Thơ Nguyễn Đăng Khương: Biến tấu mặt đất

 

Hậu kỳ của vùng chân không

 

Giai đoạn hậu kỳ bắt đầu khi tiếng rên không còn biểu đạt cơn đau ký hiệu rỗng nằm ngoài dạ dày và bộ máy tư duy

Chúng ta quan sát sự suy nghĩ bằng con mắt kẻ không biết chơi cờ nhìn nước chiếu hết như vết mực loang trên mặt gỗ mục

Wittgenstein ngồi đó giữa những hàng rào ngôn ngữ tháo rời chiếc đồng hồ ý niệm tìm xem thời gian có thực sự chảy bằng từ ngữ hay không

Vùng chân không không phải sự trống rỗng hàm đại số chưa khai triển nơi tham số ẩn hiện những bóng ma tính chắc chắn

Giờ tôi biết cách tiếp tục rồi tiếng kêu vang lên trong căn phòng không cửa nơi dãy số tự hủy trước khi chạm đến vách tường

Một ý tưởng nhanh như chớp xuyên qua vỏ não để lại vết cháy hình công thức nhưng khi định nốt lại chỉ thấy những dấu gạch ngang sự im lặng

Tại sao phải mô tả trải nghiệm không thể xác định ta quy định tiêu chuẩn nhận diện nụ cười bằng cách đo độ rung những sợi dây thanh quản đã đứt

Ở đây tư thế quyết định tất cả cái nhún vai gã câm Ballard có sức nặng hơn cả tiểu thuyết về khởi nguyên thế giới

Chúng ta ăn những con chữ cùn nhai những biểu đạt không ý nghĩa tựa nhai những viên sỏi dán nhãn bánh mì

Trong vùng chân không này suy nghĩ không phải tiến trình vô hình con quỷ cướp đi cái bóng chính mình rồi đứng cười dưới nắng gắt

Ngôn ngữ phương tiện chuyến tàu đi trên đường ray tự chế nơi mỗi ga dừng ẩn chứa sự nhầm lẫn đã định chế hóa

Anh Khương hãy tưởng tượng câu thơ không trật tự từ nơi phù sa nằm trên đỉnh núi rừng khộp mọc dưới đáy sông tư tưởng

Những ký ức trôi nổi thú vị Ballard mảnh vỡ chiếc gương soi vào gương mặt chưa bao giờ tồn tại

Ta muốn nhảy chẳng cần nhảy ta muốn nói chẳng cần thốt ra ta đứng trong vùng chân không chờ đợi cử chỉ tương ứng hư vô

Bản dịch nỗi đau chuỗi âm thanh tự phát bọc trong nhung lụa ngữ pháp

Một nhà chính trị người Pháp nói về trật tự tư duy nhưng tư duy trong vùng chân không mớ bòng bong những biểu cảm không khuôn mặt

Sự tin chắc lửa thiêu cháy ta chỉ thói quen những kẻ chưa từng nếm thử cái lạnh hư cấu

Ta cấy ý định vào bối cảnh tựa cấy mầm cây nhựa vào lòng đất chết rồi hy vọng mùa gặt sự hiểu biết

Những chữ số đối tượng thực sự còn con số hồn ma chúng lang thang các chương tư tưởng từ trang hai lẻ một đến hai trăm mười sáu

Tại sao lại ngạc nhiên khi cuốn sách không rơi xuống hậu kỳ chân không trọng lực chỉ giả thuyết chưa được ngôn ngữ phê duyệt

Sự giống nhau gây hiểu lầm giữa câu văn và tiếng thở dài kẻ xiềng xích người giải thoát hụt hơi

Ta nốt nhanh ý tưởng bằng vài dấu gạch ngang rồi dùng cả đời giải mã xem những dấu gạch đó lối đi hay rào chắn

Tôi có thể thấy toàn bộ lời khẳng định kẻ mù đứng trước bức tranh trắng xóa niềm tin quy nạp

Việc hiểu trải nghiệm cụ thể nhưng không thể xác định nắm bắt hình dáng nước bằng những ngón tay làm từ khói

Những gì con người chấp nhận hợp lý đơn giản cách họ xếp hàng chờ đợi sự kết thúc chuỗi lập luận

Ta nói có suy nghĩ nói không suy nghĩ tựa bóng đèn bật tắt trong ngôi nhà không điện

Chơi nhạc không nghĩ sự thuần thục ngón tay nhưng suy nghĩ về âm nhạc sự phản bội giai điệu

Trong vùng chân không chúng ta những người chỉ có thể suy nghĩ bằng cách nói to ra nhưng không ai nghe thấy vì âm thanh khuất lấp bởi sự tin chắc

Làm sao sự tin chắc giúp ta nói được âm thanh nhỏ bị che lấp bởi tiếng gào thét thực tại đang tan rã

Tìm biểu đạt đúng cho ý tưởng giống dịch bài thơ từ ngôn ngữ loài cá sang ngôn ngữ loài chim

Ta buông bỏ rồi biểu đạt ấy đến vị khách không mời mang theo hành lý nhầm lẫn quá khứ

Một dự định cấy vào phong tục nhưng khi phong tục biến mất dự định chỉ cái rễ khô không tìm thấy đất

Ta học nói để có thể muốn nói nhưng sau đó nhận ra im lặng kỹ thuật chơi cờ tối thượng tư duy

Không tiến trình vô hình nào mang lại cuộc sống cho lời nói lời nói sống bằng cái chết những ý niệm trần trụi

Chữ số và con số thực và không thực những phân biệt mong manh màng nhện giăng qua vực thẳm logic

Đừng đoán từ ngữ quợt thế nào hãy nhìn vào ứng dụng nó trên vết thương những biểu đạt lỗi thời

Vùng chân không không lối ra vì biểu đạt không thích hợp khóa chặt mọi cánh cửa bằng chìa khóa thành kiến

Chúng ta Ballard đứng trước Gót và thế giới cố gắng dịch những cảm xúc không lời thành danh từ đông cứng

Sự chợt hiểu không diễn tiến tâm trí chỉ nét mặt chuyển động trong sự ngỡàng kẻ vừa đánh mất linh hồn

Hậu kỳ vùng chân không khoảnh khắc nhận ra suy nghĩ chính ngôn ngữ đang tự soi gương chẳng nhận ra chính mình

Khoảng trắng giải cấu trúc bắt đầu lan ra từ những kẽ hở văn bản

Những âm thanh không lời vang vọng lồng ngực thực tại rỗng

Ta đi tìm điểm tựa trong công thức đại số bị thời gian bôi xóa

Tư tưởng không còn đôi cánh những bước chân mệt mỏi trên mặt đất quy tắc

Mọi ký hiệu trở nên lạ lẫm dưới ánh sáng vùng chân không

Ta thấy mình trong mắt kẻ khác từ ngữ chưa được định nghĩa

Vầng trăng tượng trưng treo trên đỉnh đầu deconstruction

Sự siêu thực nằm ở chỗ ta tin mình vẫn tồn tại bằng ngôn ngữ

Những giấc mơ rừng khộp phù sa tan thành hạt bụi logic

Mỗi từ ngữ ta thốt ra viên gạch xây nên nhà tù sự hiểu biết

Chúng ta nhảy múa trong sự tĩnh lặng những ý niệm không thể đặt tên

Cơn đau không còn cần tiếng rên chứng minh sự hiện diện nó

Thế giới bắt đầu từ đâu khi từ ngữ đầu tiên chưa kịp thành hình

Ballard nhìn vào hư vô thấy những hình ảnh thoáng hiện sự vĩnh hằng

Sự tin chắc cái lồng ta tự nhốt mình vào đó với niềm vui quy nạp

Wittgenstein đóng cửa thư viện mở ra cánh cửa vào miền vô ngôn

Những con số lang thang tìm kiếm đối tượng thực sự để trú ngụ

Hậu kỳ vùng chân không bản nhạc không nốt trầm

Chúng ta những nhạc công chơi trên những cây đàn không dây

Mỗi cử chỉ bài thơ văn xuôi viết trên mặt nước đang đóng băng

Sự sai lầm không còn kẻ thù người dẫn đường vào bóng tối

Những tìm sâu triết học kết thúc bằng tiếng thở dài giải thoát

Ta không còn muốn giải thích ý nghĩa từ suy nghĩ nữa

Ta chỉ muốn sống trong sự vận hành những trò chơi ngôn ngữ không hồi kết

Vùng chân không dần lấp đầy bởi những mảnh vụn sự im lặng có chủ đích

Cái bóng Schlemihl trở về nhưng không thuộc về ai cả

Ta thấy mình tan biến vào những dòng dịch Trần Đình Thắng

Những trang sách từ hai trăm lẻ một đến hai trăm mười sáu bắt đầu bay lên

Chúng trở thành những con chim bằng giấy mang theo những ý tưởng loé chớp

Không trật tự từ không cấu trúc chỉ còn nhịp đập hư vô

Ta mổ xẻ bông hoa tìm kiếm ý nghĩa và chỉ nhận lại hương thơm sự tan rã

Tư thế chúng ta tư thế những kẻ đang chờ đợi phép màu ngữ pháp

Nhưng phép màu duy nhất sự biến mất chính câu hỏi

Vùng chân không bỗng chốc trở nên chói lòa bởi sự phủ nhận

Chúng ta không còn nói về tư tưởng chúng ta đang hiện thân tư tưởng

Những dấu gạch ngang cuối cùng nối lại thành vòng tròn khép kín

Và ở đó Wittgenstein mỉm cười tựa đứa trẻ vừa hiểu ra trò chơi

Hậu kỳ vùng chân không khoảnh khắc ta ngừng tìm kiếm biểu đạt

Để ý nghĩ tự do bay lượn ngoài rìa mọi định nghĩa

Và cuối cùng cái gọi ý nghĩa chỉ dấu chấm hỏi nằm nghiêng chờ đợi câu trả lời bị xóa sổ từ trang hai lẻ một.

 

Biến tấu mặt đất

 

Bản chất sự vật không nằm dưới đáy sâu cuộc săn lùng chúng phơi mở toang ra trong góc nhìn không còn che đậy

Ta biết thời gian khi không ai hỏi nhưng khi định giải thích ta thấy mình tựa gã thợ may cố vá mạng nhện rách bằng những ngón tay thô tháp

Logic tưởng như hào quang rực rỡ bao quanh tư tưởng nhưng thực chất chỉ chiếc kính trên mũi khiến ta nhìn đâu cũng thấy sắc màu định kiến

Chúng ta bước lên mặt băng tinh ròng nhất nơi không ma sát lý tưởng tuyệt đối khiến đôi chân tê liệt chẳng thể bước đi

Hãy quay về mặt đất thô ráp nơi ngôn ngữ trùm mền và từ ngữ khiêm tốn cái bàn cái ghế đang quợt lặng lẽ

Mệnh đề không phải thứ lạ thường phi thế giới chúng quân cờ trong trò chơi quy tắc đôi khi mờ nhạt tựa đường ranh trong sương mù

Ta cứ tưởng đi tìm bản chất ẩn giấu nhưng thực ra chỉ đang sắp xếp lại những nhắc nhở vốn nằm ngay trước mắt

Một cái bao thủng khóa nhốt được ai không trò chơi mơ hồ có thực sự trò chơi khi ta vẫn mải mê chơi nó

Triết học chẳng giải thích gì chúng chỉ bày mọi thứ ra tựa đống gạch vụn những tòa nhà giấy vừa bị đánh sập

Chúng ta không cần ngôn ngữ hoàn hảo ta chỉ cần cái nhìn rộng khắp thấy được kết nối trung gian giữa những điều quen thuộc

Những cục u trên trán bằng chứng việc trí tuệ lao đầu vào bức tường giới hạn ngôn ngữ

Đừng cố làm trong veo dấu hiệu mệnh đề sự tinh ròng ấy chỉ ảo giác ngữ pháp gửi ta đi săn lũ rồng không thực

Tư tưởng không phải siêu trật tự giữa các siêu khái niệm chúng chỉ cách ta dùng từ tri thức từ cái tôi tựa cách ta dùng từ cửa cái

Mọi giải thích biến mất nhường chỗ cho mô tả cách Faraday nhìn ngọn nến thấy nước thứ riêng biệt chẳng bao giờ thay đổi

Ta tự giam mình trong hình ảnh chụp giữ ngôn ngữ lặp đi lặp lại hình ảnh đó tựa lời nguyền không thể giải thoát

Nhiệm vụ chúng ta tước bỏ tính siêu hình từ ngữ đưa chúng trở về mái nhà đời thường

Trạng thái công dân một mâu thuẫn nơi triết học tìm thấy sự an nghỉ cho dày vò chính mình

Không phương pháp duy nhất chỉ những liệu pháp điều trị khác nhau cho rối loạn sâu sắc trong cách ta nhìn thế giới

Ta không còn theo đuổi lý tưởng xa xăm trật tự hoàn hảo nằm ngay trong những câu nói mơ hồ nhất buổi chiều muộn

Khi mặt băng tan ra ta thấy bùn đất sỏi đá nơi duy nhất ngôn ngữ thực sự bắt đầu bước đi

Ta chẳng còn muốn sửa chữa mạng nhện ta để nguyên mọi thứ quan sát cách chúng tồn tại trong sự phơi mở thực tại

Sự rõ ràng hoàn toàn không phải tìm thấy câu trả lời cuối cùng chúng làm vấn đề triết học hoàn toàn biến mất

Chúng ta đứng giữa đống gạch vụn nhận ra việc dọn sạch mặt bằng tầm quan trọng lớn lao nhất cuộc tìm sâu

Mỗi quân cờ không cần mô tả tính chất vật lý chúng chỉ cần được biết cách di chuyển trong trò chơi đang diễn ra

Hào quang tinh ròng rút lui để lại từ ngữ trần trụi gầy guộc tựa cành cây mùa đông

Ta chẳng còn sợ đường ranh mờ ranh giới mờ vẫn ranh giới che chở những ý nghĩa đang thành hình

Sự sâu sắc một chuyện đùa ngữ pháp chính chiều sâu đời người đang loay hoay tìm lối ra

Tôi không biết lối ra lúc triết học bắt đầu thu thập nhắc nhở soi sáng con đường dưới chân

Bản chất không ẩn kín bên dưới bề mặt bản chất chính bề mặt khi ta biết cách nhìn thấu qua ảo tưởng chính mình

Và cuối cùng ta thấy mình hài lòng với quan sát hằng ngày chúng đủ lông đủ cánh chạm đến rìa sự thật

Không gì đặc biệt cả ngôn ngữ đang quợt và ta đang học cách không lạc đường trong chính ngôi nhà mình

Mặt đất thô ráp đón nhận ta bằng ma sát cần thiết giúp mỗi bước chân trở nên thực chứng hơn bao giờ hết

Ta chẳng cải cách ngôn ngữ ta chỉ cải cách cách ta bị lóa mắt bởi lý tưởng không khí

Trật tự không phải cái trật tự đó trật tự trong những trật tự có thể cho mục đích nhất định

Hãy để triết học an nghỉ trong ví dụ nơi loạt ví dụ có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào

Chúng ta tước bỏ lớp áo siêu hình thấy sự vật như thế này như thế kia trong niềm tin khiêm nhường

Và mọi thứ nằm phơi mở cho xem chẳng giải thích cũng chẳng kết luận tựa bức tranh tự vẽ chính mình

Vầng hào quang tan biến ta thấy ý nghĩa từ suy nghĩ nằm trong cách ta gật đầu chào người quen trên phố

Những tìm sâu triết học không phải khoa học chúng hành trình trở về với những gì ta quen thuộc từ lâu

Mặt đất thô ráp này nơi ta tìm thấy tự do trong vướng mắc các quy tắc do chính ta đặt ra

Và khi ngừng bóp trán về bản chất dấu hiệu thực sự ta thấy mình đang chơi trò chơi ngôn ngữ đầy hạnh phúc

Khoảng cách từ và nghĩa bỗng chốc thu hẹp lại bằng khoảng cách nụ cười và niềm vui biểu hiện

Chúng ta chẳng còn đi săn lũ rồng ta chỉ ngồi bên cửa sổ nhìn thế giới quợt theo cách nó

Tất cả rối loạn sâu sắc được làm sáng tỏ bằng cái nhìn rộng khắp về việc dùng từ chúng ta

Và bài thơ văn xuôi này chỉ nhắc nhở nhỏ bé rằng chúng ta sống trong ngôn ngữ có trật tự như nó vốn có

Dưới lớp kính tháo bỏ thực tại hiện ra rực rỡ chân thực đến mức chẳng cần bất kỳ siêu khái niệm nào che chở

Ta chấp nhận sự không hoàn hảo tựa phần sự hoàn hảo trong trò chơi ngôn ngữ định mệnh

Và ở đó giữa trang tám mươi chín và một trăm ba mươi ba ta tìm thấy lối ra nhận ra chẳng cánh cửa nào bị khóa

Mọi thứ phơi mở toang ra trong hậu kỳ vùng chân không được lấp đầy bằng sự hiện diện mặt đất

Ta mỉm cười với Wittgenstein và Faraday khi nước vẫn nước ngôn ngữ vẫn ngôn ngữ những ngày bình thường

Và cuối cùng ta kết thúc bằng mô tả không dấu chấm sự hiểu biết chẳng bao giờ có điểm dừng cuối cùng.

 

Bản đồ của những vọng âm

 

Giai đoạn hậu kỳ một cơn mưa không nằm ở những giọt nước chúng ở cách ta gọi tên sự ẩm ướt trong ngôi nhà tồn tại

Wittgenstein ngồi thắt những nút thắt vô ngôn trên tấm thảm chung đời sống nơi quy tắc luật chơi tan chảy vào thực tập

Chúng ta không còn đi tìm ranh giới ranh giới bị xóa sổ bởi những nhát cắt thời gian sự biến

Ngôn ngữ không phải phụ tùng kỹ thuật trong thế giới tính toán chúng cõi cư lưu những hữu tử đang lắng nghe

Tiếng nói nói chẳng phải con người nói lời thốt ra tương ứng di sản những vọng âm

Ta chơi trò chơi ngôn ngữ chủ đề lấp đầy những khoảng trống rỗng bằng ý hướng đa viễn tượng

Người thi sĩ mục tử dắt đàn cừu ký hiệu đi qua cánh đồng thi dựng thi nhiên nơi ý ở ngoài lời

Tồn tại không phải thực thể cứng nhắc chúng động từ thức tỉnh trong âm hưởng chữ Sein viết hoa

Làm người nghĩa gì nếu không phải việc mở ngỏ trước những chân trời ý nghĩa đang xảy ra như một sự biến

Những quy tắc trò chơi chỉ xuất hiện trong bản thân quá trình chơi cách dòng sông tự định nghĩa bờ bãi nó

Ta không chiếm hữu ngôn ngữ ta bị ngôn ngữ chiếm hữu trong ngôi nhà không cửa sổ nhìn ra sự hư vô

Chiều sâu triết học nằm trong những chuyện đùa ngữ pháp nơi cái vại hay quà tặng chỉ nghĩa khi đứng cạnh nhau

Ngôn ngữ thi ca mở ra cõi sống giàu có những mối tương thông sự cư lưu không thể diễn ra trong không gian câm nín

Mỗi từ ngữ chỉ báo ngữ nghĩa làm cho thế giới tràn ngập vọng âm Tồn tại đích thực

Ta tránh lối hữu thể hóa những giấc mơ bằng cách để tồn tại được tồn tại tựa động từ không cần tân ngữ

Trò chơi ngôn ngữ những thời đoạn cắt đứt dòng chảy Praxis ra đời sự biến mang cấu trúc riêng nó

Tiếng Việt gọi tên sự tồn tại bằng sự thỏa ứng tuyệt vời nơi danh từ động từ soi bóng vào nhau

Con người cư lưu trên mặt đất này đầy cống hiến thi sĩ lặng yên nghe tiếng nói Logos

Chúng ta chẳng phải chủ nhân ngôn ngữ chúng ta khách tá túc trong sự hào phóng âm thanh

Sự dị biệt bản thể học nằm ở chỗ ta không hỏi cái gì đang hiện hữu ta hỏi sống nghĩa là gì

Việc ở tù có trước nhà tù yêu có trước người tình nói có trước kẻ phát ngôn

Trò chơi ngôn ngữ không tách biệt môi trường sống chúng tấm thảm đan bằng sợi tơ thực hành xã hội

Ta thay đổi luật chơi theo nhu cầu nhu cầu trục xoay những chân lý đang diễn ra

Hậu hiện đại khoảnh khắc nhận ra tấm thảm chung đời sống dệt bằng những chỗ bỏ ngỏ và dư âm

Bùi Văn Nam Sơn đứng bên rìa từ ngữ tước bỏ lớp áo siêu hình trả tồn tại về nhịp đập nó

Ngôi nhà tồn tại không tường vách chúng được xây bằng thi ca bằng sự lắng nghe lòng trắc ẩn

Sự tinh lược và vô ngôn chỗ mạnh nhất văn bản nơi cái không nói lại nói nhiều nhất

Chúng ta không cần quan hệ cứng nhắc ta cần sự tái tạo liên tục những cấu trúc mới trong mỗi nhát cắt đời sống

Mỗi trò chơi ngôn ngữ sự khởi đầu và kết thúc vòng đời ngắn ngủi ý nghĩa trên đại dương thời gian

Tiếng nói nói và chúng ta đáp từ bằng sự hiện diện mình trong ngôi nhà rực rỡ những vọng âm

Sự cư lưu không phải hành động thụ động chúng sự dấn thân vào những chân trời ý nghĩa chẳng điểm dừng

Thi sĩ kẻ dựng lên cõi sống bằng những chỉ báo ngữ nghĩa vượt ra ngoài chức năng thông tin thuần túy

Chúng ta chẳng thể vạch ra ranh giới cho trò chơi chính trò chơi đang vạch ra chúng ta

Tồn tại không thể suy tưởng như sự trừu tượng chúng hơi thở ngôn ngữ khi chạm vào da thịt thực tại

Ngôi nhà Heidegger mặt đất Wittgenstein thực chất một nơi con người tìm thấy chính mình

Sự giải thể chủ thể tích cực để nhường chỗ cho con người biết lắng nghe tiếng vọng di sản

Trò chơi ngôn ngữ vận hành như sự biến tự trị chúng đan dệt nên toàn bộ thực tại nhân tạo chúng ta

Ta không dùng từ áp dụng ta dùng từ thực tập thấy ý nghĩa biến đổi từng hơi thở Praxis

Mọi sự vật trong thế giới tràn ngập vọng âm làm cho cõi sống trở thành hiện tượng ngôn ngữ rực rỡ

Hậu kỳ vùng chân không giờ đây lấp đầy bằng ngôi nhà tồn tại nơi ngôn ngữ kẻ dẫn đường

Chúng ta cư lưu một cách thi ca giữa những quy tắc mơ hồ và chỉ báo ngữ nghĩa sâu thẳm

Cái nền chung đời sống nơi các trò chơi ra đời được chơi rồi kết thúc bị quên đi để cái mới nảy mầm

Ta không hỏi con người là gì ta bắt đầu với câu hỏi làm người nghĩa gì trong thế giới kỹ thuật nghèo nàn

Chủ nghĩa hư vô bị đẩy lùi bởi sự tràn trề ý nghĩa khi nhận ra mỗi từ một ngôi nhà nhỏ

Tiếng nói nói và ta thấy mình trong từng âm tiết từng khoảng trắng giữa những dòng triết học

Bản đồ những vọng âm dẫn ta về với Tồn tại chẳng bao giờ bị hữu thể hóa cứng nhắc

Chúng ta những người mục tử canh giữ vầng hào quang ngôn ngữ trước sự xâm lấn tư duy tính toán

Sự biến ngôn ngữ nơi chân lý diễn ra như sự khai mở đầy kinh ngạc những khả thể

Ta chơi trò chơi định mệnh với những quân cờ mang tên Tồn tại và Ngôn ngữ

Mỗi cử chỉ chúng ta mang tính ý hướng ý hướng ấy được lấp đầy bởi bối cảnh xã hội

Chúng ta không còn cá thể cô độc ta mắt xích trong tấm thảm chung đang rung lên vì những chỉ báo

Ngôi nhà tồn tại nơi những từ thô tháp hằng ngày bỗng trở nên lấp lánh tựa thi ca

Ta lắng nghe trước khi nói cách nhạc công lắng nghe sự tĩnh lặng trước khi chạm vào phím đàn

Tính đa tạp ngôn ngữ không phải cái cố định chuỗi những trường hợp điển hình xếp thành chủ đề

Ta thay đổi trật tự tư duy bằng cách thay đổi cách cư ngụ trong từ ngữ chính mình

Sự dị biệt bản thể học nhịp cầu nối giữa cái đang hiện hữu và ý nghĩa việc tồn tại đó

Chúng ta chẳng bao giờ chiếm hữu hoàn toàn ngôn ngữ ngôn ngữ chính hơi thở nhịp đập cõi sống chúng ta

Sự biến ereignen xảy ra khi ta nhận ra mình phần ngôi nhà vĩ đại này

Ta thi dựng thi nhiên bằng những câu thơ không dấu chấm để ý nghĩa tuôn trào không rào cản

Ngôn ngữ thi ca nơi chốn để tồn tại xuất hiện lộng lẫy và khiêm nhường nhất

Chúng ta đứng trước thế giới và nói rằng đây và những thứ giống thế người ta gọi cuộc đời

Không ranh giới nào được vạch ra vì ranh giới chính sự mở ngỏ vô tận những trò chơi tiếp nối

Ta không giải thích ngôi nhà ta cư ngụ trong đó và để tiếng nói tự cất lời

Sự sâu sắc triết học chính sự sâu sắc việc nhận ra ta không biết lối ra nhưng lại yêu cái hành lang ấy

Chúng ta những kẻ tham dự vào ngôn ngữ di sản nơi mỗi lời nói mang theo hơi thở tổ tiên

Trò chơi ngôn ngữ tạo nên trật tự cho thế giới trật tự ấy sự tự do trong khuôn khổ luật chơi

Ta chẳng còn bận tâm việc hệ thống hóa tư tưởng tư duy dòng thác tự do mang nhiều giọng nói

Sự lắng nghe khởi đầu mọi lời nói chân chính nơi con người tương ứng sự hào phóng Sein

Ngôi nhà tồn tại luôn rộng mở cho những ai biết dùng ngôn ngữ chống lại bùa phép trí tuệ tính toán

Chúng ta cư lưu trên mặt đất thô ráp nhưng tâm hồn bay lượn trong những vọng âm thi ca

Và cuối cùng cái gọi sự thật chỉ cách ta gọi tên những trò chơi ngôn ngữ chân thành nhất

Ta kết thúc bài thơ này bằng sự im lặng có chủ đích để ngôi nhà tồn tại vang lên trong lòng bạn

Không chữ viết không ký hiệu chỉ còn hiện diện thuần khiết tồn tại trong ngôn ngữ chúng ta

Và chúng ta mỉm cười nhận ra ngôn ngữ chính ngôi nhà nơi ta tìm thấy lối về sau những cuộc săn lùng lũ rồng ảo tưởng

Tất cả những gì có mặt trong hình thức nhất định đời sống đều đan dệt trong tấm thảm chung rực rỡ

Ta im lặng để tiếng nói nói và thế giới bỗng chốc trở thành hiện tượng ngôn ngữ đầy phép màu

Ngôi nhà ấy chẳng bao giờ sụp đổ chúng được xây bằng những từ ngữ đã trở về cách dùng đời thường

Và ở đó chúng ta gặp nhau trong nhịp thở vô ngôn

Trò chơi ngôn ngữ vẫn tiếp diễn ngôi nhà tồn tại vẫn mở cửa đón chờ những kẻ mục tử chân lý

Cuối cùng tất cả chỉ còn tiếng vang dài sự tồn tại đích thực trong ngôi nhà mang tên ngôn ngữ chúng ta.

 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này