NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG
THƠ
SỐNG
Mỗi
tôi tan thủy tinh găm buốt đau không dấu vết
hai
cái hố trũng sâu quờ tìm ánh sáng
ở
đâu
da
thịt
Trong
mơ tôi chết như những con cá
tôi
vớt tôi giao nàng phơi khô
ruột
gan căng chỉ
ruồi
nhặng chán chường
Thủy
sinh lại mọc
chập
chờn tím tái
trong
ly
Con
khỉ già nua phát hiện ra tôi là đồng loại sau gương
thế
kỷ hét la nhăn nhó
xẩu
xương ngày càng nhỏ thó
góc
cạnh
như
vực sâu quanh co vô số xác xe
hơi
thoi thóp lòng ngực sáng
trôi
theo dòng đương đại
trấn
tĩnh cần có thế
đến
chốn tọa thiền
Quật
dậy mực thước
hàng
xóm
cách
nhau dòng kênh đen sôi tim thấy
tôi
sụp xuống bóng người
cuộn
đến
cậu
bé câu cá bên đại dương kia gỡ tôi ném vào trong sọt
huýt
sáo
đắc
thắng
hãy
cho hắn ta nằm im
biến
rì rào
mùa
xuân trong trẻo ngủ mãi
Mẹ
gánh tương lai đời tôi
mấy
mươi năm tất tã đội bông ra chợ
đối
tác giờ đã chết
hương
nói thủy sinh lại mọc
chập
chờn tím tái
ở
ngoài ly.
GIỌT LỆ
Mệt
mỏi
ngồi
đếm nó lăn đi
lại
suốt đời nặng nhọc
chắt
đời mình
Dấu
chân sa mạc
lau
sạch trí não tôi
bao
ngà ngọc
bão
căm nín
Vụt
lên làm gì
thần
bóng tối luôn thủ ngang lưỡi hái.
HIỂM HỌA
Siêu
vi rút hệ hóa có thể gây hại cho tính mạng
như
sợi cỏ lông gai trong vườn có sức mạnh của chúng
biến
giấc mơ bàn tay bạn run rẩy
Trượt
ra ngoài lí tưởng để được yên
đừng
bảo hàng cây đánh đàn cho bạn hát
Miệng
cống nhiều khi là địa ngục
đi
ngang như cua có phải là cách
cưỡi
lừa nghĩ nó cũng là mình
Lần
lữa mãi đam mê rơi rụng dọc đường
đám
cây giống gầm rú
Từ
bi cần đến chúng
nụ
cười nàng Mona Lisa
tiếng
gáy là nhát dao băm nát không gian.
CẦU LỤY
Sống
chuỗi ngày khom lưng
vì
ai đó với mục đích nào đó
bằm
dập hoang đàng cả trong mê
Khốn
khổ nhất sau những lần huấn tập
về
phải viết lên trăng
hình
tượng gì thì tôi không biết
Khi
thiền đạt
ai
làm gì thì làm
kể
cả quyền ma lực quái
Quá
chăm chút cho ánh sáng là tôi
quá
hẫng hụt cũng là tôi
bắt
cầu nước mắt để vượt qua mình.
Nghiên
sản sợi dây đo lòng ham muốn loài người
bước
từng bước trên cây cầu mình bắt.
CẨM NANG QUYẾN RỦ
Voan
buồn mong mỏng cần che lại
vào
trường quyến rũ phải thi
Chuỗi
hắc hơi đâu đấy rất trưa
siêu
xe dời chỗ tránh mặt trời
có
tiếng khóc lão già từ đâu lại vọng
Ngồi
trong mối tình qua đời
tôi
ghi âm tiếng va chạm vài hành tinh
buổi
nào đó rất xưa đợi nàng điểm trang hoa lệ
Trước
khi thế giới ngoài kia đi vào thinh không
bóng
tối ngập ngừng
người
money laundering cho cái tết
Nàng
trôi rất xa trong nhà máy bia
tôi
nói nhiều cho đồng lương còm cỏi
tương
lai thả nổi
may
cho đời nàng
Lâu
lâu ổng ghen
nàng
bảo đừng nhắn.
Nhận xét
Đăng nhận xét