Thơ Nguyễn Đăng Khương

ĐIỀN DÃ


Chỉ ngồi nhìn, lâu lắm rồi tầm mắt đóng khung chân trời vô định
tai lịm đắm lời khen học hằn mực thước
tự bức tử dẫy đầy mỗi tối
muỗi sinh sôi trước khói nhan vẽ chữ ngoằn ngoèo
nhất quyết chuyến này mang theo
nàng đau ruột thì ở nhà điều trị
giấc mê sẽ dắt cho đi


Sự đào bới ngổn ngang tiếp diễn đất trong người bằng phẳng
nghiêm túc bị chê bay bát nháo chẳng ra gì khen tặng
tiếng ê a của rau thủy canh
mai làm nhân viên siêu thị
máy điều hòa suốt kiếp suốt đời


tôi - cô gái mỏng manh lạc lõng trước chợ trời
ai chỉ cho tôi con đường trước mắt
nếu bị bắt rồi đem bán
thì tôi phải cầu cứu ai


Đi tìm kết luận trước hỗn mang giả thuyết
giả thuyết hỗn mang luận kết tìm đi…


CHỚP MẮT

Đinh đóng xong thành quả
dòng suối chảy sau lưng
bức tường bị thương từ tay búa
vật sắc nhọn nằm im đau


dường ngụp rất sâu vào đời nhau
dường biển tình cũng cạn
còn lại khung sạm màu loang lỗ
tranh cồn bãi ước mơ


mép nước năm tám mươi không để dấu chân trần
ký ức mê man kiếp sau
tại sao
đời mọc rừng câu hỏi


lạc lối ư chẳng biết
cánh chim nào viết sẵn đường bay
giống diễn lưu ảnh
đóng vào đời.


DỬNG DƯNG

Viên thuốc ngủ đêm qua giúp người ấy dửng dưng
với trời đất người cả cõi âm cung
với sự sống như không hề quay lại
con kỳ đà gọt giũa vực ban mai


nhổ đi sự dông dài
gã thực dụng không cần văn vẻ
bao va đập
vỡ tan tim óc chảy tràn


họ chẳng mang lại gì cho nhau
chỉ dòm ngó để cuối năm góp vào độc tố
yêu người quá đổi phù vân
yêu con đường sụp ra ảo ảnh


người ấy nuôi vấp ngã triền miên
quơ tay hớt ánh nắng tràn
rồi uống nhớ
dửng dưng thành gió


chỉ vậy thôi
héo hắt một đời.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này