NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG

THƠ

MẸ
 
Sống hết đời sông mẹ về với lửa
lửa dâng cao không có đôi bờ
bảo rằng mi đừng cợt đùa ta nữa
hãy thơm lên mĩ vị cho đời
lửa hỏi sao bà mãi đơn côi
mái tóc lặng nghe rì rào sóng vỗ
con cá nào hóa kiếp đêm nay
 
Sống hết đỉnh núi mẹ ngồi chơi với mây
chập chờn dưới chân, quàng lên ngực áo
tay lung lay mẹ chấp chới mặt trời
 
Rứt hết đời tơ mẹ chuyện trò với nhện
bát quái ngũ hành từa tựa vậy thôi
ung dung nhện cuộn lấy mồi
thưa rằng bà để tôi xơi
 
Lật hết đời chân mẹ chơi với đất
gương mặt thằng Y, thằng Z, thằng D
bây thành đạt hay là bây phù phiếm
nhớ tụi mầy, tụi mầy còn nhớ tao?
 
Sống hết bình minh mẹ ngồi với cỏ
quấn chân làm gì hãy mọc xanh lên…
 

KHOẢNG KHÔNG
 
Tất cả lùi xa
những người từng nhiều lần với anh chén thù chén tạc
chỉ nỗi đau tồn tại vĩnh viễn
may ra còn lòng trời buổi mai nắng nhạt
lấy trái tim băng cuộc đời dập nát
 
Có thể đây lần cuối anh hoài nghi về lời ngà ngọc từng thốt ra
trên đôi môi tình bạn tình yêu
trên mặt gương bóng tượng đài sừng sững
trên đỉnh của mọi đỉnh cao
dưới vực thẳm của những cơn say
 
Bao nhiêu ân ái đi hoang như mũi tên trên chiếc giường tháo rã
bao nhiêu ngọt ngào của một thời tình tự
bao nhiêu đắm mê quyết liệt đất trời
có thể đây là lần đầu anh nghiệm ra
bấy nhiêu tan biến bời bời
 
Tất cả đến gần
khoảng trống tươm ra từ đường gân bị đứt…

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này