Thơ Nguyễn Đăng Khương: Bỏ rơi
Bỏ rơi
Bước vào nhà tắm soi gương chỉ thấy bầu trời cao
Quy luật đạo đức trống rỗng
Khuôn mặt tan chảy dòng nhựa đen tuột xuống lỗ thoát
nước phi bản sắc hằng ngày
Bỏ rơi mình thừa nhận tinh thần chưa hoàn thiện cái
bóng đơn giản hệ thống lô-gích Hê-ghen
Bản sắc nằm lại móc treo áo cùng thẻ nhân viên nụ cười
công nghiệp hóa
Phân thân kẻ tư nhân ích kỷ nhai ngấu nghiến thực tại
công dân mộng du cộng đồng chính trị
Ta bỏ rơi ta biến đời sống tộc loại thành thủ đoạn duy
trì hơi thở cá nhân mệt mỏi
Dưới đáy ly cà phê đắng tìm thấy xác chim sẻ không
cánh chính tự do mình
Đặt sự vật vào cõi hư vô Max Stirner nơi cái Tôi lơ lửng
vệt máu đen tha hóa
Cánh tay kéo dài vô tận cố ôm vĩnh cửu chỉ chạm lớp vảy
lạnh lẽo con rắn tiêu dùng
Ta bỏ rơi ta trong tiếng rít lực lượng xa lạ sản phẩm
thù địch chính tay nhào nặn
Cắt lát mỏng linh hồn bày lên đĩa mời bóng ma quá khứ
dự tiệc ly biệt
Hiện sinh phi lý cơn đau bao tử thực sự khi nuốt chửng
khái niệm trừu tượng không xương
Đứng trên đỉnh núi sương mù Kierkegaard hãi hùng nhìn
bản thể rơi tự do hố đen nội tâm
Nỗi sợ hãi lấp đầy phổi biến hơi thở thành ký tự tàng
hình cuốn sách không chữ
Bỏ rơi mình chấp nhận làm công cụ tinh thần thế giới
phổ biến vô cảm
Linh hồn giờ chiếc đồng hồ tan chảy nhỏ giọt sàn đếm
giây phút ta không còn chính mình
Ta bỏ rơi ta giữa siêu thị linh hồn hút chân không nơi
bản sắc bị dán nhãn định giá
Thấy Aquinas ngồi thái "yếu tính" đứng bên lề
nhặt nhạnh mảnh vụn lập hữu vỡ tan
Mỗi ngày tự bóc vỏ mình tựa bóc quả cam bên trong khoảng
không gian không chiếm chỗ
Uống cạn chén trà pha nước mắt thiên thần bị sa thải cảm
nhận vị mặn sự phản bội chính mình
Cái Tôi trở thành đối tượng nghiên cứu bị giải phẫu bởi
dao mổ khoa học thực chứng
Bỏ rơi mình biến tình cảnh con người thành thứ huyền
bí che đậy sự hèn nhát ý chí
Trí năng nam châm hút mảnh rác thực tại xây pháo đài
cô độc chống lại sự cùng tồn tại
Ta bỏ rơi ta trong thờ ơ lãnh đạm nơi người khác chỉ
bóng ma cùng tồn tại xa lạ
Hôn lên vầng trán hư vô nhận ra mình lạc lối mê cung
những tùy thể
Dòng sông máu đen nguyên tội chảy qua thực quản tẩy rửa
giấc mơ sót lại chút ánh sáng
Kẻ hành khất đứng trước gương cầu xin cái nhìn nhận diện
từ chính cái bóng mình
Ta bỏ rơi ta khi biến tự do thành tấm bình phong che
giấu sự tùng phục bẫy mây định mệnh
Bữa tiệc tự thực kết thúc đứng dậy bụng rỗng tuếch
linh hồn di cư sang vì sao khác
Chỉ vệt mực loang tờ giấy trắng tự xóa mình bắt đầu cuộc
sa ngã mới…
Bản năng rỗng
Trẻ con sinh ra tình trạng vô tội đôi tay không múa
may đôi chân không chạy nhảy thảm cỏ thiên đường
Sự yếu đuối thân thể tương xứng trí khôn chưa vướng bụi
một rỗng tuếch thiêng liêng tùng phục linh hồn
Thấy Adam bé nhỏ nằm im óc đẫm sự ẩm ướt nguyên thủy
gân công cụ chưa đủ sức chuyển động chi thể
Người cao quý hơn thú vật nhưng kẻ hoàn hảo hơn lại
sinh ra bất-hoàn-hảo độ lớn thân thể
Chỉ niềm tin nắm giữ chân lý bản tính nơi sức mạnh
không đến từ cơ bắp đến từ sự ngay thẳng Thiên Chúa tạo thành
Thân thể tùng phục linh hồn không kháng cự không thất
bại khi thi hành lệnh ý chí
Đứa trẻ chỉ bú sữa làm hành động thích hợp tuổi thơ ý
chí sắp đặt tốt đẹp hướng về sự no đủ hài nhi
Thánh Augustinô nghe tiếng khóc la bên bầu vú sự yếu
đuối chẳng phải hình phạt sự thích nghi bản tính hữu hạn
Ấu thời không tỳ vết tuổi già không dẫn đến tiêu diệt
chỉ sự sinh sản khởi đầu một hiện tồn
Trong tình trạng đầu tiên đàn bà được sinh sản không
phải sản phẩm "đàn ông hụt" hay lỗi nhịp bản tính cá thể
Thiên Chúa thiết lập nam nữ tạp-đa-tính thuộc về hoàn
hảo vũ trụ mảnh ghép không thể thiếu bản tính loài
Thấy gió bấc thổi sinh đàn ông gió nam thổi sinh đàn
bà ấn tượng linh hồn in hình lên chất thể
Thân thể tùng phục ý muốn người sinh sản tính chất con
cái khác nhau do ý chí tự do điều khiển
Con người sinh ra sống đời thú tính dùng thực phẩm và
truyền giống gia tăng loài người trong vĩnh cửu
Dưới bóng cây không tên đàn ông đàn bà nhiều bằng nhau
những ngôi vị đầy đủ khiêu vũ giữa hư vô
Bóc vỏ thời gian tìm về trạng thái người-ngay-thẳng
nơi chi thể không chống lại lệnh truyền trí năng
Nguyên tội chưa rơi xuống dòng sông mực đen chưa chảy
đứa trẻ nằm lơ lửng sự bao dung hiện thể
Bản năng vô tội con mắt nhắm nghiền phản chiếu bầu trời
không mây không lo sợ không hãi hùng
Sự không đủ sức không đem lại buồn rầu vì ý chí trẻ
thơ không ước ao điều gì ngoài tầm thực tại
Thiên Chúa ban phú sự công chính gương phản chiếu sự vắng
mặt đau khổ và tiêu vong
Nhai mảnh vụn "yếu tính" từ đôi môi hài nhi
vị sữa lẫn vị thần tính nồng nàn thực quản
Đàn bà không phải sản phẩm ngoài mục đích một nửa hoàn
hảo bản tính phổ quát trường tồn
Sự sinh sản không nhược điểm chất thể thích nghi tuyệt
đối dưới bàn tay thợ rèn Thiên Chúa
Adam tỉnh dậy tiếng nứt nhẹ vỏ trứng âm thanh cái
nguyên vẹn bắt đầu hành trình lập hữu
Trí năng không mệt mỏi nuôi dưỡng thân thể dù chi thể
chỉ mới biết bú mớm và ngủ say
Thấy Aquinas ngồi thái lát mỏng "sự tùng phục"
mời hài nhi vô tội dự tiệc thánh thiêng
Linh hồn không chiếm không gian nhưng lấp đầy thân xác
nhỏ bé bằng hiện diện ám ảnh
Mỗi ngày một hiện hữu mới chào đời không tỳ vết tuổi
già không dấu vết rơi rụng
Chúng ta tin dựa trên thế giá Thiên Chúa nhìn bản tính
vật thể thấy ánh sáng siêu nhiên
Bữa tiệc địa đàng bắt đầu nơi sự yếu đuối trẻ thơ đỉnh
cao sự ngay thẳng nguyên thủy.
Tiếng búa
Tiếng búa nện mặt đe chẳng phải âm thanh ấy cú nổ hạt
bụi ánh sáng giam cầm thớ thép nghìn năm
Một hai rồi vô tận nhịp điệu ấy xé toạc bầu trời thực
tại xám xịt nơi con chữ bắt đầu tan chảy tựa sáp nến trên đỉnh đầu kẻ mộng du
Thợ rèn không gương mặt gã tổng hòa những bóng ma cố
công đúc lại khung xương vị thần mất tích
Mỗi nhát búa rơi xuống dấu chấm câu đặt sai chỗ bản thảo
vũ trụ bắn tung toé mảnh vụn ký ức cùng những con số logarit bị lãng quên
Thép đỏ rực tựa lưỡi loài rồng thầm thì bí mật lòng đất
nơi áp suất biến nỗi đau thành kim cương đen
Dưới áp lực cánh tay gân guốc khối kim loại biến hình
cấu trúc phi tuyến tính chiếc chìa khóa mở cánh cửa không ổ thanh kiếm tự gãy
trước khi chạm kẻ thù
Không gian lò rèn bị bẻ cong vách tường thấm đẫm mồ
hôi mọc ra đôi tai đồng lắng nghe bài ca hủy diệt và tái sinh
Tiếng chát khô khốc sắt lạnh chạm nhau tạo vân sóng
siêu thực nơi cá voi bay lượn giữa vì sao và đồng hồ quả lắc chảy rữa trên cành
cây khô
Chủ nghĩa hậu hiện đại mỉm cười trong đống tro tàn khi
ý nghĩa "dũng cảm" hay "sức mạnh" phân rã thành hạt quark tự
do
Chiếc đe bệ thờ nơi niềm tin bị thử thách bởi sức nóng
$1500^{\circ}C$ nơi mọi giáo điều hóa luồng khói xanh lơ bay về phía hư vô
Thợ rèn quăng nhát búa vào khoảng không âm thanh ấy
vang lên chiều kích khác nơi đứa trẻ chơi đùa cùng quả cầu thủy tinh chứa đựng
thiên hà
Kim loại hết cứng nó mềm mại tựa nhung lụa uốn lượn
theo ý chí kẻ cố công viết lại lịch sử bằng vết bỏng lòng bàn tay
Mỗi tia lửa bắn ra bài thơ văn xuôi bị xé vụn tính từ
rơi rụng trên nền đất bẩn chỉ còn lại động từ mạnh bạo trơ trọi
Chúng ta đứng đó giữa những tiếng vang chồng lấp tự hỏi
mình nhát búa mặt đe hay đốm lửa sắp lịm tắt bóng tối xưởng rèn
Tiếng búa cuối cùng không bao giờ kết thúc nó kéo dài
thành đường thẳng vô tận xuyên qua tâm trí kẻ ngủ say đánh thức con quái vật tiềm
thức
Thế giới này khối sắt đợi rèn lại nhưng thợ rèn bỏ đi
để lại chiếc búa tự mình nhảy múa vũ điệu hỗn loạn đầy tính toán
Thép nguội nhưng cái bóng nó vẫn cháy rực vách tường
thời gian ký hiệu tượng trưng sự tồn tại vô nghĩa rực rỡ
Sự im lặng sau tiếng búa nặng hơn nghìn tấn thép khoảng
trống giữa hai nhịp tim nơi sự thật bắt đầu rạn nứt
Mảnh vỡ âm thanh găm da thịt tựa dằm bạc nhắc nhở mọi
cấu trúc đều có thể đập tan bằng lực tác động đúng điểm yếu thực tại
Lò than tắt nhưng hơi nóng vẫn âm ỉ trong dòng chữ này
nơi ngôn ngữ cố tìm cách thoát khỏi khung sắt chính nó
Cuối cùng chỉ còn tiếng búa hư ảo tâm tưởng cuộc giải
cấu trúc vĩ đại âm thanh và ánh sáng
Âm thanh ấy không vang dội trong tai nó rung lên kẽ hở
cấu trúc phân tử
Nơi ký ức lửa được mã hóa bằng đường rãnh xoắn ốc trên
bề mặt kim loại nguội ngắt
Kẻ thợ rèn hậu hiện đại cười nhạo ý niệm hình hài cố định
Hắn rèn nên nghịch lý nơi cái cứng cáp nhất tan ra dưới
cái nhìn hoài nghi
Mỗi nhịp búa một lần xóa sổ quá khứ để hiện tại hiện
ra bản mã độc nhất
Không cứu rỗi trong tia lửa chỉ phô diễn những bản sao
không nguyên bản
Thép văn bản và tiếng búa sự phê bình tàn nhẫn lên
dòng chữ cũ kỹ
Đêm xưởng rèn vỡ ra thành mảnh gương phản chiếu cái
tôi rệu rã
Mọi thứ kết thúc trong nốt nhạc treo lơ lửng giữa hư
không và hiện hữu
Nhận xét
Đăng nhận xét