửa câu thơ

bầy chim bay vào trong tiếng chuông

những cái đầu trang nghiêm cầu nguyện…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lụt trong phố

 

 

 

Những cánh đồng treo lơ lửng trên đầu

đất đai đã được nấu chín

sức sống bây giờ là khói

phiêu diêu trong tuyệt thực của mầy

 

thân phận mầy tập hợp rỗng

nước con số không bầu trời long lóng

mây đắng cay kia

còn ngủ lại trong căn phòng hẹp là đại dương ảo vọng

 

bình minh bị những đen gió trận cuốn trôi

giấc mơ phố co chân

những đôi giày như bầu trời lật ngược

đựng đầy mơ ước

 

bước chân mầy thổi lật những đền đài

ngả năm mộng du loang loáng

ăn ánh sáng của triệu triệu đôi mắt

sự tanh tưởi hôi thối của mầy là miền đời tốt tươi tước đoạt

 

ly rượu này tràn đáy hôn mê

con sóng đời ta tan trong ngầu đục phận mầy

có thấy tim ta duềnh lên ngọn núi

 

cánh hoa lưu lạc mê đắm phận người

đứa trẻ đứng trên đỉnh tiếng khóc

mong manh trong long lanh vực thẳm

sấm chớp sự hằn học của quá khứ

thì vách núi bên kia là tương lai trơn trượt

 

ta uống sự thanh lọc nhơ bẩn của mầy

gan ruột thời gian hóa u khối đá

lời của đất, lửa cất lên thay bệnh án

mầy là lương y biển cả.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Khối vuôngquay tròn

 

Sách ồn ào làm ra văn hiến, đọc phải mày

cũ như ngược niềm đau lú lẫn

ngôi mộ đưa tay tìm kiếm

binh khí loảng xoảng chạm nhau trong đêm

 

rong rêu bám ý nghĩ đủ vờn theo bọt biển

ao vẫn ao trời là trời

cơn hôn mê em đau bừng sáng

cái ánh quái chín tháng sau mưa

 

lũ chó kiển ngồi nhìn qua cửa sổ

nghe ngày mai chết trên đỉnh kêu la

lối nhỏ phận rào

đường đi trong miệng mở mãi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Vườn

 

 

 

Lũ trẻ nghèo giỡn dưới mưa

Bao nhiêu hạt nào ai đếm được

Bao nhiêu lo toan ai mà đếm được

Vườn hát bao la

Tiếng chìa vôi không ướt

Hình như mùa ve sặc nước

Nơi đâu trốn biệt mặt trời

Bùn lầy nhân chứng

Canh những bàn chân mấp mé bờ sông

Cạnh tiếng cười giật mình sấm chớp

Khi ngọn khói tức thở

Phiêu diêu những chiêu thuyết kỳ nhiệm

Bao hy vọng còn ai đếm được

Tôi là vườn ngồi một góc già nua

Lá tôi khô vừa bay vừa đợi

Đêm về đom đóm gọi tên.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bước Chân

 

 

 

Bước chân ta mọc lên đại công trường

Nơi ngăn nước trời cao gọi là gì không biết

Đêm đêm lung lay bóng mờ trên vách

Phải tháo chạy nếu muốn duy trì cuộc sống

Khi buồn đau không biết là của ai

Đại ngàn còn khiếp sợ

Mùa xuân rơi rơi  như đá sụp

Im lặng trên chín tầng trời

Từng cơn bão đi qua khốn đốn

Máu của màu hoang tưởng

Cháy trong đôi cánh tung bay

 

Khi dòng sông giá băng còn kịp

Lúc chúng ta trôi ra biển

Biển là tương lai

Lúc chúng ta ngược núi

Phía trăng tàn lên ngày

Không ý tưởng ngủ mê

Là tro tàn hy vọng

Chúng ta lặng lẽ bước

Em gái có đôi mắt lung lay

Bầu trời và núi rừng đang chạy.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Giải mã

 

 

Mắt lá đầy nước

gục xuống

ánh sáng huy hoàng

đọng mãi

 

Chúng ta đóng đinh treo ngược những mùa xuân

lũ chó ăn thịt người ngấu nghiến

lưỡi ta nếm tiếng cô hồn

người rung chuông đã đứt

bóng không ở thế gian

hàng ngày chúng ta nấu nướng tiếng chuông

vì không thể tuyệt thực

 

Trong cuộc đưa tiễn vĩ đại hàng cây bên đường cúi đầu bàn tán

linh hồn chào cờ thế giới khác

mặt ta rể tự lau

cành lá ta có nhiệm vụ che đậy

tan thành tiếng quát

sự thật dòng người đang bước trong tiếng nước

 

ánh sáng vĩ đại linh hồn cái tai gọi nhau

đóng băng trong chai rượu nhỏ

bùn lầy tràn thế giới ba ngàn sáu trăm bảy mươi năm trước

lá mắt trong đầy

khóc trước cửa màn đêm.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đêm gặp người đã mất

 

 

 

Anh hãy phục trang ý nghĩ

đi

không chớp mắt, không được lên tiếng

kẻ giết anh đạn đã lên nòng

 

Đây dòng sông Mơ

đại hạn ngàn năm bức bối nhưng anh đừng đụng nước

lửa sẽ cháy lên đến tận trời cao

 

Giọt sương kia là đại dương

anh hãy đứng trên chiếc lá này

nó đưa anh đến bờ tuyệt vọng

đừng soi mặt anh vào sóng

bão tố sẽ đến bất ngờ sấm chớp bùng lên

 

Đây là dãy núi Chờ

kẻ thù trước mặt nhưng anh đừng nhặt đá

băng tan núi non sụp lở

một trăm tám mươi triệu bàn chân lần lượt đạp lên anh

 

Vườn tình ái anh chậm bước

người đẹp yêu anh chờ đợi khỏa thân

tôi quay mặt tùy anh quyết định

anh mắc nợ cuộc đời sau một cuộc ái ân

 

Thảo nguyên này giáp ranh  thiên đàng địa ngục

đấy là cuộc đời còn lại của tôi...

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Góc triều

 

 

 

Những khoảng trống bình minh không lấp đầy dấu chân em lún vào chiều mơ mộng

giao điểm đường cong oằn mình giữa miền đêm đối diện mảnh thiên hà nặng trĩu

vốc nắm hạnh phúc nỗi đau lọt kẻ tay sa mạc cơn khát lùi lũi buông mình

cổ thụ hồi xuân bão giông bật gốc giao điểm sống chết bước chạy sau cùng hơi thở sau cùng trối trăn vô nghĩa

cuộc hồi sinh bắt đầu cho tất cả

 

tiếng rên bước ra vươn vai lật ngược cơn mê bỏ quên password

ẩn hiện mặt nhân gian là màn sương ẩn hiện màn mưa sấm chớp mặt hồ

ẩn hiện tiếng nấc nghẹn dồn lở bến sụp đôi mươi biển rộng chẳng quay về

ký ức trồi một cuộc ly quê

 

bậc cửa quạt khói trời ngồi xuống thấp hơi thở cánh đồng choáng mặt

miên man tôi trong tiếng lá gọi mùa miên man  em trận chiến được thua miên man họ lùa về dòng sông rộng miên man con đường nằm nghe biển động

ngoài kia chớp mắt lũ trẻ rời làng cõi đời sang ngang mây lùa gió nổi

mắt khói sương sóng cỏ lùa không tuổi…

 

Thành phố trẻ căng mình ưỡn ngực biển vỗ về yêu thương những con đường chưa đặt tên thức ngủ tôi chạy mãi không tìm được mình cho một đời tạm trú

đi qua nhọc nhằn buồn khổ đôi chân rã rời mà đá có mềm đâu

người đàn bà ném cơn khát vào đáy giếng lũ trẻ quên đêm vấy bẩn thịt da mình

những cô gái ẩn giấu nụ cười sau hàng cây đánh số

những cụ già thức trước giờ dần lê đôi chân tìm nguồn sức lực

cô bé bán diêm hóa tượng đá bùng binh

khẩu hiệu biểu ngữ bầu trời trong trẻo mặt đất nhiều khi sấm động

mẹ ngóng con Bến Lở hiền lành con nước đổi trao dòng phù sinh vẫn thế

bóng người vẫn ngọt và mát với thời gian

 

chúng ta có thể hôn nhau trên cây trên cầu thang cuốn trên boong tàu hay bất cứ nơi đâu

nhưng chúng ta không thể và mãi mãi không hôn được nắm đất ta nằm

tim người xa xăm gà vẫn gáy sau bao mùa đại dịch nàng vẫn tìm được tấm chồng sau bao cuộc ly hôn chỉ có điều lá vàng lá đỏ phủ đầy lối tóc cỏ lau

bay qua miền nước ốm trăng thượng tuần thở than ta từ vùng quê sau quên lối hẹn thề

em trở về sau bầu trời mất ngủ thị xã đêm đêm ôm ước mơ mình.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

H T

 

 

 

Lá về cội tôi nhìn thấy dòng sông chảy ngược mắt mẹ một miền quê con gái nơi bà tôi hiểu thấu đời mình

hoang sơ sinh ra cánh đồng ngút mắt đỉa vắt bắt hơi người hút máu hoàng hôn

trăn rắn ái ân vòng trái đất cuộn nhau ngạt thở kẻ trốn nợ nhìn bầu trời ái ngại

cuộc rượu đơn sơ say tái hái sao trời trăng non loạng choạng

rừng hoang nhen ý nghĩ vốc nước sông uống ngọt thịt da

tiếng gà tiềm thức ranh giới đông tây xô lệch ngữ ngôn cỏ lát cỏ tranh cứa mềm bảy núi

kênh rạch nói lời trai gái nỗi nhớ sinh đất bước lại gần mùa ve đốt ban mai tan chảy im lặng nói gì xào xạt mái tranh

gọi tình tôi áng tóc vắt cơn mưa hạnh phúc trôi mùa hoa bờ vực em kéo về tiếng nói trùng khơi

 

lá về cội tôi nhìn thấy đàn chim Việt đáp xuống hồn nhiên tiền sử chải lại lông tơ giữa sắc thu mặt đất mênh mang tiếng hát

hạt cát Hồ Gươm nghĩ về Âu Lạc cơn khát còn đầy ở tận đáy sâu

ngày xuân mỏng cánh đàn ong không mỏi có niềm lo không nói có nỗi chờ không mong môi nàng ngọt sau bao mùa cay đắng

người đàn ông gọi biển tiếng trả lời áng tóc vắt cơn mưa

bước qua số không tôi là tâm điểm xoay hướng nào cũng khởi điểm đầu tiên

miền bình yên xoay tôi về quê mẹ, ông tôi cười trong ngọn cỏ rưng rưng..

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ký ức chiếc ấm đất

 

 

 

Ta nói với người cái sôi sục của lửa u ám sớm mai gay gắt buổi chiều

ẩn trong đắng chát dược tính cựa mình

hai phần ba cuộc đời ta hát bằng giọng phì phò uất nghẹn

ta nghe lời biển nói

bông hoa lạc mùa khóc mẹ

ta đi qua đời này bằng những dấu vân tay

trái khô rụng mùa mưa ẩm ướt

mộng bám đất mấy trăm năm

ký ức người xa xăm đồi cỏ

kìa xanh hơn

qua đồi kia lại thấy cỏ đồi này.

 

Ta tìm mình chỉ gặp lại cỏ cây nói bình minh khuất sau tay áo

bầy chim ra đi mang theo tuổi thanh xuân cùng tiếng thủ thỉ trong chiếc tổ từ lâu im bặt tình lau sậy oằn mình hơi ấm

anh trở lại làm gì trong tiếng dấu rêu xanh

bạn nói ta đốt đời ta bằng một que diêm

phải ta biết từ môi lửa này cái sục sôi khởi điểm

 

Ta tìm mình chỉ gặp lại những mảnh vỡ của ông lò ông táo dưới gốc lũy tre sau góc vườn chìm khuất

gặp triết lý dân nông thà rằng cho nát giỏ

bầy chuột khôn ranh ngồi ăn trên bẫy rập sáng ra hết mồi mà bẫy có sập đâu

ta sẽ làm tan những hạt sỏi trong hai trái thận em bàn chân đau nhảy qua bờ bệnh tử

cho ý niệm phân thân

môi xuân tròn đầy ta là siêu đất đang nung.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mẹ

 

 

 

Sống hết đời sông mẹ về với lửa

lửa dâng cao không có đôi bờ

bảo rằng mi đừng cợt đùa ta nữa

hãy thơm lên mỹ vị cho người

lửa hỏi sao bà mãi đơn côi

mái tóc lặng nghe rì rào sóng vỗ

con cá nào hóa kiếp đêm nay

 

Sống hết đỉnh núi mẹ ngồi chơi với mây

chập chờn dưới chân, quàng lên ngực áo

tay run run mẹ chấp chới mặt trời

 

Rứt hết đời tơ mẹ chuyện trò với nhện

bát quái ngũ hành mầy chỉ tựa thôi

ung dung nhện cuộn lấy mồi

thưa rằng bà để tôi xơi

 

Lật hết đời chân mẹ chơi với đất

gương mặt thằng Hai… thằng Cát, thằng Trần

bây thành đạt hay là bây phù phiếm

nhớ tụi mầy, tụi mầy còn nhớ tao

 

Sống hết bình minh mẹ ngồi với cỏ

quấn chân làm gì hãy mọc xanh lên…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nét vẽ

 

 

 

Tôi hôn lên bờ cát để vẽ về ông màu sắc của vầng trăng trôi lũ

cuộn khói thuốc chông chênh xuồng ba lá

biết tôm cá có say mềm giả từ dòng nước rong chơi ?

 

Nghề của ông ngược với dòng sông

nuôi khoảng trời ông và nuôi cha tôi lớn lên cùng đất nước

ấu thơ tôi thấy ánh mắt ông dòng sáng chạy ngược thượng nguồn

ý tưởng tôi như gió mùa nhức buốt khớp xương

tôi viết lên chỉ tay mình

nghiệt ngã

cái đói còng queo vắt kiệt sức lực ông bơi vào đêm tối

lấy tim mình giải bắt đáy sông quê

 

Cũng như bao người

ông hì hụt cày xới lòng mình lên cánh đồng chay cằn tình cảm

giọt mồ hôi khát cây lúa vươn cao bỏ dưới chân mùa mưa lũ

gió đông  ngã sấp người say

tôi nghe sóng nước văng vẳng lời ông

biết bơi trên cạn mà nhặt những con cá tâm hồn còn sống

trăng trong xuồng nhiều khi cũng phải nhảy lò cò thế ngồi không nghệ thuật…

 

Như sợi tơ nhện không giữ nổi buổi chiều

ông trở về với dạng vật chất ban đầu nuôi sống hồn tôi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tiếng gọi

 

 

 

Thẳng đứng vực âm chiều thanh sâu ý nghĩ

xác xơ chân đá sỏi

ngực triều va đập

ném bóng núi đỉnh không nhìn thấy

miền tây trôi trời ấm mắt huyền không

vạn cuộc người qua đi sông một mình ngồi lại

đơn chiếc cái nhìn trăng gọi sóng mồi côi

 

vòng tình xuất lá non bi kịch bướm

vườn người xa ngơ ngác lá về

nát rách bóng tán từ viền kịch tính

lửa cao dâng đâu vào trú tim mình

 

tiếng gọi vô hình từ mẻ lưới vô thinh

khói tẩy đồng vướn víu

nướng tiếng chim thơm phức bóng người

hạt lúa sót ngọt đau từ vụ trước

 

nước lên mưa xuống bám gót chân nhà

cánh đồng hụp dưới chân người thành phố

no đói thật gần

nỗi nhớ thì xa

 

gối đầu lên áng mây qua

soạt chân ngoài cõi ta bà lắng nghe…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cầm Lửa

 

 

 

Từ đôi mắt núi khói bay ra ướt át cách ngàn trưa nắng gắt cách một vạn cơn mưa khói bay vào đôi tai câm lặng

lửa cháy trong nhau lút vào đồi khát vọng cầm mộng mơ ném ngược lối thề bồi

ve vuốt cung mê ngả năm bối rối ve vuốt suối sông lau sậy giận hờn

 

Từ đôi tay chúng ta mọc lên chia ly lưỡi gió gãy trong tà áo mỏng

sân ga hôn nhau vẫy tay xiết chặt chớp mắt mặt trời ngã nghiêng run rẩy

rồi xõa bóng trong cơn mê sảng trong bữa ăn đua chạy ngược thời gian

 

Từ đôi chân em mọc lên hằng hà sa số gương mặt người hằng hà sa số bàn chân người dẫm đạp lên gương mặt em xinh tươi bé bỏng

anh nhúng nỗi nhớ vào biển dầu sôi sùng sục như con tàu gãy mất la bàn như quê hương vừa trôi qua trước ngõ như tiếng mẹ nhai trầu bên nồi bánh tết như gió chướng bần bật linh hồn

 

Từ bờ vai anh mọc lên hương thơm mái tóc em của ba mươi năm nghiệt ngã

mắt em là hai vầng trăng sóng sánh có cái chìm không chết có chới với không rơi có vực sâu bằng phẳng có im lặng cồn cào

ta neo nhau trong giếng trời mộng ước trong giọt nước cuối cùng cánh rừng bốc cháy

lửa nhảy múa xoay chúng ta trở lại

chút tàn tro tưới lại mùa màng

 

Từ quặn thắt cơn đau con tim bé nhỏ đàn ong quay về hút mật của ngàn vạn mùa bay…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nghịch

 

 

Mùa hạ giá băng

trong ngôi nhà xa người

hai cái bóng trên vách yêu nhau

được ghi lại từ hình nhân trong ảnh

bóng đẹp đi bằng ngọn tóc

bóng lực đi bằng đầu ngón tay

cuộn nhau rã rời

 

Mùa đông oi nồng

người tình thênh thang gió

thềm nhà vắng tiếng con chó nhỏ

sự hấp dẫn của sắc đẹp và sức lực

đủ lông đủ cánh

đợi gió cạn bay đi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cổ Mộ

 

Thanh xuôi xuân ngược nơi đâu thời

đất đá kết thành rêu đỏ

dấu vết trần gian hằn khuôn mặt gió

có ký ức không, còn nhớ người

bụi truyền kỳ mù đi trong gương mặt

những con đường rỗng

lối của rồng và quạ

mang theo giọng nói đục tràn từ cơn mưa

lặng lẽ cỏ đi dạo

bùng nhùng cháy ruột gan

làm gì biết xương tàn cốt rụi cần

tể tướng đại gia hay đại ca

đôi mắt mài mòn bên rìa vũ trụ

dường chỉ có trong bóng nắng

rõ ràng có thể nhận

bằng thị giác triết học, như sờ vào bóng đêm

làn khói bay lên bật lửa xành lè

sống lại đất đen

cổ thụ nặng nề thân cành phải dọn đẹp bằng cưa máy

là điều không biết khi ngồi trước màn hình máy tính

vào nhìn.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Vọng

 

Nỗi buồn lạy tạ người đi

Kẻ về ngơ ngác những gì xảy ra

Mọc đen mây ngủ trong nhà

Chỉ mùi hoa cũ thoát qua bên này.

 

Chân dung

 

Rồng thiêng nghe đêm giãy chết

người thiêu sống người biếu nhau hỗ cốt

một tộc người rã rời bỏ bình minh

hình hài không nguyên vẹn

chạy trong nước mắt tiếng chim

độc từ tinh chất sinh nở dao động quằn quại

trong lành hỗn loạn

đèn đỏ đã tắt

 

Màu mây trên má phương nam bao giờ dừng lại

có người bảo

cỏ cây trên thân thể em

run sợ trước màn đêm

rừng có thể hạ hết mọi cánh tay

ngón chân có thể gõ hết những con chữ như gõ những cánh cửa

trăng ngậm miệng bọn ấy lại ra đi

 

Trong sứ mệnh thiên nhãn những con giun đất

nhìn cái chết rệu rã

mặt trời bị mùa xuân che khuất

xác ướp đánh cắp

tổ tiên ta về từ lửa

ngàn vạn u hồn tro bụi

cổ thụ cô độc

bên đường đốt lá quét lên

chạy thoát cơn buồn ngủ của núi

 

Tiếng cú kêu hoan lạc

sau lưng miền vui loảng xoảng đổ vỡ

những thành phố lảo đảo vút bóng con nước tối

treo thượng nguồn

thương nhớ

bàn chân men thính giác của suối

ngột ngạt rồi, cơn bão

tự tan trong túi rỗng

hình hài tử tội rũ xuống

sau một loạt đạn

bắn chết linh hồn…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tranh ác

 

 

 

Những kẻ mang nọc độc chúng đè đầu cỡi cổ trong cả giấc ta mơ chúng thực hiện sứ mệnh trồng cây thiện

những kẻ lành hiền như rắn hổ

chúng đâm toạt chúng ta trên giấy phác họa con đường chúng ta về nhà băm nát tên tuổi cha mẹ ta đã đặt nó hưởng lạc trên đôi tay chúng ta

những con rắn hổ từ bức tranh phun ra mùi chết chóc

 

Lửa tấu khúc biệt ly xương cuộn mây trời độc địa chiếc lưỡi mềm như gió liếm tương lai của những tương lai

tức tối tỏa hương thăng bằng trốn biệt chân người

giấc mơ bước theo thịt da cháy khét

độc mã trang hoàng vói bóng hư không

con mắt bây giờ là vòm họng và lưỡi

nuốt chửng

máu từ đất đai chảy ra như chọc tiết.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Giáp nước

 

 

 

Trên đầu mùa đông

từng lớp da bong vảy cá

người về nhà

nhìn kẻ chợ qua mặt

 

giấc mơ không ra khỏi đầm lầy

héo như tiếng chim sau hội

đá trên môi

nhịp sông lặng

người ra đồng chém khói

gió bời rời hư không

 

lưỡi đoạn tuyệt nỗi nhớ

mây ngẩng mặt

nước mắt trào mộng du.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Về tìm bến lở

 

Nhắm mắt đôi khi bằng cái chết là nhìn bi kịch rõ hơn

tận thấy cùng khốn đốn họ vẫn lượn lờ quanh đây

 

Buổi chiều đóng khung trong phố muốn tìm lời an ủi

chi bằng nắm tay mình thương xót buốt nhọn của ngày mai

niềm tin trao thân tiếc gì chiếc răng rụng bên sông

 

Đất bằng chạy trốn khi nghe tiếng động

không còn dấu vết của tấm lưới trên chín tầng mây

bóng thủy tinh vỡ mát nỗi đau trú ngụ

nước cuốn ta cuồn cuộn bóng mây trời.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi

 

 

 

Gửi nỗi buồn đau con người lên chuyến tàu cuối cùng qua hành tinh bề bộn
Phía sau mặt trời đang ngày ngày thả sự yên bình xoa dịu trần gian…

 

Tôi lặn sâu lòng biển mẹ, tôi cháy trong mỗi giấc tôi mơ
bị va đập bể đầu sứt tay trong cuộc đời nhật
nỗi đau tôi giữ lại riêng mình

 

Ôi những kẻ ngợi ca
tôi kính họ như bạn
lý tưởng theo tôi như những gương mặt không hình hài

 

Đã thấy người người nghe và tin theo sự phù phiếm
dù biết mỗi ngày ăn uống vào bao nhiêu đề kháng
sự thật tiếng lá rơi sao bỏ chạy
giật mình

 

Cây cầu nắng mưa lõm lồi bắt qua chân đời sống
ai lát phẳng bằng tư tưởng của mình
dù lõm lồi đôi bờ vẫn đứt
hình bóng tiền nhân di qua không để lại dấu ngày

 

Đã thấy người người đầm đìa máu giãy chết trong đôi tay
xót đau thương không làm gì được
mưa rừng khóc
đùn đùn cuộn núi mây qua

 

Không biết tình yêu có trốn chạy khỏi cuồng phong
người chết đợi chờ kẻ tình chung dưới dòng suy tưởng
người sống biết đâu khắc khoải nỗi trăng mờ

 

Đã thấy trường học là ngư trường mẻ lưới đời người bạc màu nhân nghĩa
Giả sử anh có nằm xuống
sóng quanh quanh đời càng ầm ĩ hò reo

 

Thôi trông cuộc người như tình thương của mẹ

mong chân tay con liền lại sau bao nhiêu đau đớn muộn phiền.

 

 

 

Nửa

 

Mặt trời bất lực không rọi hết thế gian
thế giới của chúng ta theo đó mà phân định
trong giấc ngủ linh hồn ta là những giọt sương gõ đều trên mái lá. Chúng ta trượt dài theo vết sao băng qua cánh đồng kí ức xác xơ. Lửa vẫn xanh đỏ trắng vàng. Chúng ta cầm tay dòng sông nhảy múa trước tuổi thơ rưng rứt bông bần. Cha mẹ ta đem nửa đời đổi lấy hoang sơ ngã bẩy ngã ba lõm lồi số phận.
Cát và nước trôi qua bàn tay nóng bỏng ngập đầy chân vòng sóng cuộn bất đầu.

 

Lăn qua nửa vòng hy vọng bầy cá sinh sôi trước tấm lưới mùng
con thuyền già nua rên rĩ khúc ai ca chiều và những dấu chân ánh sáng
em cầm tên tuổi quê hương ra đi vào một ngày đục ngầu sông khát nước anh chạy theo khô khản tiếng gọi mùa. Những con rắn yêu đương mai phục trong đám tóc. Đá vắt máu đêm về róc rách phía cơn mê.
Ngày gặp lại hóa hình hài nằm sâu trong lòng đất.

 

Lật lại nửa vòng tuyệt vọng
anh chìm rất sâu trong khát vọng của em như giấc mộng dắt anh đến tận cùng tâm tưởng
những cánh tay cây lá rã rời không cầm chân được gió
sóng nước em tiễn anh ra khơi rồi nhận chìm điều ước cùng trăng sao run rẩy
anh trở về trong ý nghĩ thụt lùi
anh lùi rất sâu trong mê đắm của em những bãi bờ chạy mãi không bao giờ cạn

 

Lăn qua nửa vòng cái chết
chuyến ra khỏi thời gian nhập vào không gian vô tận
ở đó có kẻ ngồi đốt nước mắt
giọt yêu thương cháy ngọn lửa xanh lăn dọc theo số phận
giọt tuyệt vọng bùng lên rồi tắt ngúm như que diêm
giọt chán nản khói như nhập đồng thuyết giảng
giọt nuối tiếc nói muộn rồi anh còn đốt mà chi

 

Lật lại nửa vòng sự sống
đám sương mù buổi sớm đám mây đục giữa trưa là bóng chiều trong trẻo
ở đó tôi chẳng biết làm gì
ngọn lửa đang cháy trong lòng bàn tay
tôi nặn tôi thành chiếc bình vôi tôi ném tôi vào sông nước
bầy cá đêm ngày trú ẩn và yêu đương
chúng thét gào bài ca biển cả

 

Lật qua nửa vòng còn lại của cái chết
là sự giải thoát đớn đau của người sống
ở đó con người thương nhau hơn
và bắt đầu nghĩ về qui luật
như sâu trên lá như gió qua cành
như cái chớp mắt như tiếng vỗ tay
bóng còn ta mất

 

Chết là cuộc rong chơi cùng cỏ xanh vô tận
làm ấm bước chân người sau.

 

 

Ngồi trước buổi chiều

 

Giấc mơ cắt tỉ mỉ bình minh thành hằng hà sa số bông tuyết phủ dày mặt đất
mặt trời trùm chăn kín mít mọi lối đi cũng đóng kín cái lạnh như không còn gì có thể chế ngự

Tôi ngồi trước em như ngồi trước buổi chiều bờ môi tan chảy tiếng nước bắt đầu chuyển động tiếng va đập của răng vang dội những cánh rừng

Một thế giới lặng im em nghĩ về sự sinh sôi nhưng đêm này ta không thể vứt bỏ những trang phục chống cái lạnh giết người

Một nhúm lời ru không thể thành lời du dương thoát ra khỏi cổ. Ta không được tuyệt vọng hãy cho ý nghĩ nép vào nhau tìm ra sức mạnh một đóm lửa nhen lên một xế chiều nắng cháy một cây rơm thơm nồng xa xót

Ta hãy hát bài ca của đàn cá tuổi mười lăm đằm ấm của tiếng mầm nẩy cành cây vươn vai nhúng gió của mùa én ái ân chim non lít chít của hương trầm hướng thiện phiên chợ đời thân quen

Ta dắt tuổi thơ ta từ một đất nước nhiều đổi thay ra công viên lớn nhất thế gian giỡn đùa cùng hổ báo hươu nai cá sấu chim chóc tắc kè

Kẻ say rượu của ngôn từ đi qua ta có cái nhìn như tuyệt vọng như van xin như thờ ơ như giận dữ.

Em đừng sợ dù sao đó vẫn là cái nhìn của kẻ say ngôn. Đàn chim bị cơn mơ bỏ đói đứng lặng im nhìn nhau như kẻ mất hồn

Từng đôi tình nhân vừa đi vừa tình tứ vừa hôn hít cười đùa rồi bám vào nhau như sợ lạc vào thế giới khác. Em nói ngày xưa ta yêu nhau kín đáo sợ có thai trước hôn nhân. Phải chúng ta đi qua những ngày mất ăn mất ngủ vì những chuyện không đâu

Một góc công viên ồn ào như vỡ đám đàn chim giật mình nép vào vòm lá nhóm học sinh trung học chửi thề nhiều hơn những lời hoa mỹ em hỏi tại ai bầu trời mây đùn đục trên đầu

Hổ báo nhìn nhau ngơ ngác một con nói “tau ra được khỏi chuồng tau sẽ làm ngựa cho tụi bây cưỡi” một con nói “tau sẽ quỳ lạy trước khi trốn vào rừng”

Đôi mắt ta trũng sâu như nơi thấp nhất của đồng bằng còn nước trong mùa đại hạn chi chít dấu chân cò chân vạc đôi chân ta không còn sải những bước dài mọi người bỏ chúng ta ngồi lại băng đá xua đuổi ta là kẻ không nhà

Tuyết bắt đầu rơi chúng ta suy tính cho chuyến trở về.

 

 

 

Nhìn

 

 

Những vết thương giữa đời ngơ ngác
máu ta mơ xào xạc
luồn trong cánh rừng tiềm thức cơn đau
muốn vút lên mấy tầng vực sâu
lỗ mũi còn nhìn xuống
khứu giác của bầy dơi
tiếng kêu chết ngất trong đêm đồng loại

 

Những vết thương phương trời li quê
kiếp người lọt trong lòng dư án
phố mê man mê cung đại hạn
thỏa hiệp hay đánh đu
người cầm máu bằng tiếng cười sót lại

 

Những vết sẹo cha anh dạy ta
biết chấp nhận đừng khâu băng cự tuyệt.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gió lặng

 

 

 

Nước lặng những cánh tay  còn vẫy
đục như giấc ngủ vùi
trong tròng mắt ngọn triều thần băng qua cái rộng dài đời sống
ta bay lên cái hẹp bầu trời

 

hình như không gian trong ta bị cầm tù
dòng sông kết nối
không còn chiều thanh thản
tắm cuộc ngày qua

 

ta bứng mất cái gì ta đánh thức
tiếng mùa
những thở than đổi thay như không hề thay đổi
trồng mấy mùa di cư
thất thu đam mê ngơ ngác đứng nhìn

 

trên sông gác mái giọng tình
không gian phiếm chỉ bóng hình vỡ tan
ngụp trong biển tối trang hoàng
bàn tay vẫn vẫy gió không thấy về...

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Linh xà

 

 

 

Khứu giác linh xà no nê hương đồng loại

tiếng gáy tạch tạch bò ra theo ánh suông

nọc độc và lửa không chỗ phun

hại cho anh mê rừng lạc lối

 

Con linh xà thứ nhất cọ mòng vào chiếc võng làm anh chết ngất

Nó lặng lẽ liếm lưng anh , bỏ đi

Tâm trí anh thuộc về nọc độc

Anh ngân lên vầng trăng gió xao

 

Con linh xà khát chồng

Nó theo dây võng bò lên người anh

Nào anh dám ngông nghênh ,ngất ngưởng

Anh chỉ là cái xác nằm cảm nhận từng ngón chân xà buốt lạnh tóc gáy

Phát hiện hơi ấm nó cuộn mình lên ngực anh

 

Nhận ra mình đơn độc

khi hôn vào môi vào mắt anh

 

Con linh xà khác chui tai anh

Nó bảo anh chỉ nghe điều sằng bậy

Bao nhiêu năm ở trong hang nhưng nào có thấy

Điều tệ hại chất đầy thế đâu

 

Con linh xà con chui vào miệng anh

Nó phát hiện hương đồng loại

Điều may mắn không nghe nọc độc

Trong tim máu vẫn vận hành.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tản mạn Cao Lãnh

 

 

 

Đang mùa mưa tìm hạt mưa khó như vắt chày

trời đổi luật chơi vân tay dân mình cũng khác

đâu cần ấp iu góc tình lửa vẫn bùng lên

 

Lát nguyên sinh cắt sao băng

điếu thuốc rê ngón tay sẫm

giàu làn khói mình ta chiều Cao Lãnh

vớt mùi thơm chuột nướng đọng gáo dừa lãng đãng bước vào mơ

 

Cầu Eva xoá tội những đám mây ngúng nguẩy

cơ chế âm âm đè ngực không lau khô được

rác không gian va vào bữa cơm

 

Thời sắc mắt phồn hoa

cô gái cầm trái tim chàng trai ra phố

cái hắt hơi xăng dầu

tan vụn

 

Hậu thế làm nên bầy trẻ

bắt đầu tiếng cười

tiếng khóc dành sản phụ

 

Cùng bóng sông cánh đồng ta ngồi lại

ngắm lân lân tinh dấu chân con cái

đối thoại cùng đường lên…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chiều nghệ sỹ

 

Trở về

không tên anh

râu tóc đổi tiếng đàn dắm dẳng

mật chìm hương đất

bình yên bi kịch thường đời

 

Lạc loài tìm được mái nhà

gác tư tương bên bờ triết học

sợi dây dù kéo căng trái đất

gió giông vần vũ trên đầu

 

Lời mọt soi sách ngân hà

ong bầu khoét cơn mê rời rã

cây trả bóng mặt trời

 

Chẳng có gì

anh cất

đóng bản thảo tro tàn

nấm mộ

rêu nhẩm đọc :

Sao Mai đang bay có thể trong khoảnh khắc này
bọn trẻ nhốt xong mọi âm thanh
nhưng tiếng cúm núm lạc mẹ vẫn còn nhoi nhói
muốn nó im hay nó kêu
không biết

Ông thầy cúng cuối cùng
đuổi được tà ma ra khỏi buôn làng
nhắm nghiền mắt miệng lẩm nhẩm
viên đạn cuối cùng của gã thợ săn
hớp rượu cuối ngày người say
muỗng cháo loãng cuối cùng người hấp hối
tầng cao cao ngất ngọn tháp
ngủ quên

Có thể sau khoảnh khắc này
ai đó thực hiện xong thói quen yêu đương
giọng tình cũ mèm
bức họa cổ xưa như tiền sử
cuốn sách một đời viết xong
cũ như lời người đàn bà quê
một trời cúi mặt
khoảnh khắc sau này có thể…

Và rêu đang nhẩm đọc.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Giữa mùa thứ năm

 

 

 

Trên đỉnh núi chúa với chiếc cần câu không lưỡi

Tôi ngồi câu bóng mây bay qua trang giấy

 

Với bàn tay rã rời sinh tử

người lính chiến cuối cùng của hành tinh

đào sâu lòng trái đất

đặt xuống hằn thù sắc tộc tôn giáo

đặt xuống đạn bom súng ống

đặt xuống sự tranh giành rừng núi

đặt xuống tư tưởng cực đoan phi nhân tính

 

Rồi lấp lên những vòng tay xiết chặt

những khóe mắt thành sông

những triết lý nhân sinh xanh biếc

những hải trình ngóng đợi

những chuyến bay bình yên

những đêm dài miên thảo…

 

Tình yêu nhân loại thảo nguyên trong xanh

cần câu có lưỡi tôi ngồi câu tôi.

                                Côn Đảo, tháng 6- 2005

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Khoảnh khắc tồi tệ

 

 

 

Mặt trời đang lên sông người đang trôi chim trời hôn mưa

mây nước cuộn bay bây giờ chưa thôi ai ngồi đưa nôi

chúng ta sống trong nguy cơ ngộ độc

 

Ngày thả lên non đổi mùa đổi tiết

một giờ cả gió đông bắc tây nam

chúng ta sống trong nguy cơ ngộ độc

 

Lửa cháy đôi môi tình yêu lên khơi

bảo hiểm bão giông ngày chờ thêm đông

chúng ta sống trong nguy cơ ngộ độc

 

Hạt lúa thành cơm lời mời thơm hơn

rau trái tốt tươi cứ nghĩ rằng ngon

chúng ta sống trong nguy cơ ngộ độc…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Độc thoại của lá khô

 

Chim phát hiện góc khuất sau các nhành cây hiểm họa đang rình rập

Một con rắn, một đồng loại to hơn ăn thịt sống săn mồi ở tư thế hiền lành

 

Quả núi bị xóa tên tụng ca phố mới bằng giọt buồn còn lưu bụng đá

Từng đàn én thiên di vô định nhưng chúng có quyền lựa chọn một nơi để trở về

 

Mỗi ngày con người vuốt mặt đua nhau chạy đến chân trời

Có lúc trong cơn mê sảng thấy cái chết đẩy sự sống lên phần đuôi run rẩy

Vườn quê vốc cạn bình minh chạm những cái bóng ở bệnh viện

 

Bão đuổi uy quyền trí nhớ hồi hưu

Bức thư tay cuộn bánh xe buộc ai đó nhìn nhận

Mặt trời đang đi ngược

Tìm vẻ đẹp mong manh nơi cuối trời cùng đất

Ở ngoài, ở trong, ở trên còn riêng ta ở dưới

Tận cùng vực thẳm

Ta không thấy sao nhưng ánh sáng dõi theo ta chăm chú

Những đôi mắt không có hình hài

Theo định nghĩa của khói sương ngươi chỉ là phiến vật chất mỏng không bay nhưng có quyền tan biến

Thành điều ước ném lên bảng thiên đàng

Mỗi đứa trẻ treo lửng lơ bầy cá trước cổng trường

Quay quắc đáp án thành câu hỏi phố móc bảng hiệu như con mắt giả ra lau rồi xăm soi

Ánh chớp chân không soi tỏ linh hồn tên tội phạm

 

Thật sâu trong mắt chim bé nhỏ

Là trời cao bể rộng

Mắt mình

Bóng đêm cất lên tiếng cú

Xum xuê quạnh vắng

Mục đích đùn đẩy nhau về đất

 

Rồi cơn gió nào đó sẽ mang ta đi biết là không thuận theo tự nhiên

Biết cội sẽ lạnh nhưng làm gì có lần sau mà quay lại để được sưởi ấm

Bản thân đời sống đã ôm mình.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Khoảnh khắc không tập trung

Vực sâu thức tỉnh sau cuộc rượu đánh mất chính mình không cách nào
ngăn chặn âm thanh của mọi người từ đỉnh cao ném xuống
Tiếng gọi bầy vì sự chậm trể của hoàng hôn
Người người bảo có rất nhiều con đường để đến với lĩnh vực nào đó
nhưng không một ai chỉ lối để ta quay lại

Sự tĩnh lặng của ánh nắng đầu tiên làm cổ thụ bật gốc
Mỗi ngày ta phải đưa độc tố vào cơ thể để nuôi lớn cơn đau
Hy vọng trú ngụ trong nỗi buồn không thể mang ra làm chứng
Chân dung treo ngược cắt nghĩa tiếng động của con đường
Điểm đến bình yên lắc lư suốt cuộc hành trình

Đôi mắt suốt đời ngập nước
Đưa tay lên lực hút buông xuôi hái được gì ngoài ánh trăng tan nát
Sợi nước trong mưa trói chặt tầm mắt chim thiên di lộ phơi mình mà
mang nhiều bí ẩn
Cá trở về thuở trứng nước sinh ra

Mời gọi lũng sâu lìa lũng sâu ta như trái rời cành mộng xanh màu số phận
Lóe lên ánh sáng dưới đáy tuyệt vọng của kẻ tự sát muốn tìm sự thật
người viếng mình đau khổ hay mừng vui

Không gọi hoa bằng màu sắc thông thường
Tiếng cười gãy giữa cuộc vui tiền kiếp
Cái chết lâm sàng của giấc mộng trong mưa nếu không gặp được lương y từ mẫu

Chim bói cá ngồi rình trời nước
bất giác giật mình lao xuống đám mây qua.

 

 

 

Tình chim và rắn
Thạch Savếch nói với tôi “Nơi nào có tổ bìm bịp thì ở đó có rắn độc
chớ ham hố mà bén mảng lại gần”.

Mặt hồ buồn kẻ thất nghiệp lang thang đói khát
bông hồng gục đầu sau bão chỉ lá khô quay lại
tiếng lào xào là hiện tại của ngày qua

Định hình bầu trời bằng những đường chim, khi
âm vọng hồi sinh âm mưu tiếng khóc
lòng ngay thẳng bị bẻ cong dưới nước
lưỡi dao trong tay hoàng hôn

Ai đó trổi khúc sáo kẻ thức giấc làu bàu
cổ thụ chết trong quên lãng
tiếng hát đánh rơi chìa khóa vàng
đường vô tận cửa trong gương bí ẩn

Nói rằng ta yêu bằng cặp mỏ sắc bén gắp gãy xương sống để ngươi chẳng đi xa
không cần biết trên đầu mi có tổ
nghe tiếng con ta bịp bịp liên hồi

Vỗ cánh tới thẳng người ta yêu như tuyết thử lửa thôi
chẳng đi được xa ngươi hãy tích dần nọc độc
tương lai con ta ngược sóng dong buồm

Chớ run rẩy ta không nói nửa chừng
tim ta ẩn khuất bóng tối để biến ngươi thành cực độc
ngươi không cần ăn, mùa mưa về cóc nhái sẽ vây quanh

Biết bao lần ngươi đã thét trong mơ
nước đổ không thể với tới bình nên đã cạn
cứ ôm mộng hoài công

Tới ngày phán xét
ngươi hãy làm hang dưới gốc cây này…


                                                        Cần Thơ 11/ 11/ 2011

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Giọt tràn

 

Hãy ngủ, dưới đất hoặc bay lên

không gian rộng lớn có thể che khuất mặt trời

hoặc ở lại với bàn chân trượt ngã 

giọt nước tràn, hãy ngủ

tấm thảm chùi chân kẻ đồng hành

bầy chim đang uống sương buổi sáng

 

Hãy ngủ, giọt nước tràn

nơi chúng tôi ôm con tim khốn khổ

trong tinh thần bấn loạn ngàn năm

khi hơi ấm không còn ở lại cùng lớp da rắn lột

tiếng nói cười mọc lên thảo nguyên

dưới mặt đồng hồ, dừng lại trong hơi thở

giấc ngủ chụp xuống mặt đất

 

Trong lòng đất rễ dương nở hoa

trên cành vô số quả khô cứng ném xuống

chúng mình làm gì có tuổi thơ

chạy trên lối mòn bụi đỏ

dấu chân hai hàng đã xóa

 

Thì đặt tai vào hang núi

tĩnh mịt không âm dội

nhìn từ đôi mắt

chúng ta tìm kiếm gì

mỗi lá gan con tim

mọi ngả đường lặng im được mở

 

Giọt nước tràn, hãy ngủ

trong nắng gió

của chuyến khởi hành về với cửa sông yêu

xin cảm ơn bàn tay sóng sánh…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Giấc mơ đàn kiến trên một lá thuyền

 

Khi chỗ ngồi yên chúng ta nghĩ về sự chông chênh chiếc ghế

ảo ảnh cầm tù lửa cháy mông lung

sông ớn lạnh dọc ngang

thử nọc độc rong chơi ngoài ý muốn

 

Nhẹ như hoa trên ngực người quá cố

tội ác với chúng ta là sóng nước

nâng bước phiêu lưu

 

Xa lạ trôi quê hương ngỡ khói trời chui xuống đất

chúng ta ở đây ngại nói về chuẩn mực

sau tiếng chim vườn rát cổ chờ mong

 

Sự nhỏ bé của chúng ta không đẩy nổi giọt mưa trở lại trời cao

sự di truyền nhăn nheo vầng trán

công lý quạt mồ cho xanh cỏ

ta nhìn nhau cá lượn qua râu

 

Mong một ngày chúng ta đến bến bờ luận lý

cao siêu cố gắng bò lên

ta ở đây không thể ăn hết lá thuyền

chỉ uống nước hít khí trời cao rộng

 

Kia là biển gió im mùa sóng lặng

giọt mật nào tràn ngập giấc ta mơ.

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này