NHỮNG GIẤC MƠ LẠ - TẬP THƠ
Nguyễn Đăng Khương
Giải mã khẩu hiệu
Là dao găm của ngữ nghĩa
đâm thẳng vào tĩnh mạch nhận thức
ý niệm trừu tượng bị nén
một viên thuốc chứa vũ trụ giả dối
Hằng hà sa số ranh giới
tại đó
sự kiện lịch sử nhường chỗ diễn giải bắt buộc
Ẩn mình ký hiệu tự sinh
đối tượng được chỉ định chính nó
trật tự máy phát vĩnh cửu
biến sự lặp lại thành tính chân lý
Cắt dán hỗn loạn
các hy vọng và nỗi sợ hãi cũ
bản nhái hoàn hảo khát khao
không có bản gốc nào từng tồn tại
Mặt nạ mỉm cười
hàn chặt khuôn mặt đời sống trần trụi
tên lửa đẩy cửa siêu tự sự
mang gánh nặng lời hứa không bao giờ được kiểm chứng
Mặt phẳng nhìn từ mọi góc độ cùng một lúc
nhưng không bao giờ tạo thành khối trọn vẹn
chỉ khoảng trống bên dưới màu sơn
nơi sự im lặng đang hét lên
Cái bóng của ý chí tập thể
đổ dài hơn cả chính tập thể đó
chỉ đánh dấu lãnh thổ đồng thuận
Con đường mòn lát bằng những mảnh vỡ lý trí
khẩu hiệu là ngân hàng ký ức nơi mọi thất bại xóa sổ
lời nguyền đẫm máu ngụy trang thành bài hát ru
tìm ra âm thanh tĩnh lặng ở trung tâm tiếng ồn ào
Hay sự chắp vá những cụm từ mạnh mẽ
tạo ra tổng thể không có nội dung
chiếc gương phản chiếu lại một dân tộc
nhưng với một nụ cười được ép buộc
Quyền lực nằm ở tần suất hơn là ý nghĩa
con dấu chấp thuận trên lá thư trống rỗng
bóc tách bao bọc bởi tự tin hùng hồn
không có quá khứ chỉ sự khởi đầu vĩnh cửu được tuyên bố
Duy phép chia mà không có số bị chia
tạo ra thương số vô hạn
sợi chỉ đỏ xuyên qua mê cung nghi ngờ
chiếc chìa khóa xám không có ổ khóa nào để mở nhưng
mãi được tôn thờ
Sự thật là những gì được hét to nhất
cái bẫy đơn giản đặt trong sự phức tạp đời sống
ổn định trong cơn bão thay đổi
Giá trị tuỳ thuộc vào vị trí người hô hào
bản nhạc chỉ có một nốt nhưng được chơi bởi một dàn
giao hưởng
nó không kêu gọi hành động
nó khuấy động cảm xúc để thay thế hành động
Bầu trời không sao chỉ những dòng chữ phát sáng
lời hứa thế giới chúng ta phải tự xây nên từ những mảnh
vụn
giải mã là thừa nhận kẻ hoàn thành câu không phải người
viết ra nó
Phần mềm lừa lọc
lây nhiễm vào hệ điều hành xã hội
bài học thuộc lòng không cần hiểu
chẳng cần hành động
giọng nói đám đông lồng tiếng cho sự cô đơn cá nhân
ẩn náu trong sự cần thiết phải tin vào một điều gì đó
lớn hơn chính mình
quá trình giải mã
chỉ kết thúc
khi biến mất hoàn toàn
trong sự im lặng
sự thật của riêng bạn.
Có gì đó xôn xao
Cái xôn xao nằm trong từ điển
dư chấn của ý niệm
chiếc hộp rỗng chờ đợi cái thứ ba nhảy bổ vào
Với con dao phẫu thuật làm từ ánh sáng
tôi mổ xẻ triết thuyết
nhận ra khách quan chỉ là sự mệt mỏi xốc lên giộng xuống
Xôn xao khi lưới nhện giăng dưới mặt trời bắt đầu rách
toạc ở góc bốn mươi lăm độ
lập thể hiện sinh nỗi cô đơn
mọi thứ vỡ vụn thành các mặt phẳng chồng chéo
Chứa đựng toàn bộ ý nghĩa
dưới lớp vỏ được gọi là trật tự
có một trái tim hỗn mang đang đập
Bút pháp tiếng thét màu xanh không tồn tại
có gì đó xôn xao trong huyết quản
dòng chảy siêu thực hình ảnh chưa kịp sinh ra
Cánh cửa bị khóa
không phải bằng chìa mà bằng khái niệm
phá vỡ cú pháp để nghe thấy âm thanh tiềm thức
Cái xôn xao là khoảng cách giữa cái tôi cảm nhận và
cái tôi có thể diễn đạt
tiếng vọng từ vũ trụ đang sụp đổ vào chính nó
sự thật là một phòng gương vô hạn
Tôi chạm vào bức tường
cảm thấy sự vắng mặt trọng lực ở bên kia
mọi mô tả phản bội đối với trải nghiệm thuần túy
Cái xôn xao là một ký ức giả tương lai chưa từng xảy
ra
chúng ta sống trong một cuốn sách được viết bởi một
tác giả đã chết
mỗi trang giấy một nỗ lực thoát khỏi vòng lặp câu chuyện
Tôi nhìn vào gương một người lạ mặt đeo chiếc mặt nạ của
tôi
bằng mọi nỗ lực tôi cố gắng sắp xếp lại các mảnh vỡ lập
thể linh hồn
nhưng chúng liên tục thay đổi hình dạng theo biên độ
lo âu
Xôn xao là cảm giác lướt giữa hai chiều không gian
con đường mòn làm bằng sương mù và xương bướm
nơi các vật thể hàng ngày mang trọng lượng triết học một
thiên hà
Một cái thìa cà phê thành biểu tượng từ bỏ
sống gánh nặng sự tự do xôn xao rung lắc gánh nặng đó
tôi nghe thấy tiếng xào xạc ý tưởng chưa hoàn thành
Chúng lướt qua như những chiếc lá mùa thu cánh rừng vô
thức
trong sự im lặng của vũ trụ
cái xôn xao không phải là âm thanh nó chỉ là sự chờ đợi
âm thanh
Một chiếc bóng siêu thực kéo dài hơn cả vật thể
mỗi tế bào trong cơ thể tôi xôn xao với một câu hỏi
không lời giải
về bản chất của hư vô được tô màu rực rỡ
Chiếc chìa khóa vặn mở bầu khí quyển
không khí tràn ra tiết lộ sự giả tạo cấu trúc
cái xôn xao là dấu hiệu rằng chúng ta đang vượt qua
ranh giới điều có thể hiểu được
Và tôi đứng đây
một biểu tượng tự nhận thức
bị vây quanh bởi những mảnh vỡ
Rồi mọi sự rung động không thể chối từ
xác nhận rằng tôi vẫn sống
với thể xác đang chuẩn bị bùng nổ sau cái chớp mắt.
Những giấc mơ lạ
Bàn tay tôi
không còn chứa nổi hạt thời gian nào
sự thật bị bóp nát
thành lớp bụi li ti trên sàn nhà
Một căn phòng không có tường
tôi thức dậy trong không gian trọng lực chỉ áp dụng ký
ức đổ vỡ buồn đau
cửa sổ tấm gương phản chiếu tiếng vọng
cái tên từ lâu quên lãng
một bộ máy rỉ sét ngay từ khoảnh khắc bắt đầu
Một con thằn lằn xanh bò từ vết nứt trên trán tôi
mang theo chiếc chìa khóa
dẫn đến căn phòng những chiếc bóng của tôi đang ngồi
đánh bạc với nhau
đặt cược cảm xúc nguyên thủy
trên trần nhà treo khu vườn đảo ngược
rễ cây trổ bông hoa bằng thép lạnh
mỗi cánh hoa một lời hứa không bao giờ toả hương
Tôi cố gắng hét lên
âm thanh cá vàng bơi ngược vào cổ họng mình
chiếc lưới phân tâm học bắt những con cá đó
nhưng nó luôn trở về rỗng tuếch
ánh sáng căn phòng được lọc khối óc đá cẩm thạch nứt vỡ
đây là nơi kiếm tiền nghỉ hưu
nơi nguyên tắc treo cổ bằng một sợi chỉ tơ
chiếc ghế đối diện tôi có hình dạng chờ đợi
nó đã ngồi đó hàng thiên niên kỷ mà không ai tới
Thời gian không phải là một đường thẳng
là cuộn len rối bời trong túi áo khoác cố ấy
mùi kim loại
quả nhiệt đới chưa từng tồn tại trên bản đồ
tôi nhận ra mình không có khuôn mặt
mặt nạ được làm từ nỗi tuyệt vọng người khác
Sự trừu tượng hoàn hảo của cái tôi
một vòng tròn vô tận không có trung tâm
máu chảy ra từ ngón tay tôi không phải màu đỏ
mật mã ngôn ngữ đã chết
Con đường phía trước lát bằng xương khái niệm bác bỏ
hiện thực luôn tàn nhẫn
máy in phun liên tục nhả ra những tấm séc vô giá
Tôi gặp lại cha tôi
ông ấy là một cái cây ăn thịt đang cố gắng nhớ lại tên
con trai mình
lời nói ông ấy là những chiếc lá khô
rơi xuống rồi biến thành cát bụi
Mọi vật thể ẩn dụ cho sự trống rỗng
tôi chạm vào bức tường
nó chảy thành dòng sông chứa đầy những lỗi lầm
một con thuyền buồm làm bằng vỏ trứng cố gắng đi ngược
dòng
Người lái thuyền là đứa trẻ mà tôi chưa bao giờ cho
phép mình trở thành
nó bảo tôi rằng mục đích cuộc hành trình là việc không
bao giờ cập bến
nó cười tiếng đòn bẩy làm dịch chuyển trục vũ trụ
Bầu trời nơi này là một tấm vải nhung màu đen
bị chắp vá bằng những ngôi sao giả
biến đôi giày của tôi thành hai khối bê tông
Tôi không thể đi tiếp
nhưng tôi cũng không cần phải đi
vì đích đến nằm ngay bước chân đầu tiên
Tôi tìm kiếm nguồn gốc nỗi buồn
tôi thấy nó là một củ hành tây mọc trong túi ngực
bóc từng lớp
bên trong nó không có gì ngoài sự phản chiếu chính tôi
Ý nghĩa đã chết
chúng ta là người đưa tang thừa kế hoang dại
Tôi nuốt chửng chiếc chìa khóa
cánh cửa lập tức biến thành một con chim cú
bay lên
mang theo tất cả các câu trả lời mà tôi chưa kịp hỏi
Tôi nằm xuống
lắng nhịp đập con tim im lặng
đó là âm nhạc duy nhất còn sót lại
Khi tỉnh giấc
thân xác tôi găm đầy mảnh vỡ thủy tinh
bằng chứng duy nhất rằng tôi chưa bao giờ ngủ.
Sự đột tử của ánh sáng
Tích tắc không một tiếng thở dốc bị bóp nghẹt
bóng đèn huyết quản rỉ sét thị thành vừa tắt
không phải cầu chì không phải sự cố kỹ thuật thông thường
là chủ nghĩa triệt tiêu ánh sáng tự sát
Hiện thực luôn tàn nhẫn nắm đấm bóng tối khách quan
nó đập thẳng vào mặt đồng hồ vào bữa cơm dang dở
vết nước rửa loang trên bát đĩa phản chiếu sự vắng mặt
tầm nhìn câu chuyện người đời sau được kể
Ánh sáng bản hợp đồng ký giữa loài người với hy vọng
hợp đồng bị xé toạc vứt thùng rác vũ trụ
sự nhấp nháy những chiếc điện thoại di động
ánh sáng giả lập thương vụ tôi làm cuộc rượt đuổi
Cuộc đời không còn bi kịch chỉ dữ liệu bị lỗi
cơn co thắt siêu thực trong tâm trí cô gái bán hoa
đóa hồng nhung thành lỗ đen mini hút mùi hương ngược
Những bức mặc tưởng thở ra xi măng nóng hổi
cái bóng tôi vốn là kẻ nô lệ trung thành đột nhiên đứng
thẳng
đeo kính râm nhếch mép tuyên bố thoát khỏi nguồn sáng
thừa kế hợp pháp vụ đột tử này
Gương mặt tôi chảy xệ xuống sàn nhà lát gạch men
vấp phải nó một vũng bùn hữu cơ mang hình hài nghi vấn
Phản chiếu cái tôi phân mảnh
mọi định luật quang học bắt giữ tra tấn bằng im lặng
mắt mở to nhưng cái nhìn bị tước quyền công dân
Chúng chỉ là hai quả trứng cá muối bị lãng quên trong
một hộp đêm
lũ gián kiến những sinh vật bóng đêm làm cuộc biểu
tình
chúng ca hát bài ca giải phóng khỏi phân biệt thị giác
Đây thoảng nhẹ sự ngưng đọng của kịch bản
ánh sáng lãm du trang giấy trắng vô tận
sự thật hạ cấp huyền thoại địa phương
tôi tìm kiếm người hùng thắp nến
Chỉ người bình thường loạng choạng tìm ạc pin dự phòng
bi kịch không còn là nhân loại
chiếc ti-vi cái rương chứa sự chú ý chúng ta đóng sập
nó để lại một tiếng vụt lạnh lẽo
Đàn cá bơi qua không khí mang vô số nến tắt
lời hứa của lửa bị hủy bỏ
lịch sử ánh sáng xóa sạch bởi thao tác bôi đen
không còn thiên đường, không có địa ngục, chỉ còn căn
phòng tối
Con người bắt đầu nói chuyện bằng hơi thở qua nhiệt độ
ngôn ngữ ánh sáng tan biến
thời kỳ đồ đá của xúc giác với phỏng đoán
Đây tái sinh người mù phù du
những kẻ không bao giờ biết đến mặt trời
trong bóng tối tuyệt đối này nhìn thấy tôi rõ ràng
ánh sáng không hề chết
nó chỉ chuyển sang một hình thức mới
khoảng trống kinh hoàng mọi thứ còn lại đang cố gắng lấp
đầy.
Thời tiết của cảm xúc
Bản tin bắt đầu bằng giọng nói điềm tĩnh
như tiếng chuông nhà thờ
khu vực hài lòng đang chịu ảnh hưởng
của khối khí trì trệ
Áp suất hy vọng giảm mạnh
dự kiến gây màn sương mù mệt mỏi
người dân được khuyến cáo mang theo
chiếc dù bằng lạc quan khi ra khỏi giường
nhiệt độ tâm hồn đo được
quá lạnh cho sự khởi đầu
Vùng ký ức cơn dông tự hối hận cục bộ
mỗi giọt mưa một lời hứa bị bỏ quên
có khả năng gây ngập lụt tầm nhìn
tuyến ghen tỵ đang dâng cao
cảnh báo nguy cơ sét đánh ngang tim
Gió thổi lời đồn đại mạnh cấp mười ba
tốc mái những niềm tin vững chắc
khu vực trực giác xuất hiện hiện tượng
cầu vồng đôi của sự thật lẫn lộn
Các chuyên gia cảnh báo
bão tố cảm giác có thể
làm cánh tay loài người dài ra không kiểm soát
ở những nơi có mưa rào nước mắt lớn
vật chất bắt đầu tan chảy
phủ nhận thỏa thuận vật lý
Sóng điện thoại bị chặn
các hạt nỗi buồn siêu nhỏ lơ lửng
ánh sáng mặt trời tại thành phố tuyệt vọng
có màu xanh xám của sự đơn độc
chim bồ câu mang thư tín giờ đây
chỉ chở những lý do để không hồi đáp
Giao thông tại đại lộ mục tiêu đình trệ
vì tuyết rơi chần chừ
mực nước sông thời gian trôi qua tăng nhanh cao
đe dọa cuốn trôi các công trình kế hoạch
các loại cây trồng hy vọng đỏ lá
dưới sự tấn công của sâu bệnh hoài nghi
Trạm kiểm soát khuyến cáo
đừng tin vào màu sắc của bầu trời
chúng chỉ là ảo ảnh của tâm trạng
nếu bạn cảm thấy mặt đất rung chuyển
đó sự thật khó chịu đang dịch chuyển
Hiện tại mặt trời giận dữ lặn xuống
hứa hẹn đêm âm ỉ không yên
khối không khí lãng mạn từ phía tây đang di chuyển vào
nhưng kèm theo mây mù mỏng manh
có thể có một vài tia chớp thấu hiểu ngắn ngủi
chúng không đủ chiếu sáng cho cả đêm
Sự điềm tĩnh bốc hơi
để lại một khoảng lặng trong bản tin
phủ nhận sự cần thiết của kịch bản
các nhà khí tượng học đang đo đạc
độ ẩm của ý định trong không khí
Dự báo cho ngày mai
cảm xúc sẽ tiếp tục hành xử một cách ngẫu nhiên
chống lại mọi dự đoán
xin cảm ơn quý vị đã theo dõi
chúc quý vị một đêm thời tiết trong tâm hồn
không quá thất thường.
Lỗi hẹn với đám mây
Một sự kiện bị nghiền nát dưới gót chân
đám mây không ở Atlanta, cũng chẳng ở New York
nó ở vùng chân không giữa hai cú nhấp chuột
Bao nhiêu vật thể thị giác trôi dạt khỏi màn hình
tôi gửi tin nhắn bằng siêu sóng bị nghẽn bởi tường bê
tông tư duy
ánh mắt tôi mắc kẹt trong khối hộp kín khí một kiến
trúc
Ngồi trên chiếc ghế xoay làm phép tính vô vọng
tôi đã dùng hết quota di chuyển của mình
thân xác một thiết bị ngoại vi của bàn làm việc
Giữa lúc ấy đám mây gọi tên bằng ngôn ngữ không lời
nó là một thuật toán thẩm mỹ của sự chậm rãi
nó hứa hẹn một cuộc đối thoại không-mục-đích
Nơi trọng lực logic bị bãi bỏ
tôi lỗi hẹn với hợp đồng màn hình đa nhiệm
mắt tôi dính vào cái lỗ đen vuông vức kia
Nơi mọi thông tin được tái chế thành sự vô nghĩa
đám mây tượng trưng cho viên nén đã mất
cân bằng khoáng chất bị thất lạc trong giờ cao điểm
tôi muốn gửi lời xin lỗi
hình ảnh chiếc giày cao gót bị bỏ quên
Mọi thứ trở nên mềm dẻo như nàng ta sột soạt
thời gian không thẳng tắp nó cuộn tròn trong cơ bắp
tôi
giống như vọp bẻ một tiếng thét từ tiền sử
Chẳng có sự cứu rỗi nào ở bầu trời
chỉ có hỗn độn và những mô hình dự báo thời tiết sai lệch
tôi nhận ra đám mây đã đến, nhưng tôi không phải là
tôi
cái Tôi đã bị chia nhỏ thành nhiều cửa sổ trình duyệt
mỗi cửa sổ là một tên giả, một sự bận rộn giả tạo
lời hứa của đám mây hãy hít thở
lời từ chối của tôi là tôi đang lướt
Cuộc hẹn hủy bỏ, không có thông báo chính thức
còn lại mùi hương của ozone và vài giọt điện giải khô
Tôi là kẻ phản bội vẻ đẹp vô ích của bầu trời
Và tôi đang chờ đợi, một đám mây khác.
Chia núi
Núi đứng đó thỏa thuận ngàn năm không lay chuyển
với bầu trời
vỏ trái đất
ký vào biên bản xác nhận tính khách quan khối đá
rồi người thợ mộc đến không dùng thuốc nổ chỉ dùng một
sợi chỉ đỏ
mỏng manh kéo căng giữa hai đỉnh
nó không cắt vật chất cắt ý nghĩa vĩnh hằng từ từ
các đường vân đá nghi ngờ sự liên tục của mình
giữa hai phần một khe hở bằng khoảng trống thấu hiểu
xuất hiện
Bên phải vẫn núi bên trái cũng núi
không khí ở giữa đột ngột thay áo
mùi hương quyết định bị hủy bỏ
nước suối chảy từ đỉnh khi qua khe hở biến thành rượu
vang chát
đó là nơi quyết định không nhìn mặt nhau
Các nhà địa chất đến đo đạc kết luận núi không bị chia
cắt
bộ não tuân theo thỏa thuận không nhìn thấy sợi chỉ
người chăn cừu lại thấy một thành phố vô hình mọc lên ở
khe hở
thành phố đó nơi chứa giải pháp bị từ chối trong lịch
sử
Khi núi bị chia cái bóng của nó cũng nhân đôi mỗi cái
đi một hướng
một bên mang theo nỗi sợ hãi về độ cao
bên kia mang khao khát sụp đổ
mây trời trôi qua nhưng chúng phải đóng thuế đường
ranh
đối với sự thống nhất đánh mất
Hai nửa núi bắt đầu nói chuyện qua một con chíp được
giấu kín
các bí mật cô đơn và bí mật về sự vững chắc
gió mang lời thề hợp nhất từ nửa này sang nửa kia
nhưng sự hợp nhất sẽ không bao giờ là sự hợp nhất ban
đầu
Thợ mộc cuộn sợi chỉ hoàn thành ý nghĩa
núi nhìn mình đỉnh hai câu chuyện
sự thật thương lượng giữa hai phần
vĩ đại có thể bị phân mảnh nhưng không bị tiêu diệt
Núi vẫn đứng hôm nay mỗi bước chân lên một sự lựa chọn
sự thật tồn tại bên ngoài đơn giản tượng đài chia rẽ
và cứ mỗi đêm trăng tròn sợi chỉ màu đỏ lại tự động
căng ra
đợi chờ một thỏa thuận mới để nhập lại.
Sleep Paralysis
Sáu giờ
ánh sáng cam
nhạt thâm nhập rèm cửa
tôi vẫn neo chặt
vào mặt phẳng
hiện sinh co
rúm điểm nóng ý thức tỉnh táo
tôi là tàn dư
của chủ thể mắc kẹt giữa lớp vỏ vô hồn
Cái bóng hỏi
người đang mơ hay đang chết
bức tường trắng
nghiêng ngả bẻ cong khung tranh lập thể
đây không còn
là triết học mà là trải nghiệm vật lý kinh hoàng
Tiếng chuông
báo thức méo mó rung lên
âm thanh hàng
xóm bị bóp nghẹt biến thành một ký hiệu
ma đè một đại
tự sự mang tên tự do ý chí
Từ góc trần
nhà nỗi sợ hãi nguyên thủy
hình dáng kẻ
giải cấu trúc bóc tách từng lớp ý nghĩa khỏi sự đau khổ của nhân loại
Gió thì thầm
chủ nghĩa duy vật thất bại bằng chứng về một sự mục rỗng khác
tay chân tôi
là những thanh sắt nặng trịch không tuân theo lệnh truyền của nhân tố trung tâm
tôi cố gắng cử
động ngón tay cái nhưng nó chỉ là một ảo ảnh trong màn hình retina của trí óc
Khái niệm về
thời gian tuyến tính tan rã một giây kéo dài vô tận
mùi hương ám
thị của ozone và bụi cũ xâm chiếm không khí
cái tôi bị
tách rời quăng vào một không gian rỗng tuếch
Sự thật khách
quan là cơ thể đang ngủ
siêu thực là ý
thức đang chạy trốn trong vô vọng
ánh sáng lập
thể cắt chiếc tủ quần áo thành ba góc
Nietzsche nói hãy
nhìn vào vực thẳm giờ đây vực thẳm đang nhìn lại
hiện hữu của
tôi chỉ còn là một biểu đồ điện não đồ nhấp nháy
Chiếc gối vật
thể tượng trưng phản bội của sự thoải mái
tôi là người dẫn
truyện duy nhất cho bi kịch này nhưng tôi không thể thốt ra một từ
mắt tôi mở to
nhưng thế giới bên ngoài đã bị phần mềm chỉnh sửa làm mờ đi
chiếc giày dưới
gầm giường một chi tiết tô đậm lên thành nỗi ám ảnh
Sự mơ hồ là bản
chất của sự hiện hữu
tôi tự truy vấn
ma quỷ có thật hay đó chỉ là sự thiếu oxy lên vỏ não
cảm giác đè nặng
không phải là khối lượng, mà là sự nặng nề của ý thức về sự hữu hạn
Tôi vẽ trong đầu
một phối cảnh siêu thực của căn phòng mọi thứ tan chảy
ma đè tôi
chính là bản ngã hoài nghi
mọi cố gắng phản
kháng chỉ làm tăng thêm tính kịch tính của sự bất lực
Chiếc gương đối
diện phản chiếu cái vô hình mà tôi cảm nhận
tôi là một dấu
chấm hỏi bị đóng đinh lên chiếc giường
ký ức về sự tự
do di chuyển mỉa mai cay đắng
tôi cố gắng
tái tạo lại sự thật khách quan bằng cách đếm các thanh gỗ trên sàn
Cái ác không đến
từ bên ngoài nó là sự tê liệt của hành động
tôi trở thành
một bức tượng tượng trưng cho sự cô đơn tuyệt đối
tiếng thở dốc
bị nén lại thành một tín hiệu morse không ai nhận
tôi bị phân mảnh
thành hàng nghìn lát cắt của sự nhận biết
Nếu tôi không
thể cử động, liệu tôi có thực sự tồn tại
vòng lặp vô tận
của sự tỉnh thức và tê liệt.
tôi chợt nhận
ra ma đè là một kiệt tác siêu thực do chính bộ não tôi sáng tác
Cái bóng đó
vươn tay
không phải để
làm hại
ký vào hợp đồng
từ bỏ quyền kiểm soát
Tôi chấp nhận
sự bất định của khoảnh khắc
khi sự chống cự
tan biến hành vi siêu tự sự kết thúc
Tôi chìm xuống
không phải ngủ
mà là trở về với
sự thật khách quan
đó là một sai
lầm hóa học
Giải cấu trúc
hoàn tất
cơ thể co giật
nhẹ
tôi thức dậy
căn phòng vẫn
là căn phòng nhưng ý nghĩa hoàn toàn dị biến.
Đêm về thương lại
bàn chân
Đêm không còn là bóng tối đêm là một khối lập thể màu
chàm
tôi ngồi gỡ những
mảng thời gian bám trên gót nứt
thực tại chết dưới gầm bàn
Chỉ còn tiếng vang của những bước chân không để lại dấu
bàn chân trái là một góc vuông chín mươi độ nỗi buồn
bàn chân phải xòe ra nan quạt lãng quên
Năm ngón chân là năm cây nến không bao giờ cháy
rọi vào hố thẳm của tự ngã siêu việt.
tôi thấy móng chân là những mảnh vỡ của mặt trăng
Rơi xuống từ một bầu trời không có trọng lực
đường gân xanh chạy dọc như dòng sông bị xẻ đôi
phía một đại dương khái niệm rỗng
Thương lại bàn chân hay thương một ký ức bị đông cứng
khi con đường chỉ là sự phóng chiếu ý chí
mỗi bước đi lần chối bỏ địa đàng
Mỗi lần dừng lại sự sụp đổ không gian
ngón cái đang kể về một buổi chiều siêu thực
những chiếc đồng hồ mềm nhũn chảy tràn trên mắt cá
Gót chân đỏ hồng tòa tháp canh
chờ một đoàn quân của những giấc mơ không tên
Tôi cắt lớp bàn chân bằng con dao của lý trí lập thể
Thấy bên trong là những bánh răng của sự cô độc
không có da thịt, chỉ có những mã nguồn của hư vô
và những bài hát ru của những linh hồn chưa kịp sinh
ra
Đêm nay bàn chân không còn chạm đất
lơ lửng giữa hai tầng mây hoài nghi
sấm sét lời nói dối ngọt ngào
Chỉ có nỗi đau ở gan bàn chân là sự thật cuối cùng
áp tai vào lòng bàn chân nghe tiếng sóng
tiếng gào thét của những vỉa hè đầy bụi bặm
Tiếng thở dài của những đôi giày cũ kỹ
tiếng nấc cụt của một lịch sử đã bị xóa nhòa
ngón chân trỏ là một gã lữ hành kiêu hãnh
Hướng mặt trời lặn trong tâm tưởng
ngón giữa là một ẩn sĩ gầy gò
tọa thiền trên đỉnh cao của sự đơn độc
ngón áp út mang chiếc nhẫn của hư không
ngón út bé nhỏ như một dấu phẩy của số phận
tất cả hợp lại thành một cấu trúc phi thiền định
Một tứ thơ hình thành bằng mệt mỏi của xương khớp
hãy nhìn xem bàn chân đang biến hình
nó trở thành một cánh chim bằng đồng
Bay qua những thành phố hậu hiện đại đầy rác thải tâm
hồn
tìm kiếm một điểm tựa không có trong bản đồ
tự ngã siêu việt cười nhạo những dấu chân
Ngươi đi đâu khi đích đến chỉ là sự bắt đầu
Bàn chân trả lời bằng một sự im lặng lập thể
Im lặng như một bức tranh của Picasso
Thương lại bàn chân đã gánh vác cả bầu trời
diện tích nhỏ hẹp của sự tồn tại
vết chai sần là những pháo đài phòng thủ
Chống lại sự xâm lăng của những thực tại giả tạo.
đêm về tôi dùng ánh sáng của trực giác để tắm rửa
cho những kẽ ngón chân đầy bụi của định kiến
Nước không phải là nước, nước là dòng chảy ý thức
rửa sạch những nhãn dán mà cuộc đời đã áp đặt
một bàn chân là một bài toán không có lời giải
Hai bàn chân là một sự đối xứng của nghịch lý
chúng bước đi trong khi vẫn đứng yên
chúng tự do trong khi bị xiềng xích bởi chính mình
Hình khối của gót chân là một khối cầu dang dở
chứa đựng những bí mật của tổ tiên
mỗi bước đi là một sự lặp lại của quá khứ
Nhưng mỗi lần chạm đất là một sự khai sinh
ai thấy bàn chân mình tan chảy vào bóng đêm
phần của bóng tối trừu tượng
Không còn ranh giới giữa thịt da và hư ảo
chỉ còn sự hiện diện thuần túy của cái tôi
ôi bàn chân, kẻ nô lệ trung thành của ý chí
Kẻ đồng lõa với những chuyến đi vô định
đêm nay hãy nghỉ ngơi trên chiếc giường của sự chối bỏ
lúc thế giới ngoài kia chỉ là một vở kịch lỗi thời
Những mạch máu là những sợi dây đàn violin
gió đêm thổi qua tạo nên bản giao hưởng buồn
về những con đường chưa bao giờ được đặt tên
về những đỉnh núi chỉ tồn tại trong ảo giác
cúi xuống hôn lên sự mệt mỏi của chính mình
nụ hôn mang vị chát của thời gian hậu hiện đại
bàn chân khẽ rùng mình như một cánh hoa siêu thực
nở rộ giữa những khối bê tông nhục thể
Không trọng lực bàn chân bắt đầu khiêu vũ
vũ điệu của những hạt quark và những bóng ma
xoay tròn trong cái không gian đa chiều tâm thức
Nơi nhân tính là sự vỡ vụn của thú tính
đêm về thương lại bàn chân, là thương chính sự lạc lối
trong mê cung lóng tham không bao giờ sụp đổ
Họ không cần một con đường họ là con đường
họ không cần một đôi giày họ là hành trình
hãy để bàn chân tự do thoát khỏi hình hài
Trở thành những tia sáng, những tần số, những rung động
vượt qua sự chiếm hữu vũ trụ
Trở về với tính siêu việt của bản thể nguyên sơ
trăng đêm nay mọc dưới lòng bàn chân
tỏa sáng qua những lỗ chân lông của sự tỉnh thức
Tôi đi bộ trên những vì sao của trí tưởng tượng
để lại sau lưng những thực tại khách quan rỗng tuếch.
kết thúc một vòng lặp của sự tồn tại
bàn chân lại trở về tư thế nằm im
nhưng trong chiều sâu của cấu trúc lập thể
nó vẫn đang bước đi
mãi mãi trong
hư vô.
Cuộc đụng độ các thỏa thuận
Thỏa thuận đầu tiên cỏ phải xanh
chữ ký khắc bằng sương lên đồng hồ vạn năng
trọng lực đồng ý một lời thề ngầm với quả táo
Chúng ta xây tường từ những điều được chấp nhận
khối rubic của sự thật mỗi mặt phải đủ chín
nhưng hôm nay một cọng rêu đòi màu tím than
từ chối thỏa thuận sắc màu, một cuộc nổi dậy vô thanh
Trong phòng họp chiếc ghế không còn chỗ cho định lý
bản đồ đường phố không tìm thấy nhà của thực tại khách
quan
Tờ polymer mọc cánh bay về phía nền kinh tế vô hình
Tại ngã tư tôi đứng đèn giao thông chỉ có màu im lặng
người bán rong bán những giấc mơ đã được dùng lại,
không bảo hành
bóng của họ dài ra gấp ba lần, đâm thủng thỏa thuận
ánh sáng
Cái gương chiếu thẳng vào tim, không phản chiếu khuôn
mặt
trốn trong một chiếc hộp diêm quá nhỏ để được tin
thỏa thuận hôn nhân gặp thỏa thuận lãng quên trong một
cơn mưa axit
Tiếng cười vỡ thành những mảnh kính, phủ nhận quy tắc
về âm nhạc
viên đạn bạc bay ngang mục tiêu là ý định của người bắn
nông dân gieo hạt giống của sự nghi ngờ thay vì trồng
cây thông thường
mực trên hợp đồng cũ hòa tan thành biển cả của những lời
nói dối
Con tàu hàng mang tên logic mắc kẹt giữa tầng mây
biên giới quốc gia vẽ bằng phấn, dễ dàng bị gió xóa sạch
nhà tiên tri mù đọc những dòng chữ phi lý trên lòng
bàn tay trẻ thơ
Quá khứ là một người kể chuyện không đáng tin cậy
cái chết là một bản hợp đồng mà chưa ai đọc hết các điều
khoản
không có kết thúc nào được phê duyệt
Ranh giới mờ đi tôi là một phần của bạn được viết sai
chính tả
chúng ta chấp nhận sự vô tận của các phiên bản sự thật
thỏa thuận mới không có thỏa thuận nào là mãi mãi
cỏ vẫn xanh nhưng hôm nay nó đồng ý với màu tím than.
Vực thẳm nhìn tôi
Tiếng sắc xô phôn làm một vết nứt trên mặt kính thời
gian
mã vùng thẩm mỹ của tôi bị tẩy rửa bởi nước mắt si li
con
tôi mang nụ cười chế độ nhà máy sản xuất hàng loạt từ
một xưởng ký ức thuê bao
Trong khi cái bóng ký giấy tờ biến hư vô thành tài sản
thế chấp
vực thẳm không nằm dưới đất nó là một thuật toán sâu
nhảy múa trên dây thần kinh, tính toán từng milimet cảm
xúc bị rò rỉ.
nó nhìn tôi qua lăng kính vô hạn của những chiếc
camera tự nhận thức
lắp đặt từ thuở sơ khai trong thùy trán của chính tôi
Ghế gỗ ba chân trong chòi rách của tôi bỗng nảy mầm
cánh bướm kim loại rỉ
mỗi nhịp đập mang theo âm thanh phủ định của định luật
vật lý
trong khoang chứa lạnh một con cá hồi chết lâm sàng
đang hát
bản Requiem giả tưởng cho những chùm chìa khóa không
bao giờ mở được cánh cửa
Vực thẳm chiếc gương không phản chiếu gì ngoài sự đồng
thuận về sự biến mất của tôi
không đòi hỏi sự sụp đổ nó chỉ yêu cầu sự phát trực
tuyến liên tục
của thảm kịch cá nhân dưới ánh sáng xanh màn hình
tương lai
Khuôn mặt tôi một phế tích chiếc tàu buôn cổ bị đánh
máy sai chính tả
mỗi đường nét là một báo vật bị gỡ bỏ một tập tin 404
không tìm thấy
vực thẳm trở thành chiếc máy in khổ lớn tái tạo hình
hài tôi
thành một bản sao siêu thực của lòng trung thành
thương mại
Một bàn tay dữ liệu vỗ về trên vai thì thầm bằng ngôn
ngữ nhị phân
bạn không cần là, bạn chỉ cần được ghi nhận
tôi đưa tay đón nhận chạm vào khối không khí mang tên
thống kê vô hồn
Và thấy hiện ra giá trị bán sỉ của nỗi kinh hoàng
tên tôi được in mờ trên cuộn biên lai cuối cùng
gió trăng phập phồng thổn thức
Vực thẳm đáp lại bằng một nút thích vô thanh
chúng ta là một
vòng lặp phản hồi hoàn hảo.
Cuộc di tản
Chúng tôi mang theo cảm giác vắng mặt không hề có vật
nặng
trong các túi vải dệt từ không khí, chỉ là tiếng thở
dài đã nén của những lời thề
những biên lai của hoàng hôn, nơi ngày đã từ chối tái
sinh
thành phố cũ lùi lại, một ảo ảnh pha lê vỡ vụn trên đường
chân trời
nơi các khải huyền đã tan thành bụi mịn của im lặng
vĩnh cửu
cuộc di tản này không phải là bước chân rời xa đất đai
một rạn nứt thủy tinh trong vòm kính của ý thức chung
chúng tôi bước đi trên đại lộ của những khuôn mặt
không còn thuộc về ai
mỗi bước chân là một sỏi đá của tên gọi đã bị nước mưa
xóa mờ
Trên đỉnh đồi biên giới một dải sương mù ngưng đọng từ
nỗi hoài niệm
tua đi tua lại khoảnh khắc tôi lần đầu tiên nghi ngờ sự
tồn tại của mình
một bà lão ngồi đó bàn tay nhả ra những giọt lệ tinh
thể bạc hà
chúng rơi xuống, chạm đất và biến thành những chiếc
cúc áo của thời gian vô chủ
thứ chúng tôi cố gắng bỏ lại là một căn phòng không hướng
nào là cửa sổ
nơi những lời cầu nguyện vang vọng bằng giọng ngân của
kim loại lạnh
giờ đây, những mái nhà đang tan chảy thành mơ hồ và
màu nước
lộ ra bộ xương sườn bằng chứng cứ mong manh của những
giấc mơ dang dở
Phương tiện di chuyển của tôi là cỗ xe ngựa lơ lửng của
ý chí
kéo bởi hai con kỳ lân phản xạ, chỉ ăn cỏ nghi ngờ
Tài xế là một người thợ sửa đồng hồ không có bóng
cứ luôn hỏi bạn đang di tản khỏi phản chiếu nào của
tâm hồn
con đường phía trước là một dòng sông bạc của các phút
giây
chảy ngược về phía một viên ngọc bích bị đánh rơi của
định mệnh
chúng tôi không tìm kiếm một bến đỗ mới; chúng tôi tìm
kiếm
một ánh sáng khác, một bảng màu chưa từng được pha để
vẽ lại ý nghĩa
Khi vượt qua lằn ranh mỏng manh của nhận thức và hư vô
chiếc hộp sọ tôi sẽ ngân lên tiếng chuông cổ của sự giải
thoát
di tản là thấu hiểu rằng bạn không phải là khán giả
mà là tâm trạng đang rung động trong cuộc đối thoại với
bản thể bất diệt
và khi ngoái nhìn, thành phố không hề bị phá hủy
nó chỉ vừa bay lên thành một chòm sao lấp lánh trong
trí nhớ.
Tị nạn Oliu
Đất đá nứt, nơi rễ sâu từng bám víu
Cây oliu cổ thụ, triệu năm đứng giữa trời
Không phải người, nhưng cũng mang phận sự
Phải lìa xa bình minh của cố hương xanh ngời
Tiếng bom rền, một nhát chém vào thân gỗ
Máu nhựa cây nhỏ xuống, đen sẫm, đặc mùi khói
Vòng đời bị cắt đứt, những mùa quả mọng
Đã thành chứng nhân cho chiến tranh vĩnh cửu và đơn
côi
Đêm đen bốc lên, không còn mùi thơm dịu
Chỉ có bụi tro than, vương trên lá úa tàn
Bốn ngàn năm, cây biết rằng mình không thuộc về ai
Nhưng gốc rễ buộc chặt vào kỷ niệm của dòng thời gian
Giờ đây, thân oliu phải cõng gánh nặng niềm tin
Phải lên đường, đi tìm một miền đất để lại nảy sinh
Định mệnh của sự sống không được yên bình
Thuyền gỗ thô sơ, chở thân cây nặng trĩu
Giữa ngàn người xa xứ, mỗi linh hồn là một lá khô
Biển địa trung hải, không còn là lời ru của nắng
Mà là vực thẳm của nước mắt và sự dò xét không ngừng
Cây oliu im lặng, không tiếng than, không lời oán
Thân cành khẳng khiu như cánh tay cầu xin bầu trời xa
xăm
Nó nhớ giọt sương thánh, ướt đẫm buổi sáng đầu tiên
Và tiếng cười con trẻ chạy quanh gốc, ngày hòa bình
chưa tắt
Biểu tượng hòa bình giờ đây đang lênh đênh
Bị sóng đẩy, bị gió giật, bị lịch sử lãng quên
Những quả oliu sót lại, màu xanh biếc hy vọng
Đã hóa thành viên đạn im lặng, bị nuốt chửng bởi đại
dương
Một hành trình không có la bàn, chỉ có niềm khao khát
đất đai
Để rễ được chạm vào bùn, dù chỉ là một lần cuối cùng
Cây là người bảo hộ, giữ lửa của nền văn minh đã cháy
Bờ cát lạ, nơi đất đai đã chai sạn và lạnh lùng
Nơi sự đón tiếp là ánh nhìn nghi ngại và luật lệ
nghiêm khắc
Oliu, loài cây của sự sống, bị kiểm tra bởi hải quan sắt
đá
Hỏi về quốc tịch của tro tàn và nguồn gốc của niềm đau
Không giấy tờ, không hộ chiếu, chỉ có lịch sử hằn trên
vỏ
Và một lời thề im lặng phải sống sót để ra quả lần nữa
Nó được trồng lại, ở một nơi xa lạ, vô hồn
Giữa những hàng rào kẽm gai và những tiếng thì thầm
tuyệt vọng
Nhưng rễ cây biết cách quên đi sự khắc nghiệt
Bắt đầu mò mẫm, tìm kiếm những mạch nước ngầm đã bị
chôn vùi
Tị nạn oliu không chỉ là di cư vật lý
Sự chuyển giao của một di sản không thể chết
Cành lá vẫn vươn, dù gió nơi đây thổi ngược chiều ký ức
Để chứng minh rằng hòa bình không phải là ý niệm mà là
sự kiên cường
Sẽ có ngày, từ thân cây đơn độc này
Một chồi non mới nhú, mang theo hương vị địa trung hải
cũ
Đó là câu trả lời cho mọi cuộc chiến tranh vô nghĩa
Là ánh sáng xanh sau cơn tuyệt vọng của nhân loại
Hãy nhìn vào oliu, từng đoàn người tị nạn không lời
Và biết rằng mọi sự sống đều xứng đáng được tái sinh
Tị nạn oliu
Kông thể sửa
Pha lê ký ức lỗi.
Hoa tam giác mạch
Tam giác mạch không là hoa, là khát vọng ùa về
Từng vảy mộng bong ra từ đồng tử gió
Trên cao nguyên lật úp, nơi ký ức bỏ ngỏ
Cánh nhật thực màu hồng, cánh chiêm bao màu chì
Không gian vỡ thành hạt sương của suy vi
Thời gian chảy ngược vào cánh đồng tĩnh lặng
Mỗi nụ nhỏ, một câu hỏi không lời đáp
Mọc lên từ lưỡi dao của nhận thức vô hình
Rễ cắm sâu vào khoảng trống của tâm linh
Nơi nguyên mẫu buồn chôn cất mặt trời đầu tiên
Giấc mơ hóa đám cỏ biết tự chiên
Hút mật im lặng từ bóng đêm trần trụi
Tôi thấy cõi vô thức như một chiếc gương
Phản chiếu bộ xương của lời hứa năm xưa
Không có mùa đông, không có mùa mưa
Chỉ âm thanh của một sợi tơ đang đứt
Hoa bỗng cười khúc khích bằng môi đá nứt
Nhả ra những từ câm không ai dám đọc thành tên
Đó là chân lý bị vũ trụ lãng quên
Một hình học méo mó, cơn đói của hình hài
Đừng hỏi sự thật về bông hoa ở đây
Nó là con mắt nhìn vào cái không của nó
Sương mù bay lên từ ý niệm nhỏ thó
Vây quanh người điên đang tìm kiếm lối thoát vào trong
Tam giác kết nối ba ngôi của trống rỗng và mông lung
Mạch là huyết quản của một niềm tin đã chết
Trái tim ta, một tảng đá không bao giờ mệt
Bị những cánh hoa này vẽ lên mã số của cơn đau
Cái chết không còn là phần kết nữa đâu
Nó là một vòng lặp tím ngắt và ám ảnh
Tôi bò qua cánh đồng ý nghĩ chằng chịt
Ngửi thấy mùi da của giấc ngủ ngàn năm
Mỗi bước chân là một giọt nước mắt thầm
Rơi vào cái giếng của những điều chưa từng xảy đến
Tam giác mạch là chìa khóa mở ra cửa sổ cao nguyên đá
Đồng Văn.
Bức bình phong ngoài cửa sổ
Bình phong không che chắn, mà phóng đại cái lửng lơ
là cái lưỡi im lặng của ngôi nhà không tường
nhìn hút vào cơn vô thường
Khung kính giờ là lưới bắt của những ý tưởng rơi
mặt gỗ chạm khắc
những đường vân đang kể về một ngày chưa hề có
tôi thấy cái bóng của mình đang tự do
Trôi đi giữa những tầng mây bằng da cá sấu
lụa căng mỏng như làn da con gái
hiện chân dung của người lạ đang nhìn ngược
Gió bên ngoài không thổi mà nhấm nháp từng bước
tiếng nức nở của đôi giày bị bỏ lại bên thềm
bình phong là bộ lọc qua một thế kỷ chập chờn
Nó biến cơn mưa thành những chiếc kim vô cảm
một quả cầu đang tan rã
che lấp bởi hoa văn ảo ảnh màu xanh
Cành cây in lên ngón tay lanh chanh
gắng đếm xem giấc ngủ còn bao nhiêu
ánh sáng thấm sâu vào
Tôi không muốn nhớ hầm ngầm của hối tiếc
nếp gấp trên bình phong là một cuốn sách đang viết dở
bằng máu chim của những lời không được nói ra
Tôi muốn chạm vào sợi mây đang vờn qua
nhưng lại chạm vào cảm giác bị chối từ lần nữat
thị giác là đứa trẻ đứng trước cánh cửa
Mơ về người mẹ được dệt bằng lụa và đồng hồ
tâm trí là một bình nước luôn vô bờ
hắt lên bình phong những khuôn mặt của định mệnh
Không có bình minh, không có hoàng hôn vĩnh viễn
cái chớp mắt bị bị kẹt giữa hai thế giới
vật thể tan chảy vào ý nghĩa không lời nói
Thân xác tôi là một vết rạn trên mặt kính mờ
bình phong là khoảnh khắc mà ký ức vẫn đang chờ
để thay đổi câu chuyện
để tự huỷ người dẫn truyện
cửa sổ mở ra lối thoát vào bức vĩ kỳ chưa hoàn thiện.
Nhận xét
Đăng nhận xét