NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG
THƠ
NHÌN
Những vết thương giữa đời ngơ ngác
máu ta mơ xào xạc
luồn trong cánh rừng tiềm thức cơn
đau
muốn vút lên mấy tầng vực sâu
lỗ mũi còn nhìn xuống
khứu giác của bầy dơi
tiếng kêu chết ngất trong đêm đồng
loại
Những vết thương phương trời li
quê
kiếp người lọt trong lòng dư án
phố mê man mê cung đại hạn
thỏa hiệp hay đánh đu
người cầm máu bằng tiếng cười sót
lại
Những vết sẹo cha anh dạy ta
biết chấp nhận đừng khâu băng cự
tuyệt.
GIÓ LẶNG
Nước lặng những cánh tay còn vẫy
trong như giấc ngủ vùi
trong tròng mắt ngọn triều thần
băng qua cái rộng dài đời sống
ta bay lên cái hẹp bầu trời
Hình như không gian trong ta bị cầm
tù
dòng sông kết nối
không còn chiều thanh thản
tắm cuộc ngày qua
Ta bứng mất cái gì ta đánh thức
tiếng mùa
những thở than đổi thay như không
hề thay đổi
trồng mấy mùa di cư
thất thu đam mê ngơ ngác đứng nhìn
Trên sông gác mái giọng tình
không gian phiếm chỉ bóng hình vỡ
tan
ngụp trong biển tối trang hoàng
bàn tay vẫn vẫy gió không thấy về...
NÉT VẼ
Tôi hôn lên bờ cát để vẽ về ông
màu sắc của vầng trăng trôi lũ
cuộn khói thuốc chông chênh xuồng
ba lá
biết tôm cá có say mềm giả từ dòng
nước rong chơi
Nghề của ông ngược với dòng sông
nuôi khoảng trời ông và nuôi cha
tôi lớn lên cùng đất nước
ấu thơ tôi thấy ánh mắt ông dòng
sáng chạy ngược thượng nguồn
ý tưởng tôi như gió mùa nhức buốt
khớp xương
tôi viết lên chỉ tay mình
nghiệt ngã
cái đói còng queo vắt kiệt sức lực
ông bơi vào đêm tối
lấy tim mình giãy bắt đáy sông quê
Cũng như bao người
ông hì hụt cày xới lòng mình lên
cánh đồng chay cằn tình cảm
giọt mồ hôi khát cây lúa vươn cao
bỏ dưới chân mùa mưa lũ
gió đông ngã sấp người say
tôi nghe sóng nước văng vẳng lời
ông
biết bơi trên cạn mà nhặt những
con cá tâm hồn còn sống
trăng trong xuồng nhiều khi cũng
phải nhảy lò cò thế ngồi
không nghệ thuật…
Như sợi tơ nhện không giữ nổi buổi
chiều
ông trở về với dạng vật chất ban đầu
nuôi sống hồn tôi.
Nhận xét
Đăng nhận xét