Thơ Nguyễn Đăng Khương - Thực đơn của kẻ tự thực
Thực đơn của kẻ tự thực
Mặt trời treo móc áo, quả trứng ốp la cháy sậm lòng đỏ
giấc mơ dang dở
Tôi ngồi vào bàn, dao nĩa kéo dài từ tiền kiếp xa xôi,
nơi ngôn ngữ chưa bị đóng hộp
Bữa sáng bắt đầu bằng việc nạo lớp rêu xanh ký ức, nơi
linh hồn mọc lên như nấm sau mưa axit
Tôi cắt lát mỏng thùy thái dương, nhai chậm rãi vị
chát buổi chiều Thomas Aquinas tranh luận cùng hư vô
Không bản thể hữu hình, chỉ hỗn hợp mùi lưu huỳnh và
hương hoa bưởi thánh thiện bị bỏ quên
Tôi nuốt chửng khái niệm "lập hữu", nó cựa
quậy trong thực quản như cá tầm cố lội ngược dòng thời gian
Mỗi miếng cắn cấu trúc hóa lại cái tôi, giải cấu trúc
bạo lực trên đĩa sứ trắng ngần
Tôi ăn giấc mơ không màu khúc xạ qua lăng kính kẻ vừa
chủ thể vừa vật tế thần
Linh hồn không vật thể, sao hôm nay vị sắt rỉ và sương
sớm
Tôi dùng thìa bạc múc lấy tò mò, thứ chất lỏng sền sệt
màu ngôi sao đang hấp hối
Bản tính nhân loại viết bằng mực tàng hình, hiện lên
dưới hơi nóng cơn sốt triết học
Tôi nhai sự bất tử, dai như lợi thú cổ đại, cứng đầu
không tan dưới dịch vị hoài nghi
Mỗi ngày tự chặt chân tay tâm hồn nấu món súp hiện hữu,
mong tìm hạt nhân không thể phân chia
Bữa trưa hành hình ngọt ngào, nướng niềm tin trên ngọn
lửa câu hỏi số 75
Rưới chút nước sốt cô độc, gia vị khiến thực tại lấp
lánh như kim cương giả
Linh hồn không chất thể, nặng nề khối chì đặt lên trái
tim đập nhịp hận thù và cứu rỗi
Tôi ăn tiếng vang, âm thanh Thiên Chúa thở dài qua lỗ
thủng tầng ozone
Cái lưỡi đắng không cảm nhận vị ngọt, tôi tráng miệng
bằng minh triết kẻ điên
Tôi con rắn tự cắn đuôi mình, vòng lặp hậu hiện đại giữa
bếp lò và bàn ăn định mệnh
Không gì mất đi, chỉ chuyển hóa từ nỗi đau trừu tượng
sang cơn đau bao tử rất thực
Tôi uống cạn chén trà pha bằng nước mắt thiên thần bị
sa thải vì thiếu năng suất lao động
Cánh cửa phòng ăn mở ra cánh đồng hoang, linh hồn lang
thang tìm thân xác trú ngụ
Tôi thấy Aquinas ngồi đó, thái lát mỏng "yếu
tính" mời chim sẻ không cánh
Thế giới siêu thị linh hồn bị hút chân không, chờ đợi
vị thần lười biếng tiêu thụ
Tôi chọn cô đơn thượng hạng, nuôi dưỡng bằng ngũ cốc
im lặng và bóng tối
Mỗi ngày bóc vỏ chính mình như bóc quả cam, tìm lõi trắng
tinh chỉ thấy hạt giống nổi loạn
Tôi ăn ký tự rơi vãi từ "Tổng luận thần học",
biến chúng thành protein cho tồn tại
Thịt này, xương này, linh hồn này - biến số trong
phương trình không lời giải của vũ trụ
Tôi nếm vị vĩnh cửu trong miếng bánh mì khô, trí năng
đòi hỏi nhiều hơn sự no đủ vật lý
Linh hồn món hầm mâu thuẫn, lòng trắc ẩn và tàn nhẫn
cùng sôi sùng sục đáy nồi
Dùng khăn ăn lau vệt máu sự thật, chất lỏng đỏ thắm chảy
từ trang sách cũ
Bữa tối lễ cầu hồn cho bản ngã đã chết, phiên bản cũ bị
bỏ lại thùng rác lịch sử
Tôi nhai nỗi sợ hãi li ti, giòn tan vỏ trứng, để lại
dư vị bụi bặm tro tàn
Linh hồn không chiếm không gian, lấp đầy căn phòng bằng
sự hiện diện ám ảnh
Tôi tự hỏi liệu mình đang ăn linh hồn người khác thông
qua ánh mắt, lời nói và cái chạm hờ hững
Hậu hiện đại nhận ra ta đang ăn bức ảnh về linh hồn
thay vì chính nó
Mô phỏng thực tại, nơi dạ dày tâm linh gào thét vì trống
rỗng đầy ý nghĩa
Tôi nuốt ngôi sao băng, cảm nhận sự nóng cháy trong lồng
ngực, nỗ lực thắp sáng góc tối ý thức
Giác quan kẻ phục vụ bàn vụng về, làm đổ ly rượu nhận
thức lên thảm cỏ thời gian
Tôi ăn cả sự chết, món tráng miệng lạnh lẽo đầy quyến
rũ, hứa hẹn giải thoát khỏi bàn tiệc này
Linh hồn bất khả diệt, tôi sẽ phải ăn nó mãi mãi trong
chu kỳ tự tái tạo vô tận
Tôi kẻ hành khất và vị hoàng đế bàn tiệc tự thực, giữa
cung điện gương đang rạn nứt
Tiếng chuông nhà thờ vang lên, giờ ăn đã hết nhưng cơn
đói vẫn nguyên vẹn
Tôi nuốt hơi thở Thiên Chúa, mát lạnh bạc hà, làm dịu
vết bỏng dục vọng đời thường
Mỗi ngày chế biến linh hồn theo công thức mới, pha trộn
siêu thực và thực tại thô bạo
Dùng dao cắt đứt dây liên kết quá khứ, sợi gân dai dẳng
ngăn cản sự bay bổng tinh thần
Tôi ăn im lặng của vì sao, thực phẩm tinh khiết không
chứa độc tố lời dối trá
Linh hồn hôm nay hình dáng chiếc đồng hồ tan chảy, nhỏ
giọt xuống đĩa thành giây phút không tên
Tôi nhai giấc mơ về thiên đường không rào chắn, nơi
linh hồn không cần hỗn hợp với bất cứ điều gì
Sự hiểu biết cuộc tiêu hóa chậm, gây chứng khó tiêu
cho cái tôi quá nhỏ bé
Tôi ăn cả lỗi lầm, cay nồng ớt hiểm, làm mắt nhòa đi
trong hối lỗi muộn màng
Bàn tay rung rẩy cầm chén thánh chứa đầy hư ảo, thức uống
dành cho kẻ dám nhìn vào vực thẳm
Bản thể thiêng liêng và hữu hình khiêu vũ trong miệng,
vũ điệu sinh tồn và hủy diệt
Tôi nuốt chửng tia chớp, hy vọng làm nổ tung định kiến
bám rễ trong trí não
Mỗi ngày tôi gầy đi khi linh hồn béo tốt từ sự tự hy
sinh phần xác
Tôi ăn hoàng hôn màu tím, buổi chiều tà rũ bóng xuống
tâm hồn như tấm màn sân khấu
Linh hồn mê cung mà tôi phải ăn hết từng ngõ ngách để
tìm lối ra vào chính mình
Tôi nhai sự phản bội đối với lý tưởng, vị đắng nhắc nhở
về tính người yếu đuối
Tôi đầu bếp mù cố gắng trang trí món ăn không hình
dáng, không màu sắc, chỉ rung cảm
Hỗn hợp của tôi ly cocktail bụi đất và ánh sáng, sự
pha trộn không bao giờ bão hòa
Tôi ăn cô độc của con số, phép tính hiện tồn trong vũ
trụ không thước đo
Linh hồn thư viện bị đốt cháy, mỗi ngày tôi ăn trang
sách cháy dở lưu giữ tàn dư kiến thức
Tôi nuốt tiếng cười trẻ thơ, làm rung động dây thanh
quản rỉ sét vì lời than vãn
Mỗi miếng ăn bước chân vào cõi vô hình, nơi Thomas
Aquinas mỉm cười với nghịch lý của tôi
Tôi ăn cả sự vô nghĩa, thức ăn phổ biến nhất thời đại
màn hình và bóng ma kỹ thuật số
Linh hồn không vật thể, nó dòng chảy, tôi cố uống cạn
con sông của chính mình
Khi bữa tiệc kết thúc, tôi nhận ra mình không hề no,
chỉ trở nên minh bạch dưới ánh sáng sự thật
Tôi đứng dậy, để lại chiếc đĩa trống không, linh hồn
trở thành một phần các vì sao
Mỗi ngày ăn linh hồn mình, không phải để chết đi, mà để
học cách hiện hữu trong từng tế bào vũ trụ
Sáng mai, mặt trời lại treo lên móc áo, tôi lại bắt đầu
bữa tiệc hồi sinh.
Khúc vịnh những vòng tay hư ảo
Tôi ôm vĩnh cửu bằng đôi tay mọc từ giấc mơ bị bỏng,
nơi thời gian chất lỏng màu hổ phách
Trên ngực, bản thể thiêng liêng và hữu hình thầm thì mật
mã Aquinas về linh hồn không chiếm không gian nhưng nặng trĩu vì sao
Tôi áp tai vào hư vô nghe nhịp đập vĩnh cửu, không tiếng
tích tắc đồng hồ mà tiếng gốm vỡ trong căn phòng không cửa sổ
Vĩnh cửu mùi bản thảo bị đốt cháy và hương vị quả cam
chưa bao giờ được hái từ địa đàng hậu hiện đại
Tôi quấn quanh mình lớp sương mù câu hỏi cảm nhận sự lập
hữu linh hồn như cơn rùng mình dọc sống lưng định mệnh
Tôi không ôm bằng cơ bắp, ôm bằng sự tan rã cấu trúc,
nơi cái tôi chỉ hạt bụi khiêu vũ trong luồng sáng trí năng
Vĩnh cửu con thú thủy tinh tôi nâng niu giữa lòng bàn
tay đầy vết chai sạn thực tại thô bạo
Tôi hôn lên vầng trán bất tử, nụ hôn vị muối biển và lời
cầu nguyện chưa bao giờ thốt ra
Bút pháp tượng trưng chiếc thang dây bắc lên trời
xanh, mỗi nấc thang làm bằng hơi thở kẻ điên
Tôi ôm vĩnh cửu như ôm bóng ma trong gương, nơi khuôn
mặt biến thành mê cung ký ức không điểm bắt đầu
Trí năng tôi nam châm hút lấy mảnh vụn hiện thể đệ nhất,
biến chúng thành áo giáp lấp lánh che đậy trống rỗng
Mỗi ngày nhốt vĩnh cửu vào chiếc lồng chữ cái, nhưng
nó luôn thoát ra qua kẽ hở dấu phẩy và im lặng
Tôi nằm xuống cánh đồng vô hình, để vĩnh cửu đè nặng
lên môi như lời tự thú cuối cùng triết gia mù
Bản tính nhân loại sợi dây đàn căng quá mức, tôi nghệ
sĩ cố gảy bản nhạc trường tồn giữa cơn bão giải cấu trúc
Tôi ôm vĩnh cửu như ôm đứa trẻ chưa chào đời, cảm nhận
cựa quậy khả thể trong dạ dày vũ trụ
Cảm giác không cần cơ quan vật chất, tôi chạm vào vô hạn
bằng đầu ngón tay tâm linh rỉ máu vì chân lý sắc lẹm
Vĩnh cửu bài thơ văn xuôi không hồi kết, tôi vừa tác
giả vừa nhân vật bị lãng quên trong chú thích chân trang
Tôi xây tòa tháp bằng ảnh tượng không thực thể, đứng
trên đỉnh cao nhìn thấy sự tiêu diệt của những gì hữu hình
Ôm lấy vĩnh cửu chấp nhận bị nuốt chửng bởi con cá voi
minh triết, nơi bóng tối cũng ánh sáng rực rỡ
Tôi nhai hạt giống bất khả diệt, cảm nhận chúng mọc rễ
trong cuống họng thành đóa hoa nổi loạn thần thánh
Vĩnh cửu người tình khó tính, chỉ đến khi tôi cởi bỏ hết
lớp áo danh vọng và định nghĩa rẻ tiền
Tôi dùng sợi tơ hoài nghi khâu vết rách tấm màn thời
gian, mong tìm sự thật không bị mài mòn bởi cát bụi
Bản thể tôi hỗn hợp đất sét và tia chớp, sự phối hợp
đau đớn giữa cái chết kề cận và sống vĩnh hằng
Tôi ôm vĩnh cửu như ôm chiếc đồng hồ cát không bao giờ
cạn, cảm nhận dòng chảy hiện thể tái tạo từng tế bào ý thức
Siêu thực khi tôi thấy linh hồn đi bộ trên mặt nước
suy tưởng về sự không chất thể
Vĩnh cửu không phải tương lai, nó cái bây giờ vĩnh viễn,
sự hiện hữu nguyên thường giữa tùy thể tan biến
Tôi giấu vĩnh cửu vào vết thương cô độc, để nó sưởi ấm
bằng ngọn lửa khát khao không thành hình
Linh hồn không diệt vong, nó học cách thở bằng lá phổi
vì sao và ăn bằng miệng sự im lặng tuyệt đối
Tôi ôm vĩnh cửu như ôm gốc cây cổ thụ trong cơn giông,
nơi rễ bám sâu vào trái tim Thiên Chúa
Mỗi cử chỉ sự mô phỏng hành động trí năng, nỗ lực hiểu
biết cái cao nhất trong các đối tượng khả niệm
Vĩnh cửu sự ước ao tự nhiên không hão huyền, tiếng gọi
từ vực thẳm sung mãn tràn lan
Dùng bút pháp cơn sốt vẽ lại hình dạng bất tận trên lớp
da giấc mộng dang dở
Ôm lấy vĩnh cửu nhận ra mình chỉ phần nhỏ hiện thể đệ
nhất vô cùng, giọt nước trong đại dương trí tuệ
Tôi khiêu vũ với vĩnh cửu trên sợi dây thừng căng
ngang hai thế kỷ, mỗi bước chân đánh cược cùng hư vô
Bản tính nhân loại trong tôi thư viện bị ngập nước,
vĩnh cửu trang sách vẫn khô ráo thần kỳ
Tôi ôm vĩnh cửu như ôm tia chớp giữa cơn giông, không
sợ thiêu cháy chỉ sợ tối tăm linh hồn
Hỗn hợp của tôi bài toán khó giải của Aquinas, nơi cái
chết chỉ sự tách rời mảnh ghép tạm thời
Tôi tìm thấy vĩnh cửu trong tách cà phê đắng, vị đắng
nhắc nhớ sự thật không bao giờ thay đổi
Linh hồn ngôi vị đầy đủ nhưng luôn thiếu hụt vòng tay
ôm trọn vẹn mình
Tôi ôm vĩnh cửu như ôm cuốn sách không chữ, mỗi trang
giấy phản chiếu khuôn mặt vị thần ngủ say
Trí năng không mệt mỏi vì được nuôi dưỡng bằng năng lực
vĩnh cửu, nguồn năng lượng không bao giờ cạn
Vĩnh cửu rạp hát trống rỗng, tôi diễn vai mình say mê
trước hàng ghế vô tận
Tôi dùng hơi thở thổi bùng ngọn lửa lập hữu, biến linh
hồn thành ngọn đuốc trong đêm đen lịch sử
Ôm lấy vĩnh cửu chấp nhận mâu thuẫn vừa bụi bặm vừa
tinh thần trở lại Đấng Tạo Thành
Tôi kẻ hành khất đứng dưới bóng vĩnh cửu, cầu xin chút
ánh sáng hiện thể xua đi bóng tối cái tôi
Vĩnh cửu chiếc chìa khóa không ổ khóa, mở cánh cửa nhận
thức không cần vật thể
Tôi ôm vĩnh cửu bằng tất cả yếu đuối, vì chính trong yếu
đuối bản thể thiêng liêng hiện diện rõ nhất
Mỗi ngày mất đi một chút hữu hình đổi lấy một chút
vĩnh cửu, cuộc trao đổi đầy hạnh phúc
Tôi vòng tròn không tâm, vĩnh cửu đường biên giới nối
liền thực tại và ảo mộng
Cuối cùng, tôi không ôm vĩnh cửu, chính vĩnh cửu ôm lấy
tôi trong bao dung tuyệt đối của hiện thể chân thực.
Sự sa ngã của bản năng
Khu vườn bị niêm phong bằng sương mù và giấc mơ không
còn nguyên vẹn nơi Adam nằm ngủ trong sự rỗng tuếch thiêng liêng
Adam không nằm im; ông bẫy được giăng cho chính mình,
sự không chắc chắn giữa những cây ăn quả không tên
Bản năng lúc ấy con mắt nhắm nghiền phản chiếu bầu trời
không mây, sự tĩnh lặng đến mức không có cả hơi thở của Chúa
Một sự tùng phục không bằng đầu gối bằng sự lơ lửng vô
tận của tri năng
Hugh de saint Victor thì thầm bên tai tôi nhưng lời
nói ông bị dòng sông mực đen nuốt chửng: “Di sản này... di sản này chỉ bộ xương
không thịt”
Và con cái bào thai trong sương mù được sinh ra như
con dấu trên văn bản chưa được viết
Đứa trẻ lặp lại một câu hỏi không câu trả lời, sự vô tội
bị đông cứng như bức tượng băng trong lửa
Sự công chính lúc ấy không vương miện, chiếc vòng cổ bằng
gương nơi mỗi mảnh vỡ phản chiếu sự vắng mặt
Lòng tôi căn phòng chứa gương vỡ nơi mỗi mảnh vỡ một
Adam đang mộng du
Tôi đứng giữa bức tường gương đó, trong mỗi gương bản
năng tôi đang tùng phục cái bẫy không ai nhìn thấy
Ngọn lửa thiêu đốt khu vườn không phải lửa đỏ, lửa của
cơn đói vô hình
Cơn đói này không ăn trái cây, nó ăn sự tĩnh lặng, ăn
sự vô tận, ăn chính cái tôi đang lơ lửng
Adam tỉnh dậy không bằng tiếng hét, bằng tiếng nứt nhẹ
vỏ trứng
Tiếng nứt đó vang vọng qua thế kỷ, âm thanh cái gì
nguyên vẹn đang vỡ vụn
Bản năng con mắt nhắm nghiền giờ đây mở ra nhưng không
nhìn ra ngoài, nhìn vào trong, vào hố đen chính nó
Nhìn vào hố đen nơi con rắn dệt bằng khói đang cuộn
mình rít lên bản nhạc không nốt
Sự tùng phục siêu nhiên vỡ ra như bức tường kính dưới
áp lực thế giới vô hình
Một thế giới vô hình đối lập-hữu: ánh sáng trắng nứt
ra lộ vệt máu đen, vệt máu nguyên tội
Nguyên tội dòng sông máu đen chảy từ trái tim bị rỗng
ruột Adam chảy qua thế kỷ chảy qua tôi
Tôi uống dòng sông đó, nó vị của sự lặp lại vô tận
Bản năng sa ngã con đường vòng nơi mỗi bước đi sự lặp
lại bước chân đầu tiên Adam
Tôi thấy Adam đứng trước một cái cây, nhưng cây đó mớ
hỗn mang cánh tay, đôi mắt, những lưỡi rít lên
Tôi thấy mình trong mảnh gương vỡ tùng phục cái bẫy bằng
mây, bẫy không lưới nhưng trói buộc chặt hơn xích sắt
Hugh de saint Victor rên rỉ lời nói đã thành đống tro
tàn, sự thiêu đốt vô hình các thế kỷ
Ơn Chúa làm nguyên lý cho công đức bị rỗng ruột, biến
thành lớp màng mỏng phản chiếu bầu trời không thiên thần
Và tôi thiên thần gãy cánh đứng trước bàn cờ nơi mỗi
quân cờ sự công chính vỡ vụn
Đứa trẻ sinh ra không vững chắc, có sự lỏng lẻo giọt
nước trên bề mặt không thấm nước
Nó con cái hỏa ngục theo ý nghĩa nó con cái một sự lặp
lại vô tận vòng tròn không lối thoát
Anselmô lẩm bẩm trong cơn mộng du lời ông một sự giả
như vô tận không bao giờ thành thật
Sự tùng phục không bằng ơn Thiên Chúa bằng một tất-yếu-tính
sự rơi tự do
Tôi rơi Adam rơi đứa trẻ rơi sự rơi không điểm dừng
vào chính hố đen bản năng
Bản năng sa ngã cơn ngủ mê nơi mỗi giấc mơ sự lặp lại
cơn mộng du Adam
Grêgôriô đứng trên đỉnh núi sương mù tuyên bố lựa chọn
đã định đoạt không bao giờ thay đổi
Nhưng tôi trong cơn ngủ mê thấy mình đang chơi trò
chơi không luật lệ nơi mỗi nước đi sự tùng phục mới
Sự thiêu đốt vô hình không phải lửa, sự rỗng tuếch
đang gặm nhấm chính mình
Adam lúc mới tạo thành không phải người, bức tượng
công chính phản chiếu bầu trời không thực thể
Linh hồn không được chuyển thông bởi người cha, được
ban phú bởi Thiên Chúa ngay khi thân thể sẵn sàng lãnh nhận
Và Thiên Chúa ban phú sự công chính, nhưng nó sự công
chính của cái gương, sự công chính của vắng mặt
Bản năng sa ngã không phải hành động, một sự tùng phục
cái bẫy vô hình của chính nó
Trong khu vườn sương mù con rắn bằng khói cuộn mình
quanh cây ăn quả không quả nhưng có cơn đói vô hình
Adam vươn tay, bàn tay ông mảnh gương vỡ phản chiếu sự
rỗng tuếch đang vỡ vụn
Hugh de saint Victor im lặng, sự im lặng vang vọng thế
kỷ, âm thanh rỗng tuếch thiêng liêng
Anselmô tiếp tục mộng du lời ông một sự giả như...
Đứa trẻ sinh ra một sự lặp lại vô tận con dấu trên văn
bản không từ ngữ
Con cái hỏa ngục theo ý nghĩa chúng con cái một sự sa
ngã không bao giờ kết thúc
Sự công chính nguyên thủy giờ chỉ di sản mảnh gương vỡ
phản chiếu sự rỗng tuếch gặm nhấm chính mình
Bản năng sa ngã con mắt mở ra nhưng không nhìn thấy
gì, chỉ nhìn thấy chính hố đen nó
Tôi rơi Adam rơi đứa trẻ rơi sự rơi tự do sa ngã vô tận
vào chính cái tôi
Trong khu vườn bị niêm phong bằng sương mù con rắn bằng
khói rít lên bản nhạc không nốt tùng phục vô tận
Khu vườn hồng hoang thiêu đốt huyết quản vô tội nghẽn
mạch, còn tôi ngủ mê vẫn tùng phục bẫy mây.
Nhận xét
Đăng nhận xét