Thơ Nguyễn Đăng Khương – Không oán trách
Tự vớt mình khỏi bóng tối
Ngậm những mảnh vụn giác tính tôi nhai nát sự lười biếng
để nhả ra những sợi tơ lý tính trắng muốt
con đường mòn rỉ sét những chiếc xe đẩy người giám hộ
bị tôi băm vát thành tro bụi
tôi bước qua cái rãnh hẹp bản ngã nơi những bộ xương định
kiến nằm co quắp dưới chân
những vị cố vấn tinh thần tan chảy thành những vũng mực
không màu trên nền đá sự hoài nghi
tiếng kêu đừng tranh luận rơi thỏm vào hố đen một trí
tuệ vừa thức giấc
Tôi tự phẫu thuật linh hồn mình bằng lưỡi dao can đảm
để cắt bỏ khối u vị thành niên tự chuốc lấy
những xiềng xích máy móc hóa thành những cánh chim giấy
bay ngược về phía mặt trời sự biết
không còn là cỗ máy bôi trơn bằng sự vâng lời tôi là
cơn bão tự định nghĩa lại tâm chấn
tôi đi trên những dòng chữ không dấu chấm câu nơi tự
do bắt đầu từ khoảng trắng vô định
những cuốn sách hiểu thay người khác giờ chỉ là đống
lá khô xào xạc dưới gót chân tự tại
Tôi vớt mình lên từ vũng lầy sự thụ động nơi những
bóng ma quyền lực vừa tắt tiếng
trời đêm không còn mái vòm đóng kín mà là bản thảo
dang dở đợi tôi ký tên bằng sự thức nhận
mỗi lần ngã là một lần tôi nếm vị mặn đất để biết rằng
đôi chân mình thực sự chạm vào thực tại
tôi dùng mảnh vỡ sự sợ hãi để nhóm lên ngọn lửa tự vấn
đốt cháy mọi rào cản vô hình
một học giả chính cuộc đời mình tôi đối thoại với bóng
tối bằng ngôn ngữ sự tự trị
Những nguyên tắc cũ kỹ tự rã đông dưới hơi thở một cá
nhân dám bước đi một mình
tôi xuyên qua lớp vỏ cứng bản tính để đánh thức hạt giống
tư duy đang run rẩy nở hoa
không bệ rồng nào cao hơn đỉnh đầu một kẻ dám đứng thẳng
trước định mệnh
bình minh không đến từ phía đông mà đến từ cái chớp mắt
một trí tuệ vừa thoát xác
tôi vượt qua tôi bằng cách trở thành một vầng sáng
không cần soi gương để nhận ra chính mình.
Chất xúc tác
Dưới lớp vỏ thời gian những hạt mầm lý tính nhai nát
bóng tối tự phẫu thuật một bình minh mới
con người là loài thú mang đôi cánh bằng sáp đang tan
chảy trong cái nóng sự đối kháng
tôi uống cạn chén rượu bất hòa cảm ơn tự nhiên gieo sự
không tương thích vào máu
những chiếc sừng bò hay móng vuốt sư tử chỉ là những
món quà rỗng tuếch bị lý tính khước từ
chất xúc tác là sự đau đớn khi gỗ cong vẹo tự mài mình
trên lưỡi cưa luật pháp dân sự
Từ vũng lầy tính không hợp quần nhân loại vươn lên như
những cây rừng tranh nhau ánh sáng
mỗi cuộc chiến là một lần đập vỡ những chiếc bình gốm
cũ nặn lại hình hài một thế giới mới
những nợ nần chiến tranh và tích lũy vũ khí là xiềng
xích buộc kẻ bạo chúa phải quỳ lạy hòa bình
tôi thấy newton nhặt những viên sỏi quy luật trên bờ
biển một đại dương hỗn độn
sự điên rồ và phù phiếm ấu trĩ là lớp phân bón cho
bông hoa công dân thế giới nở muộn
Không có lòng kiêu ngạo cạnh tranh con người mãi là lũ
cừu hiền lành ngủ quên trong lười nhác
những xung đột âm ỉ là nhịp đập một trái tim đang học
cách yêu thương bằng lý trí
tôi bước qua xác những quốc gia tìm thấy linh hồn một
liên minh không biên giới
những bảng thống kê sinh tử là mật mã một bàn tay vô
hình đang dệt nên sợi chỉ dẫn đường
chất xúc tác không phải là hạnh phúc mà là sự xao động
khiến mặt hồ yên ả phải gợn sóng tư duy
Lịch sử là một vở kịch phi lý nơi nhà triết học đi tìm
vai diễn sự thức tỉnh
tôi dùng sự bất hòa làm nhiên liệu đốt cháy những giáo
điều rỗng tuếch đang bám đầy rêu mốc
con người tự tạo ra chính mình từ hư vô bằng đôi bàn
tay không cần sự ban phát bản năng
mỗi cá nhân chết đi nhưng loài người là một thực thể bất
tử đang bò về phía hoàn hảo
sự văn minh bề ngoài chỉ là lớp phấn son đắp lên gương
mặt chưa giáo dục đạo đức
Tôi nghe tiếng kepler xoay những quỹ đạo lệch tâm
trong lồng ngực đầy khát vọng
tự do man bị nghiền nát dưới bánh xe một hiến pháp
công dân công bằng nhất
những rắc rối và lao động vất vả là nấc thang để kẻ
man rợ bước lên đỉnh cao tinh thần
chất xúc tác nằm trong sự va chạm giữa những hạt vật
chất li ti ý chí tự do
tôi ký tên vào bản hợp đồng xã hội bằng mực những nỗ lực
vươn lên từ cay đắng
Tự nhiên không quan tâm chúng ta sống tốt bà chỉ muốn
chúng ta xứng đáng với cuộc đời
mỗi cuộc cách mạng là một lần lột xác để nhân tính
thoát khỏi vỏ bọc thú vật chật chội
tôi thấy những ngai vàng rung chuyển dưới sức ép sự
khai minh đang lan tỏa như không khí
trật tự thế giới là một tòa nhà cao tầng xây từ gạch
đá những cuộc đổ vỡ quá khứ
tôi trở thành chất xúc tác cho chính mình khi dám nhìn
vào lịch sử và mỉm cười trước bão giông.
Không oán trách
Dưới lớp vỏ thời gian tôi nhai nát những hạt mầm bản
năng nhả ra hơi thở tự do đầu tiên
con người bước ra khỏi xe tập đi tự nhiên đứng thẳng
trên đôi chân lý trí đầy kiêu hãnh
không người mẹ nào vỗ về khi chúng ta tự phẫu thuật
linh hồn thoát khỏi lòng mẹ thiên nhiên
tôi lột lớp da cừu mặc lên mình không phải làm thú dữ
khẳng định vị thế mục đích tối thượng
Chiếc lá vả sản phẩm lý trí vượt trội che giấu những
xung lực tình yêu nảy mầm từ sự đúng mực
tôi bước qua rãnh hẹp sự vô tri rơi vào vực thẳm lo âu
về một tương lai bất định
thử nghiệm đầu tiên sự lựa chọn tự do một cú ngã tôn
vinh bản thể những kẻ dám biết
trí tưởng tượng dệt nên nỗi sợ cái chết thắp lên ngọn
lửa hy vọng trong lòng con cháu
Mỗi bước chân rời khỏi địa đàng một lần lý tính chiến
thắng sự bảo bọc lười biếng
tôi không còn nghe tiếng gọi thiên chúa nghe tiếng dội
chính mình trong không gian vô tận
sự sa ngã về đạo đức cái giá phải trả cho một lịch sử
tự do đầy hiển hách
tôi dùng sự bất mãn thiên hựu làm chất xúc tác mài
giũa những đức hạnh còn thô sơ
Con người không định sẵn an nhàn lao động vất vả xứng
đáng với danh dự
những thói xấu nảy sinh từ văn hóa chưa hoàn thiện những
vết sẹo trên hành trình tiến hóa
tôi thấy rousseau đứng giữa mâu thuẫn tự nhiên và giáo
dục tìm lại sự hài hòa đã mất
người nông dân đóng cọc giữ đất người du mục đuổi theo
những đám mây tự do trên đồng cỏ
Sự bất hòa giữa canh tác và chăn nuôi khúc dạo đầu cho
một hiến pháp dân sự công bằng
những làng mạc mọc lên từ nhu cầu bảo vệ thành quả lao
động và trao đổi những giá trị sống
chiến tranh một phương tiện khắc nghiệt buộc các bạo
chúa phải tôn trọng nhân tính công dân
tôi thấy sự xa hoa đô thị quyến rũ những kẻ hoang dã
làm tan biến tự do trong vẻ hào nhoáng
Tuổi thọ tám trăm năm sẽ biến thế gian thành đại hồng
thủy thói xấu không thể gột rửa
sự ngắn ngủi đời người một ân huệ chúng ta sống gấp
gáp và hành động quyết liệt
tôi khước từ thời đại hoàng kim tưởng tượng nơi lười
biếng giết chết mọi ý nghĩa tồn tại
giá trị cuộc sống nằm trong sự dấn thân không trong sự
hưởng thụ thuần túy trẻ thơ
Mỗi tai họa đè nặng lên quốc gia văn minh lời nhắc nhở
về trách nhiệm tự hoàn thiện
tôi vớt mình lên từ đống đổ nát những phỏng đoán chạm
vào sự thật bản tính loài người
lý trí không ngừng nghỉ thúc đẩy chúng ta tiến về phía
trước khước từ mọi sự quay đầu
trật tự đạo đức mục tiêu tối hậu nơi nghệ thuật đạt đến
sự hài hòa tuyệt đối với tự nhiên
Tôi mỉm cười trước những gian truân vì biết rằng mình
đang viết tiếp bản thảo lịch sử loài người
vượt qua chính mình hành trình từ bóng tối bản năng đến
ánh sáng rực rỡ một công dân thế giới
Nhận xét
Đăng nhận xét