NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG

NGÀY MAI

Tản văn

 

    Những mùa hè thất nghiệp văn không ra chương, thẩn chẳng ra thơ thế là tôi mon men gia nhập đội quân làm công - các bà chị quần tụ lại đi làm cho các chủ trại cây giống trong vùng – làm cỏ, dộng bịt, sắp xếp cây con cây giống. Chị Rỉ là trung tâm mọi liên hệ làm ăn. Chị mắng tôi, con gái tuổi này ở nhà lo chưng diện để mà lấy chồng theo tụi tao nhan sắc nó tàn phai hết, chống đỡ không kịp. Tôi cười buồn: Có ai yêu đâu mà lấy chị ơi.

  Mọi người hay đùa vui quanh cái tên của người này kẻ nọ. Có người gọi chị là Rỉ Văn Rả, nghe như tí tách của các trận mưa triền miên còn sót lại trên mái lá ngọn cây. Vui vẻ hoạt bát dĩ nhiên chị dễ gần, đồng cảm với người khác. Chị bảo muốn theo bọn này thì chuẩn bị cái ghế để ngồi la lết, cây dao yếm bén dãy cỏ, cây dù di động, nước uống ăn trưa quà bánh ăn vặt và cái lưng không bị đau nhức để mà ngồi suốt ngày. Sông có khúc đời có lúc. Chị nói ráng làm tới trước tết về quê một chuyến. Quê chị ở Yên Thành, Nghệ An. Từ lúc lấy chồng đến giờ chỉ dẫn hai đứa con về ngoài ấy có một lần. Chị kể lần đó cảng hàng không Vinh đang nâng cấp phải bay ra Nội Bài rồi mới đi xe ngược về Vinh ba trăm ba mươi cây số. Lần đó đi thật khủng khiếp. Xe bốn mươi lăm chỗ nhưng chủ xe chở một trăm hai mươi người, về quê ăn tết mà. Xe chạy suốt từ năm giờ sáng tới ba giờ chiều mới dừng cho mọi người đi tiêu đi tiểu. Cảnh tượng thật đau đớn và buồn cười. Người đàn bà ngồi đái bên lề đường thì hai mông đít là quý nhất phải tìm cách che lại. Có đến hai mươi hai trạm giao thông, lơ xe nói, mỗi trạm hai trăm, chỉ cho xe chạy chầm chậm cho lơ xe đưa ra, vì dừng khởi động lại xe chạy không nổi. Một lần đi cực khổ là vậy nhưng tết nay thu xếp về một chuyến, nhớ quê nhà quá rồi.

  Đầu ngày làm mọi người náo nhiệt, rồi mòn mỏi dần không ai buồn nói. Tôi lặn theo lòng mình. Luôn có vô số đối cực trong một âm thanh nhỏ - tiếng chim buổi nào đó trong ngày,  náo nức vui say hớn hở, cũng là tiếng loài chim đó lại nghe nó bực bội giận dữ. Giống nhìn vào mặt mình thấy nó gồ ghề tua tủa đáng sợ làm sao, có lúc thấy nó đẹp và quyến rủ làm sao, muốn đi tìm mà hôn rối rít một bông hoa nào đó. Tôi luôn có cảm giác con người tinh thần của mình cũng như cuộc đời là một khối đa diện bất ổn. 

Thả mình về thế giới những giấc mơ đại loại những chuyện như tôi với cha tôi đi thả lưới trên sông dính cơ man nào là cá út trắng từ đầu tay lưới đến cuối tay lưới, thế là cha tôi và tôi ngồi gỡ mãi chiếc nghe trôi theo nước tới tận cồn Bầu. Cha tôi ngồi trước liệng cá vào khoang gai cá út đâm xuyên dính chặt vào tay tôi đau buốt, cứ thế dính hết con này đến con khác, tỉnh lại thấy hai bàn tay mình tê cứng. Không biết cha tôi có khi nào mơ thấy như thế hay không, điều này tôi không dám hỏi.  

Lại thấy mẹ trải manh chiếu trong đêm trăng trước sân nhà cũ, cái sân được đắp bằng thứ đất phèn đen dưới lớp sâu đất cái, nó trơ trơn ươn ướt rin rít nhú ra vô số gai ốc, mẹ bày ra bình nước, mấy cây bánh in trong nhưn có hương sầu riêng, cứ vậy mấy mẹ con ngồi ăn chuyện trò nhìn trăng lên, năm ấy cha tôi đi làm xa nên ít khi về nhà, tôi không rõ lúc đó tôi bao nhiêu tuổi, hình như bắt đầu có ký ức. Khi giải thuật giấc mơ có sách nói rằng, giấc mơ có sợi dây rất xa trong quá khứ đời người. 

 Có những giấc thấy mình bị mấy kẻ hình dong dữ tợn rượt đuổi hãm hiếp gớm riết, cùng đường, tôi bèn lao mình xuống sông sâu cứ thế lặn mải miết, lạ thay ở dưới nước thấy mình thở được, chạy được, thế là trốn thoát. 

 Chị Rỉ ra đi quá đột ngột không ai có thể ngờ tới, chị bỏ lại đứa con gái học lớp mười và một đứa học lớp tám, hôm ấy chị đang làm cỏ thì nói choáng rồi cắm đầu xuống đám cây, mọi người xúm lại đưa chị về nhà, chị nằm im rồi đi luôn. Mới có bốn mươi ba tuổi chớ mấy đâu. 

 Trong góc khuất đời mình, tôi mở cái hộp thư thoại nghe giọng chị Rỉ nói “ sáng mai đi làm với chị nhé, chị nhận công của ông Thanh Lá rồi!”

  Đời người có khi thoảng qua như bóng trăng đi trên giấc mơ để đến với quê nhà ngày mai là tết.

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này