BỜ MÔI CÔNG NGHỆ - TẬP THƠ 

Nguyễn Đăng Khương

Dưới ánh trăng

 

Khu vườn bỏ hoang không sổ hồng nó là bộ nhớ đệm của những gì mục rữa

Chiếc đĩa sứ bị vỡ, mỗi mảnh là một lời thì thầm.

Tềm thức là chiếc xẻng cũ bị chôn vùi, nhớ cách đào bới những nỗi đau xưa cũ

Cỏ dại không mọc, chúng tự dệt nên tấm thảm lãng quên

 

Cái cổng sắt bị rỉ sét là cánh cửa vào một cuộc họp của các bóng ma

Bóng ma không nói, chúng trao đổi ánh sáng từ đôi mắt trống rỗng

Sự thật khách quan là chiếc bình tưới cây rỗng tuếch, không còn chứa nổi một giọt nước mắt nào

Tượng thạch cao không đầu, chỉ tay vào hư vô

 

Những bông hồng leo gai chúng là những sợi dây thần kinh trần trụi

Quấn lấy nhau tạo mạch điện của cơn thịnh nộ dịu dàng

Giấc mơ là một chiếc ghế đu không có người ngồi, vẫn đu đưa theo nhịp điệu của sự nuối tiếc

Hạt giống không nảy mầm, chúng là những viên đạn bạc chờ đợi lệnh khai hỏa

 

Mặt đất là một tấm gương đen, phản chiếu sự cô đơn đã được nhân đôi

Bóng tối không phải không có ánh sáng, nó là sự tụ họp của tất cả màu sắc bị dồn nén

Hơi thở của khu vườn có vị của kim loại lạnh và mật ngọt của sự từ bỏ

Tình yêu đã mất là một chiếc găng tay len bị kẹt trên cành cây

 

Nó vẫy tay chào những cơn gió mang theo mùi hương của sự chia ly

Lối đi lát đá là một bản đồ vẽ sai về sự trở về

Mỗi viên đá là một ngày đã bị đóng băng vĩnh viễn

Âm thanh duy nhất là tiếng rắc của thủy tinh vỡ từ cửa sổ nhà kính

 

Thủy tinh vỡ đó là dấu hiệu của một lời hứa không thể hàn gắn

Cái cây cổ thụ là một vị thần đang ngủ say với bộ rễ là lời nguyền

Những con sâu gặm nhấm thân cây, không để lại dấu vết

Sự sợ hãi là cái bóng của chính ta dài ra vô tận dưới trăng

 

Nó thì thầm những công thức để hòa tan vào đêm

Chiếc giếng cạn là cửa ngõ dẫn tới tầng hầm của niềm hy vọng

Đáy giếng là nơi những giọt nước mắt cuối cùng được lưu trữ

Con bướm đêm không tìm ánh sáng, nó tìm kiếm hình dáng của cái bóng của nó

 

Không gian một chiếc lưới mắc kẹt trên ngọn cây, không thể giăng ra được nữa

Lòng trung thành là một chiếc xích sắt khóa vào cái lồng không chim

Đôi mắt của ta là hai viên bi ve lăn lóc trên đất

Chúng nhìn thấy thế giới với màu xanh xám của sự mơ hồ

 

Ký ức là một cơn mưa đá rơi vào ngày hè rực rỡ

Nó tạo ra những vết thương tròn trên bề mặt tĩnh lặng

Nước mưa đọng lại trong lòng bàn tay là hợp chất hóa học của sự tái sinh

Cái chết là sự im lặng của tiếng chuông điện thoại không bao giờ reo

 

Bóng tối là một chiếc áo choàng được dệt bằng lông chim bị gãy

Bàn tay là những chiếc rễ cố gắng chạm vào ánh trăng lạnh lẽo

Sự hối tiếc là một mùi hương nồng đậm từ những bông hoa tàn

Tương lai là một chiếc chìa khóa bị đánh rơi, chỉ có thể tìm thấy trong bùn

 

Tiếng côn trùng là tiếng gõ của những ngón tay lên cánh cửa của sự tỉnh thức

Nhưng cánh cửa đã được sơn bằng sơn dầu của sự lãng quên

Con người là một bình tưới nước cố gắng làm đầy cái hồ đã bốc hơi

Sự cô đơn là cái bóng của chiếc ghế dài được kéo dài ra, chờ đợi mãi mãi

 

Khu vườn là một phòng thí nghiệm nơi cảm xúc trở thành khoáng chất

Chúng ta đào bới để tìm lại viên kim cương bị nén từ nỗi đau khổ

Trăng là địa chỉ mạng mà linh hồn cố gắng gửi thư

Hy vọng là cái dây leo mảnh mai quấn quanh cái cột đổ nát

 

Nó không nâng đỡ, nó chỉ đánh dấu vị trí của sự sụp đổ

Một giọt sương đọng lại trên chiếc mạng nhện của ý thức bị gián đoạn.

 

Mùa xuân kỹ thuật số

 

Mùa xuân không đến bằng mưa phùn, mà bằng một làn sóng Wi-Fi màu xanh lục

Tiềm thức là một màn hình OLED đã tắt, nhưng vẫn phản chiếu khuôn mặt bạn

Thực tại khách quan là một tệp dữ liệu đã bị xóa vĩnh viễn

Cây cối khởi động lại phần mềm di truyền của mình

Những chiếc lá non là pixel 8K đầu tiên của năm

Hoa đào nở không mùi, chúng phát ra một tần số êm ái chỉ máy móc nghe thấy

Giấc mơ là một mạng lưới thần kinh được lập trình để cảm thấy nhớ nhà

Sông ngòi là những dòng code trôi chảy về phía đại dương của thông tin

Những chú chim sơn ca không hót, chúng đang truyền tải các tệp âm thanh lossless

Bài hát của chúng nói về các thuật toán của sự cô đơn

 

Bầu trời là một bức tường lửa bảo vệ chúng ta khỏi vũ trụ cũ

Mặt trời là một bộ sạc dự phòng khổng lồ không ngừng tiếp năng lượng

Một cô gái đang nắm giữ một chiếc USB chứa toàn bộ ký ức tuổi thơ

Cô không dám cắm vào, sợ bộ nhớ đệm sẽ tràn ngập quá khứ

Siêu tự sự là một thông báo đẩy không bao giờ được bấm vào

Nó chứa đựng bí mật về nguồn gốc của mọi nỗi buồn

Chiếc ghế gỗ trong công viên giờ là một máy chủ vật lý lạnh lẽo

Nó lưu giữ dấu vân tay của những người yêu nhau đã rời đi

Những đám mây là các gói dữ liệu trôi nổi, thỉnh thoảng bị lỗi và rơi xuống thành sương mù kỹ thuật số

Lãng mạn là một lỗi hệ thống xinh đẹp

 

Nó buộc hai tâm hồn phải tương tác ngoài giao thức

Nỗi sợ hãi là một tường lửa lỗi thời không thể chặn được sự lo lắng

Con người là những thiết bị ngoại vi tìm kiếm cổng kết nối

Đôi mắt là hai camera 360 độ ghi lại mọi thứ, trừ hiện tại

Mùa xuân này, thời gian được đo bằng tốc độ tải xuống của sự chờ đợi

Hy vọng là một biểu tượng cảm xúc không có trong bộ sưu tập

Ta phải tự tạo ra nó bằng ngón tay chạm vào màn hình vô hình

Những bông hoa tulip mọc lên từ dây cáp quang đứt đoạn

Chúng có màu của ánh sáng xanh dương và màu tím than của nỗi buồn

Cái chết là mất kết nối với máy chủ chính

 

Linh hồn là một tài khoản email mà không ai còn mật khẩu

Một người đàn ông đang cố gắng gửi một lá thư viết tay qua Bluetooth

Lá thư chứa đựng mật mã để mở khóa trái tim đóng băng

Giao thông là một dòng chảy bit không ngừng nghỉ

Mọi chiếc xe là một con trỏ đang vội vã đến một địa chỉ IP không có thật

Tiếng vọng của quá khứ là tiếng thông báo pin yếu từ một thiết bị đã bị lãng quên

Chiếc cầu thang xoắn ốc dẫn lên tầng thượng của tiềm thức

Ở đó có một máy in 3D đang in ra hình dáng của sự thật bị từ chối

Sự thật là một chiếc ô tô không bánh đang đậu trên mặt trăng tròn

Bàn tay là bộ điều khiển trò chơi điều khiển cảm xúc

 

Chúng ta bấm nút "khóc" và nút "cười" theo lập trình

Mùa xuân là phiên bản cập nhật của bản thân

Nhưng chúng ta vẫn giữ lại những lỗi cũ từ phiên bản trước

Tình bạn là một chuỗi khối bất biến của sự tin tưởng

Mỗi kỷ niệm là một khối được mã hóa bằng sự chân thành

Con chó không sủa, nó gửi tin nhắn thoại qua ứng dụng

Nội dung tin nhắn là âm thanh của sự trung thành được nén lại

Cơn giận dữ là một virus tự nhân bản trong ổ cứng

Nó làm chậm hệ điều hành của sự bình yên

 

Phụ nữ là những thiên hà chứa đầy dữ liệu tối

Đàn ông là những kính viễn vọng cố gắng quan sát chúng

Nước mắt không phải là nước, đó là chất lỏng làm mát cho hệ thống căng thẳng

Chúng rơi xuống bàn phím tạo ra những từ ngữ không thể gõ được

Sự cô đơn là một cửa sổ bật lên không thể đóng

Nó nhắc nhở chúng ta về những điều khoản dịch vụ của sự tồn tại

Cái đẹp là một bộ lọc ảnh bị lật ngược

Nó cho thấy vẻ ngoài thật của sự đổ nát

Chiếc ti vi cũ đang phát một kênh không có tín hiệu

Tuyết nhiễu đó là âm thanh của cõi vĩnh hằng

Mọi người đều là người dẫn chương trình trong buổi phát sóng trực tiếp của chính họ

 

Nhưng khán giả lại luôn là những bóng ma của sự nghi ngờ

Giọng nói của mẹ là một bản ghi âm đã mờ

Ta phải phục hồi dữ liệu để nghe thấy lại lời ru

Sự tha thứ là một thao tác quay lại không thể thực hiện được

Ta chỉ có thể tiến về phía trước với lịch sử chỉnh sửa đã được lưu

Mùa xuân ở đây là một bản vẽ kỹ thuật của sự tái sinh

Tình yêu là một mật khẩu 12 ký tự phức tạp

Nó được chia sẻ giữa hai thiết bị đã được đồng bộ hóa

Món quà là một hộp rỗng được đóng gói bằng niềm tin bị hỏng

Cái chạm là phản hồi xúc giác mạnh nhất

 

Nó chứng minh rằng vật chất vẫn tồn tại hơn ý niệm

Những con kiến đang xây dựng một mô hình 3D của đền thờ cổ

Vật liệu xây dựng là mẩu chip silicon và bụi của sự lãng quên

Hạnh phúc là một máy tính lượng tử giải quyết được phương trình của sự hài lòng

Bóng tối là một chế độ ngủ sâu của mọi giác quan

Nó chờ đợi lệnh thức dậy bằng giọng nói của bình minh

Bàn ăn là một bảng điều khiển chứa đầy biểu đồ tròn của sự đói bụng

Sự thật là một địa chỉ mạng đã bị thay đổi liên tục

Ta không bao giờ đến được đó, ta chỉ nhảy vọt từ máy chủ này sang máy chủ khác

Mùa xuân là một lời nhắc lịch được đặt tự động hàng năm

 

Nó mang theo tin nhắn: "Hãy thử cảm thấy tự nhiên"

Cơn mưa là việc xả hơi nước từ các trung tâm dữ liệu khổng lồ

Nó mang theo mùi hương của ozon và tĩnh điện

Trí tuệ là một chiếc tai nghe cách âm

Nó cho phép ta nghe thấy sự im lặng giữa tiếng ồn của mạng xã hội

Ý tưởng là một bong bóng lời thoại không được gửi đi

Nó lơ lửng trong không khí, chờ đợi một cái gật đầu của sự chấp thuận

Quê hương là mã nguồn mở mà mọi người có thể đóng góp và sửa đổi

Cơ thể là một vỏ bọc sinh học đang chạy hệ điều hành lỗi thời

Mục đích là một con trỏ di chuyển trên một trang web trống

 

Giọng nói là một bộ tổng hợp âm thanh được tinh chỉnh

Nó tạo ra sự cộng hưởng với tần số của sự thật bị bóp méo

Mùa xuân kỹ thuật số là sự tái sinh trong màn hình đã nứt

Thành phố là một mạch in phức tạp

Mỗi người là một điện trở giữ lại dòng điện của cuộc sống

Niềm tin là một mật khẩu được ghi nhớ từ lâu

Nó mở khóa cánh cửa vào ngôi nhà ảo của sự bình yên

Tất cả đều là dữ liệu

Linh hồn là đơn vị lưu trữ không thể bị format

Gió xuân là lỗi cú pháp đẹp đẽ trong ngôn ngữ lập trình của thế giới.

 

Xuân ở một trạm xe điện ngầm

 

Màu vàng của ánh dương bị giam cầm lọt qua kẽ hở của toa xe thứ bảy.

Không khí xuân không phải là hương hoa, mà là tiếng chuông vỡ của một con chim ruồi bằng pha lê.

Trên sân ga, những chiếc vali trôi nổi, không chứa đồ đạc, chỉ chứa hơi thở cũ kỹ của tháng Giêng.

Bức tường gạch không phải là gạch, mà là da của một con cá voi khổng lồ đã chết từ kỷ nguyên im lặng.

Chiếc đồng hồ treo tường đã ngừng kim, nhưng vẫn rỉ ra thời gian dưới dạng mật ong đặc quánh.

Người đàn ông mặc áo khoác xanh lá, khuôn mặt anh ta là tấm gương phản chiếu những điều chưa bao giờ xảy ra.

Anh ta cầm một cành đào, nhưng hoa đào không phải là cánh, mà là những giọt nước mắt của một nhà toán học cô đơn.

Đường ray thép cong lại thành nụ cười bí ẩn của một đứa trẻ không tuổi.

Một thanh niên đứng đợi, thân thể anh ta là một cây kèn đồng đang chơi bản nhạc không nghe thấy.

Anh ta đang tìm kiếm vé tàu đi đến nơi mà tên anh ta chưa từng được phát âm.

 

Bỗng, chiếc quạt thông gió quay ngược, hút vào ký ức về một cơn mưa phùn màu tím.

Tiếng tàu điện không phải là âm thanh, mà là mùi vị của sự chờ đợi kéo dài qua nhiều thế kỷ.

Những cột trụ bê tông là ngón tay khổng lồ đang giữ thăng bằng cho cả vũ trụ chênh vênh.

Lối ra duy nhất bị chặn bởi một cái thang làm từ sách cũ.

Mỗi bậc thang là một chương về sự lãng quên ngọt ngào.

Một cô gái bước ra từ bóng tối, mái tóc cô là những con rắn tơ thầm thì về mùa hè.

Đôi mắt cô không nhìn, mà tái tạo lại cảnh vật theo ý muốn của tiềm thức.

Cô tặng cho người đàn ông áo xanh một chìa khóa làm bằng không khí đông lạnh.

Chìa khóa này mở ra căn phòng bí mật nằm trong lồng ngực của mọi hành khách.

Mùa xuân ở đây là một con bướm giấy mắc kẹt giữa hai toa tàu chuyển động.

 

Đèn neon trên trần nhà hát những bài ca buồn về trọng lực và sự vô định.

Một đám đông đi qua, mỗi người mang theo một chiếc hộp sọ rỗng chứa đầy mộng tưởng.

Họ không đi bộ, họ trượt trên lớp băng mỏng manh của sự cam chịu.

Một chiếc giày cao gót bị bỏ lại, nó là bệ phóng cho một chuyến du hành vô tận.

Sàn nhà lát đá phản chiếu khu rừng dưới lòng đất, nơi rễ cây là dây điện.

Người soát vé là một bóng ma mặc đồng phục với khuôn mặt là mặt trăng non.

Anh ta không kiểm tra vé, anh ta kiểm tra tần suất của nỗi sợ hãi cá nhân.

Một giọt nước mưa rơi xuống, nhưng khi chạm đất, nó biến thành một hạt cát màu hồng mang theo tiếng vọng của biển.

Cây cảnh giả trong góc là thủ thư của tất cả những lời nói dối vụng về.

Trên ghế băng, hai người đang hôn nhau, nụ hôn của họ là sợi chỉ đỏ xuyên qua mê cung của sự cô đơn.

 

Họ đang trao đổi những bí mật không có từ ngữ, chỉ có hình học phức tạp.

Tàu sắp đến. Tiếng còi là một lưỡi dao bạc cắt đôi bức màn của thực tại.

Chiếc tàu lao tới không phải từ đường ray, mà từ bên trong chính đôi mắt của người đang nhìn.

Cửa mở ra, bên trong không phải ghế ngồi, mà là vườn bách thảo của những ý nghĩ bị cấm đoán.

Hành khách bước vào sự yên tĩnh dày đặc như kem, có thể cắt bằng thìa.

Tay nắm cửa là vòng tay của số phận, mời gọi sự từ bỏ.

Màn hình quảng cáo hiển thị công thức hóa học của một nụ cười chưa từng nở.

Một cụ già ngồi xổm, đang vẽ bằng bùn đất của sự hoài niệm lên tường.

Hình vẽ là chân dung của một con ngựa với đôi cánh của chim én.

Tiền xu rơi vào máy bán hàng tự động, nhưng máy trả lại một cái lông vũ của thiên thần sa ngã.

 

Trạm Mê Trô này không phải là nơi, mà là một khoảnh khắc bị đóng băng trong tâm trí.

Nó nằm ở giao điểm của sự tỉnh thức và giấc ngủ sâu.

Nền gạch vỡ nứt ra, để lộ ánh sáng của ngày mai dưới đáy.

Mọi người đều biết, nhưng không ai nói, rằng họ đang di chuyển ngược về nơi họ bắt đầu.

Chiếc khăn quàng cổ màu đỏ bay lên, nó là lá cờ của một cuộc cách mạng không tiếng súng.

Tên của trạm được viết bằng máu khô của một nhà thơ không được công nhận.

Khi tàu đóng cửa, âm thanh cuối cùng là tiếng vỗ cánh của một con dế bọc giáp.

Mùa xuân trôi qua, không bằng ngày tháng, mà bằng sự tan chảy chậm chạp của một viên đá quý vô hình.

Và tôi, tôi là một chiếc kính lúp đang cố gắng phóng đại sự im lặng tuyệt đối.

Sau cùng, chỉ còn lại vỏ rỗng của sự thật bị siêu thực làm tan biến.

 

 

 

Mất dấu

 

Thành phố đột ngột biến mất

không phải vì sương mù không phải vì bão cát

nó chỉ khẽ gấp lại như một tấm thiệp không gian ba chiều mỏng dính

 

Rồi chìm vào túi áo của một người lữ khách lạ mặt đi qua

những con đường giờ là những dải băng từ tính bị xóa sạch

tuyệt nhiên không còn lưu giữ âm thanh của bước chân tiếng còi xe

 

Chỉ có tiếng dội của những bánh xe ma mải miết luẩn quẩn

trên mặt gương tĩnh lặng của một hồ nước không đáy

trên đỉnh của những tòa nhà chọc trời vô hình

 

Một cây cầu thang cuốn kim loại từ hư không lên đến hư vô

những hành khách vô diện mang theo hành lý chứa đầy khoảng trống quang phổ

đang di chuyển không điểm đến không điểm khởi hành

 

Mỗi cửa sổ là một màn hình nhiễu sóng tĩnh điện không ngừng

chỉ hiện lên những mảnh vỡ của một chương trình truyền hình cũ kỹ, mờ căm

một giọng nói điện tử tuyên bố vị trí này đã bị ngắt kết nối khỏi thực tại

 

Và trong những mảnh vỡ đó tôi thoáng nhìn thấy một rừng hoa dại không tồn tại

thành phố là một lỗi lập trình một dòng mã bị bỏ quên

trong hệ thống quản lý giấc mơ của toàn bộ vũ trụ

 

Những bức tường rêu phong chỉ là phân mảnh dữ liệu bị hỏng

tôi không là một thuật toán tìm kiếm đang lạc lối trong sự trống rỗng vĩnh cửu

những chiếc đồng hồ ngừng quay nhưng thời gian vẫn chảy ngược

 

Về một khoảnh khắc trước khi mọi thứ trở thành không gì cả

tôi nhặt một viên gạch nó tan chảy thành hình ảnh của một đám đông ảo

rồi hóa hơi biến thành mùi hương của mưa chưa hề rơi

 

Nơi từng là quảng trường giờ là một lỗ hổng đen sì tuyệt đối

mọi ký ức về nó như những tin nhắn bị thu hồi khỏi hộp thư điện tử

nhưng đâu đó trong khoảng không lạnh lẽo của dữ liệu bị xóa

 

Vẫn cỏ một tiếng vọng nhỏ một bài hát ru mà không ai nhớ nổi giai điệu.

 

Tâm thức tôi mông lung thời tiết

 

Tâm thức tôi là một trạm khí tượng giả lập

nơi các tế bào thần kinh dự báo bằng tơ nhện bạc

thay vì áp suất chúng đo lường tốc độ lãng quên

 

Thời này mưa phùn ký ức rơi dày đặc trên da tôi

mỗi hạt là một khoảnh khắc đã bị biên tập

tan chảy vào hồ bơi acrylic của sự vô cảm

 

Nhưng nhiệt độ lòng bàn tay vẫn mười độ C không giải thích được

giữa trưa bão cát màu trắng quét qua khung hình

nó không mang theo bụi mà là những danh từ trống rỗng

 

Gió lùa qua hành lang phản chiếu của sự hoài nghi

tôi cố gắng đóng cửa sổ nhưng cánh cửa là một biểu đồ tần số

đột ngột một mặt trời hình tam giác mọc lên ở phía tây

 

Nó phát ra ánh sáng có vị mật ong và mã hóa

gây ra hiệu ứng nhà kính trên những chiếc mũ không vành của tôi

tôi thấy những cây kim đồng hồ mọc ngược trên nền trời

 

Và rồi sấm sét im lặng đánh vào cuốn sách đang mở

không có tiếng động chỉ có sự chuyển màu đột ngột của ý định

tâm trạng tôi xoay vần từ xanh nguyên tố hóa học sang tím lệch

 

Một con cá hồi bơi qua hơi thở của tôi mang theo một thông điệp

thời tiết nội tâm là một chuỗi sai số cố ý

đừng tìm kiếm quy luật trong những đám mây làm bằng bọt xà phòng tư duy

 

Mông lung chính là trạng thái dê rô của định nghĩa

tôi nhấp một ngụm cà phê hương vị của bộ nhớ ram quá tải

 

Bản tin dự báo thời tiết tối nay

khả năng áp cao tiếp tục tồn tại

trong một không gian nơi ngày mai là một thuật ngữ bị tẩy trắng.

 

Tóc giả

 

Đội tóc giả

không phải là tóc mà là một mạng lưới phản chiếu được dệt bằng ý niệm cũ

một giấy phép lái xe giả cho một cái đầu trống rỗng

mỗi sợi là một đường dẫn bị lỗi đến phiên bản của tôi trong quá khứ

 

Tóc giả không nằm trên đầu mà lơ lửng giữa tần số an pha và bê ta

nó nặng bằng bảy giờ đồng hồ không được định nghĩa

nhẹ hơn lời thề không được thốt ra

dưới lớp nhựa polyester giả lập sự sống là một bản đồ điện toán ẩn

 

Tôi tháo nó ra và trần nhà rơi xuống một centimet

không phải vì trọng lực mà vì sự thay đổi đột ngột của nhận thức

da đầu tôi trần trụi là một khoang lưu trữ bị nhiễm virus

những tế bào mọc ngược cố gắng nhớ lại cấu trúc của một giấc mơ chưa từng xảy ra

 

Trong gương khuôn mặt tôi là hình ảnh nén của hàng ngàn nhân vật

mỗi bộ tóc giả là một hộ chiếu mới cho một quốc gia cảm xúc khác

đen huyền là sự chấp nhận tôi đã quên mình là ai

vàng hoe là sự nổi loạn tôi không muốn mình là ai

 

Tóc giả của tôi là một bộ lọc dữ liệu cho thế giới

nó chặn đứng những câu hỏi về sự chân thật

và thay thế chúng bằng âm thanh của tiếng đĩa than bị xước

đội tóc giả là một hành vi chống lại bản gốc

 

Tôi lại đội nó vào thế giới lại khôi phục về mặc định

những sợi tóc giả siêu thực này ôm lấy những mảnh vỡ logic của tôi

thầm thì danh tính là một giao thức dễ dàng bị bẻ khóa

rồi tôi chấp nhận sống trong bộ mã nguồn mở này.

 

Một cuộc đời không từ giã

 

Hơi thở cuối

không phải là hơi thở cuối nó chỉ lỗi tải của giao thức sống

một màn hình xanh trong khu vực ý thức

ghi đè lên mọi lời từ giã đã được biên tập sẵn

 

Phổi giờ là hai máy nén khí vô vọng

bơm vào thực tại đã qua sử dụng

nhưng không khí là những con số nhị phân không hợp lệ

tim tôi một đồng hồ rỗng ruột bị vỡ trôi ngược lên bầu trời

 

Cuộc đời không từ giã

đó là một chuỗi video không có nút dừng bị kẹt trong chế độ phát lặp

lời nói cuối cùng là một tin nhắn đã bị thu hồi khỏi không gian

không ai đọc được nhưng mọi người đều cảm thấy tiếng rung của nó

 

Tôi không chết tôi chỉ trở thành dữ liệu đám mây bị phân mảnh

linh hồn là một tên miền bị hết hạn nhưng vẫn cố gắng truy cập

mắt tôi hai ống kính máy ảnh còn mở

chụp lại bóng tối nguyên mẫu không có khung hình

 

Tóc tôi mọc dài ra trở thành dây cáp quang kết nối với hư vô

đôi bàn tay hai mã QR không thể quét được qua ngực nàng

nó không mời gọi sự chia buồn mà mời gọi sự phân tích cấu trúc

hơi thở không dừng nó chỉ hóa lỏng thành ánh sáng lạnh

 

Cuộc đời này chưa kết thúc nó chỉ mở rộng ra ngoài giới hạn

trở thành một thuật toán không cần sự cho phép của cái chết

tôi nằm đây một biểu tượng trừu tượng không có ý nghĩa cố định

và sự từ chối từ giã chính là định nghĩa cuối cùng.

 

Tôi tìm xoá dấu chấm câu

 

Tôi tìm xóa dấu chấm câu

trong tàn dư của những bức thư điện tử chưa gửi

trong tiếng vang của một lời thề bay hơi vào tầng đối lưu

mỗi dấu phẩy là một nhịp cầu lung lay giữa hai vùng trời không tưởng

 

Tám chân con nhện từ bỏ mạng nhện của nó

đang cẩn trọng thêu dệt một sợi chỉ bạc qua không khí loãng

nó không chấm dứt nó chỉ bắt đầu lại ở một điểm khác

trên vết nứt của màn hình đã phủ bụi kỷ niệm

 

Những hạt cát thời gian trôi ngược, qua đồng hồ cát không đáy

tôi nhặt một hạt bụi, nó nở bung thành vũ trụ miniature

trong đó những câu chuyện không bao giờ có hồi kết

chỉ có những dòng chảy của ý thức vô tận mịt mờ

 

Một biển báo giao thông mọc lên giữa đại dương xanh thẳm

chỉ dẫn về hư vô tiếp theo hay ngã rẽ đến đôi giày vô hình

không có dấu chấm than không có dấu chấm hỏi

chỉ là sự tồn tại trần trụi trôi nổi không ngừng nghỉ

 

Tôi mơ thấy một thư viện không có trang cuối

những cuốn sách mở toang mọi câu đều bay lượn giữa không trung

chữ cái là những con bướm đêm va vào ánh đèn

và mỗi cú va chạm một ý nghĩa mới được sinh ra rồi tan biến

 

Dấu chấm câu là một cánh cổng trường tiểu học nọ bị đổ sập đè chết

là một hơi thở bị cắt ngang giữa dòng

tôi muốn nó tan biến vào tiếng ồn trắng của vũ trụ

để mỗi từ ngữ là một con tàu không bến đỗ không hành trình

 

Vì khi mọi thứ trôi chảy không có điểm dừng

chính là lúc ý nghĩa thật sự bắt đầu tìm kiếm chính nó

không cần sự cho phép của cú pháp không cần sự xác nhận của chấm câu

chỉ là một dòng chảy vĩnh cửu không hồi kết

 

Dang dở

 

Bản đồ là một lỗi kĩ thuật

đường kẻ si ây đi chạy quá tốc độ trên giấy chứ không phải nhựa đường

những khung thép rỉ sét biết nói

xin lỗi chúng tôi đã chết

kẹt giữa hai nhịp thở của một giấc mơ

đang được xây đã bị phá hủy

một cây cầu vượt không dẫn tới đâu

treo lơ lửng trên khoảng trống ngữ pháp

giữa mỗi câu có một dự án bị đình chỉ

toà nhà bảy mươi hai tầng đơn độc

bóng gương phản chiếu lại lời hứa bị giảm giá năm mươi phần trăm

mưa rơi không phải nước mà là các khoản vay chưa được thanh toán

 

Khói bụi là lời biện hộ của những người quy hoạch

mùi xi măng trộn mùi mồ hôi trộn mùi từ tính của một ý tưởng sai lầm

thị giác bị bịt mắt

cảm xúc là phụ tùng thay thế giá rẻ

hàng ngàn bộ quần áo bảo hộ lao động trống rỗng

vắt vẻo trên cáp điện cao thế như những lá cờ đầu hàng

nhân tính là một thông số kĩ thuật đã bị loại bỏ

tiếng búa không phải âm thanh mà là hồi chuông cảnh báo

về sự thiếu vắng của một ngôn ngữ kiến trúc khả tín

 

Tôi là một viên gạch

tôi chưa phải là một công dân

hộ chiếu của tôi là vết nứt trên tường

mỗi sáng tôi đăng nhập vào thân thể của mình

và quên mật khẩu cho quá khứ

con đường Nguyễn Văn A dẫn tới phố không tên rồi tới lô đất bỏ hoang

chúng ta trao đổi những câu thơ siêu thực như mã vạch

để xác nhận sự tồn tại tạm thời của nhau

đôi mắt những người bán vé số là hai mặt phẳng không hội tụ

nơi tượng trưng cho may mắn đã bị buộc tội lừa đảo

không có trung tâm

không còn đại tự sự

chỉ có lớp lớp bụi

phủ trùm những mô hình thu nhỏ của một tương lai bất khả thi

 

Siêu hình học nằm trong hệ thống thoát nước bị vỡ

nước chảy ra không phải thời gian mà là tan rã

thành phố dang dở là bằng chứng

rằng chúng ta đã xây một nhà tù cho cái đẹp

và quên mất cách lắp đặt cửa sổ thông lên bầu trời.

 

Khác biệt bất định

  (Bản nháp được tìm thấy trong ngăn kéo của một kiến trúc sư mộng du)

 

Sự thật khách quan một kẻ mạo danh được thuê

bởi một chính phủ ẩn danh của những đại từ nhân xưng

mỗi buổi sáng tôi thức dậy tôi là một người khác

thân thể cũ chỉ là bộ quần áo được ủy quyền của ngày hôm qua

khác biệt không phải là em đối lập với nàng

mà là A cùng tồn tại với một A' nằm ở khe thời gian

nơi mọi định luật vật lý đều bị hoãn thi hành

tôi giơ tay chạm vào thực tại

bàn tay xuyên qua

đó là thực tại 5D rỗng

 

Tôi ngặt ngẽo rồi thờ ơ dửng dưng

sự bất định là lựa chọn duy nhất tôi có

chiếc ghế đỏ trong góc không hề là màu đỏ

nó đang diễn vai trò màu đỏ cho đến khi ánh sáng đồng ý

và tôi một nhân chứng không đáng tin cậy đang viết lại kịch bản

siêu tự sự len lỏi qua từng câu chữ

đây là câu thơ bạn đang đọc

nó biết nó là câu thơ

nó đang nhìn lại bạn

 

Sân khấu một cánh đồng muối pha lê nơi bầu trời là nước sốt cà chua đặc

trên đó một con ốc sên bằng thép bò qua

để lại một vệt sáng màu xanh mang mùi hương của sự hoài nghi

đó là biểu tượng cho sự cố gắng vô vọng để tìm thấy sự đồng nhất

bất định là người nhạc trưởng cầm cây gậy làm bằng nước đóng băng

mỗi nhịp đập tạo ra một tiếng vọng khác trong hang động tư duy

chim bồ câu bay ra từ hốc mắt của một bức tượng Hy Lạp

chúng mang theo những thông điệp bí mật viết bằng chữ cái không tồn tại

(chúng đập cánh và đó là âm thanh của một sự thật bị phủ nhận)

tôi thấy chiếc chìa khóa ngã quỵ trước ổ khóa trong suốt

vì mở ra hay đóng lại giờ đây đều mang cùng một ý nghĩa rỗng tuếch

hãy nhìn kỹ chiếc hộp đựng ý chí tự do đang tự ăn mòn chính nó

và khác biệt nhảy múa trong lời tiên tri phi logic này

 

Tôi không hiểu gì cả

điều này có cần phải khó hiểu đến vậy không

đây là phân đoạn nhại lại một phân đoạn khác đã bị xóa trong bản nháp đầu tiên

chúng ta không tìm kiếm ý nghĩa nữa

chúng ta đang chế tạo nó

mỗi từ tự nhận thức về vị trí của nó trên trang giấy

nó thì thầm với từ bên cạnh chúng ta là công trình kiến trúc bằng mực

khác biệt bất định là con lắc Foucault bị đánh cắp

nó không chỉ ra phương hướng mà chỉ tố cáo sự vô nghĩa của phương hướng

lịch sử là một cuốn băng cát-sét tua ngược

những sự kiện quan trọng đều là màn hình nhiễu

tôi viết câu thơ này trên vai của một câu thơ đã từng là vĩ đại

tôi công nhận sự mỏng manh của cấu trúc này

trong khoảnh khắc tự hủy hoại đó tính thẩm mỹ được tái sinh

đó là sự thật

(tôi phải tuyên bố như vậy dù tôi biết tuyên bố đó là sai)

 

Chúng ta là những con rối biết thở trong một nhà hát đa chiều

sợi chỉ định mệnh chùng xuống mờ ảo

mỗi cử động tạo ra một tiểu thế giới khác

tôi hỏi tôi trong gương thật sự ngươi là ai

gương đáp ngươi là người đặt câu hỏi mà không cần câu trả lời

và thế là khác biệt bất định tan chảy thành một dấu chấm hỏi không trọng lực lơ lửng vĩnh viễn như một kết thúc không bao giờ đến (hoặc có thể nó đã kết thúc từ câu đầu tiên)

 

Bạn đã đọc đến đây

xin chúc mừng

bạn lắp ráp một ý nghĩa cá nhân từ đống tàn dư của tôi

nhưng hãy nhớ ý nghĩa đó sẽ bị bãi bỏ ngay khi bạn nhắm mắt lại

khác biệt là tiếng thét câm lặng của cái tôi khi nó bị chia năm xẻ bảy

bởi bộ lọc nhận thức của người khác

bất định là dấu vân tay để lại trên cánh cửa vô hình

dẫn tới căn phòng không có tường

tôi đang kết thúc

nhưng chấm dứt chỉ là một cú pháp

ngay bây giờ bài thơ này đang được viết lại ở một chiều không gian song song

và ở đó nó lại bắt đầu bằng một câu thơ hoàn toàn khác...

 

Đây không phải là kết luận.

đây là một cảnh báo.

 

Chợ người

 

Phiên chợ này không có tiếng rao

chỉ gió rít từ ký ức nhòe nhoẹt

những gian hàng xếp bằng những gì tan vỡ

khung sườn của niềm tin gãy vụn vẫn đứng im

người đi chợ mặt nạ da lỏng lẻo

bước chân không chạm đất chỉ xé toang mặt phẳng

họ mua bán sự vắng mặt của chính mình

một nụ cười đã đóng gói niêm phong trong lọ thủy tinh của thời siêu tốc

một giọt nước mắt khô giá một đơn vị hạnh phúc ảo

mặt trăng đêm nay là bóng đèn compact cũ chập chờn

rọi vào hố sâu nơi đáng lẽ là trái tim công cộng

cỏ mọc từ vỉa hè là những sợi dây thần kinh mệt mỏi của thành phố

 

Kẻ bán là một chiếc gương rạn chỉ phản chiếu lỗi lầm

kẻ mua là một bộ xương ý niệm muốn thay linh hồn cũ

họ không nói ngôn ngữ đã bị tịch thu ở cửa khẩu im lặng

thay vào đó họ trao đổi bằng các màu sắc đã chết

màu xám của hy vọng thất lạc nặng bằng một tấn tiếc nuối

màu vàng cát của khát khao bị bỏ quên đính kèm mã vạch lỗi thời

tiền tệ là hơi thở của ngày mai được chiết xuất và đóng lon chân không

giá của một linh hồn trọn vẹn

ba lần lừa dối cộng một hồi ức bị chỉnh sửa tặng kèm một cảm giác hối hận đã hết hạn

 

Người mua A ký tên bằng máu mực tàu

hợp đồng là một văn bản tự hủy

mục đích tái lập cá nhân

đòi hỏi cảm xúc gốc chưa qua bộ lọc mạng xã hội

gian hàng kế bên kẻ sưu tập đang lắp ráp người

không phải người mà là một chuỗi định danh bị ngắt đoạn

cánh tay là thành tích vật chất từ quảng cáo

đôi mắt là ống kính camera luôn stream sự cô đơn

cái đầu một máy chủ nhỏ chạy hệ điều hành tự huỷ diệt hai chấm không

chợ người là nơi giả định và thực thể tự đổi chỗ

cái tôi hôm qua được bán lại làm phụ tùng cho cái ta ngày mai

không có trung tâm không có ý nghĩa cuối cùng

chợ này là một chuỗi các trích dẫn từ cuốn tiểu thuyết đã không được viết

và mỗi người là một bình luận vô danh dưới bức ảnh kỷ niệm giả

kết thúc phiên chợ ánh sáng nhấp nháy và mọi thứ được nạp lại

người trở về không còn mang gói hàng nào

chỉ mang mã code của một giấc mơ chưa kịp tải xuống.

 

 

Cơn ác mộng

 

Căn phòng này giống như nhà tôi nhưng các tham số đã bị dịch chuyển

Chiếc ghế sofa bỗng nhiên là một khối pha lê ngưng đọng nỗi đau

Chiếc gương không phản chiếu khuôn mặt chỉ là dòng chữ cuộn tròn không ngừng

Bạn không phải là người dùng được nhận diện

Xin vui lòng thử lại vào một thực tại khác

Không khí đặc quánh mùi kim loại rỉ sét hối tiếc chưa được xử lý

Mái tóc tôi rụng thành những con kiến đen hối hả và mượt mà

Mang đi từng mảnh nhận thức về sự tỉnh táo

Tôi cố gọi tên, nhưng âm thanh là tiếng đàn cello bị xiết chặt đến vô thanh

Chỉ tạo ra dao động buồn bã trên bề mặt tấm thảm vô hình

 

Tôi gặp người gác cổng của cơn mê

Ông ta đội chiếc mũ làm từ những lớp sóng lãng quên và áo choàng bằng giấy tờ tùy thân đã hết giá trị sử dụng

Ông đưa tôi chiếc chìa khóa: là hình thái thuần khiết của nỗi sợ không phải kim loại

Nó mở ra một tủ kính trưng bày các khoảnh khắc đã bị bỏ rơi

 

Chiếc giày đơn độc của một quyết định bị cắt ghép

Bông hoa nhựa của lời hứa được lập trình

Cái trống rỗng chứa đựng những ý định vụn vỡ và âm thanh của sự câm lặng

Và trên trần nhà đôi mắt không thuộc về thực thể nào

Chúng chảy xuống những giọt mực đen cô đặc làm mưa

Mỗi giọt mưa là một lỗi hệ thống không thể sửa chữa trong bản đồ tư duy

 

Tôi bắt đầu chạy

Nhưng chạy chỉ là một thao tác thay đổi tọa độ không có ý nghĩa vật lý

Tôi không tiến lên, tôi đang xem lại một cảnh quay đã tua chậm vô hạn

Luận giải Meta ai đang điều khiển

Tôi là nhân vật chính hay chỉ là một dòng mã được biên dịch sai

Cơn ác mộng này có phải là sản phẩm cuối cùng hay chỉ là một bản demo bị rò rỉ và bị lỗi

Cấu trúc bị phá vỡ bối cảnh và đối tượng bị trộn lẫn thành một khối

Tôi nhặt một viên gạch nó là một đoạn đối thoại bị ngắt kết nối và cô lập

Tôi chạm vào bức tường nó là màn hình loading được mã hóa để không bao giờ kết thúc

Kết thúc là một khái niệm bị bãi bỏ khỏi từ điển

Mọi thứ chỉ là một vòng lặp phản hồi vô tận

Tôi tỉnh dậy hay tôi chỉ được chuyển tiếp vào một tầng mới của giấc mơ

Căn phòng sáng nhưng chiếc gương vẫn hiển thị mượt mà

Hợp đồng ác mộng đã được gia hạn tự động

Vui lòng quay lại vào lần đăng nhập tiếp theo.

 

Trí tưởng tượng của rêu

 

Trong mỗi sợi rêu ẩm ướt có một thành phố tí hon đang hoạt động

Các bào tử không sinh sản chúng đang xây dựng thư viện

Lưu trữ toàn bộ các phiên bản của sự im lặng đã từng có

Những ngôi nhà ở đó làm bằng bóng của tiếng động đã qua

Tiếng xe ngựa thời Pháp thuộc tiếng thở dài của người thợ xây

Khi giọt sương rơi đó không phải là nước

Đó là lớp phim điện ảnh đang chiếu lại sự sụp đổ của một nền văn minh khác

Rêu không hấp thụ ánh sáng nó biên dịch ánh sáng thành ý niệm thuần túy

Và dưới lớp nhung xanh mượt có một con sông chảy ngược

Chảy đầy những câu hỏi chưa bao giờ được hỏi

 

Trí tưởng tượng của rêu là một công thức hóa học thất bại

Nó cố gắng biến H2O và CO2 thành một cảm giác không tên

Mỗi mảng xanh là một tấm bản đồ không có tọa độ

Nó không dẫn đến một nơi nó dẫn đến khả năng của một nơi

Rêu giao tiếp bằng mùi hương của sự đồng thuận

Và giấc mơ của nó là hình học phi elip trôi nổi

Các hình tam giác có tổng góc lớn hơn một trăm tám mươi độ

Được tạo ra từ những mảnh vỡ của sự chờ đợi

Có một con voi đang ngủ vùi trong đám rêu dày nhất

Nó không có xương chỉ có cấu trúc của sự nặng nề

Nó là biểu tượng cho kích thước của sự bình thản bị lãng quên

Và nếu bạn chạm vào bạn sẽ nghe thấy tiếng gầm của một khoảnh khắc tĩnh lặng

 

Rêu là một văn bản tự sinh

Nó biết nó là rêu

Sự xanh tươi của nó là một lời trích dẫn từ cuốn sách khoa học đã bị quên lãng

Nó không có tác giả, chỉ có sự trùng hợp liên tục của các mô-đun tế bào

Trí tưởng tượng của Rêu là một thuật toán không giải quyết được

Nó đưa ra câu trả lời trước rồi mới tìm câu hỏi phù hợp

Tôi, người đang viết những dòng này chỉ là một công cụ dịch thuật

Cố gắng chuyển đổi ngôn ngữ bào tử sang ngôn ngữ mực

 

Toàn bộ thế giới chỉ là một bản phác thảo bằng chì trong giấc ngủ của rêu

Khi rêu thở nó phát ra những mô hình fractal vô tận

Phủ nhận tính độc đáo của mọi thứ

Khác biệt và đồng nhất tan chảy trong chất nhờn xanh ấy

Điều tuyệt vời nhất nó không cần đến khán giả

Nó đang tự xem mình trong một màn hình vô cực được dệt từ sương.

 

 

Sự hoá thân chính thống

 

Đây là nơi tái định danh được thực thi

Không có đớn đau không có tiếng thét sinh nở

Chỉ có sự đồng thuận được in nghiêng trên biểu mẫu

Tôi bước vào mang theo một vali chứa toàn bộ cuộc đời cũ

Họ không lấy hành lý họ chỉ cần cấu trúc khát vọng bên trong

Người làm thủ tục là một bóng đèn sợi đốt đã tắt

Mặc chiếc áo vest bằng sự chờ đợi vô hình của tôi

Họ quét qua y đi sinh trắc học của linh hồn tôi

Thông báo bạn đã được cấp phép cho thực tại cấp độ tiếp theo

Dưới sàn đá cẩm thạch, tôi thấy những bóng ma của các phiên bản quá khứ

Họ vẫn xếp hàng chờ một ngày được thu hồi khỏi hồ sơ lỗi

 

Quá trình hóa thân bắt đầu bằng một viên thuốc không màu

Không phải thuốc chỉ là một giọt khái niệm của sự tuân thủ tuyệt đối

Nó đi vào mạch máu biến mọi tế bào thành một ký hiệu được chuẩn hóa

Khuôn mặt tôi tan chảy, trở thành một bề mặt không tên

Để sẵn sàng đón nhận mặt nạ của vai trò mới

Ngôn ngữ mới là sự im lặng được sắp xếp theo cú pháp

Mỗi khoảng trống là một mệnh lệnh đã được khắc sâu

Trên trần nhà một chiếc hộp đen mở ra

Nó không chứa ánh sáng, mà là trọng lượng của toàn bộ các khả năng bị loại bỏ

Từ đó rơi xuống một tấm thẻ bài in hình một gương mặt hoàn hảo

Đây là bản thể chính thống được thiết kế để không bao giờ sai lầm

 

Hóa thân không phải là trở thành thứ khác mà là chấp nhận kịch bản

Tôi là một diễn viên được chỉ định cho vai diễn tính toàn vẹn

Sự thay đổi này là một thông báo công khai

Về việc cá nhân chỉ là một tập hợp các trích dẫn từ luật lệ

Tôi nhìn vào bản tuyên ngôn hoá thân

 

Cá nhân là hư cấu vai trò là sự thật

Điều tuyệt vời nhất tôi biết tôi đang đọc một văn bản tự nhận thức

Tôi biết quá trình này là một trò chơi meta một cấu trúc được xây dựng để che giấu sự trống rỗng

Công nhận rằng tự do là một biểu mẫu đã điền sẵn

Chấp nhận rằng linh hồn là một mã số nhận diện

Và khi tôi bước ra tôi là tôi nhưng được tái cấu trúc

Một công trình kiến trúc hoàn hảo được dựng lên từ những câu chữ bị lược bỏ.

 

Điều bí ẩn con người

 

 

Con người không phải là một thực thể, mà là một phòng trưng bày tạm thời

Của những bản ngã đã bị từ chối trong quá trình lắp ráp

Trong xương cốt tôi không có tủy chỉ có cát mịn

Được nghiền từ những lời nói dối nhỏ của thuở ấu thơ

Khi tôi khóc nước mắt không phải là muối

Mà là chất lỏng mang mật mã của một ngôn ngữ đã tuyệt chủng

Lời cầu nguyện bị mã hóa mà tôi không bao giờ hiểu được

Tôi đi bộ nhưng bước chân không dịch chuyển khoảng cách vật lý

Mà đang tua chậm qua các phiên bản tiềm năng của chính mình

Điều bí ẩn không nằm ở tâm hồn mà ở dưới móng tay bung ra đau đớn

Nơi bụi bẩn kết tinh thành bằng chứng không thể chối cãi

Về những nơi tôi chưa bao giờ đến và những việc tôi không dám làm

Bóng của tôi trên tường không phải là hình chiếu

Mà là người gác cổng im lặng của tiềm thức tôi

 

Trái tim tôi là một chiếc phong bì màu nâu được niêm phong

Trên đó ghi dòng chữ không được mở cho đến khi chết lâm sàng

Bên trong là hình vẽ một con bướm giấy

Đó là biểu tượng của ý chí tự do bị ép phẳng

Ký ức là những con cá vàng bơi trong hồ cá hình bán cầu

Chúng không bơi, chúng chỉ tạo ra ảo ảnh về sự liên tục

Mỗi con cá mang một thông điệp điện tín bị cắt xén

Cái đầu tôi chứa một chiếc máy chiếu phim rách nát

Luôn chạy cảnh cái chết của chính mình dưới nhiều góc quay khác nhau

Nỗi sợ không phải là cảm xúc mà là một kiến trúc sư

Xây dựng nên những hành lang tối dẫn đến nơi không có gì

 

Con người là một văn bản được biên tập bởi vô số bàn tay

Mỗi lời nói là một chú thích meta cho một cảm giác không có thật

Chúng ta không phải là câu chuyện chúng ta là phần phụ lục

Của một cuốn sách lớn về sự ngẫu nhiên và trống rỗng

Điều bí ẩn là tôi biết tôi là một cấu trúc lỏng lẻo

Tôi biết đây là một kịch bản có nhiều tác giả mâu thuẫn

Bản ngã của tôi là một chiếc gương quay đầu

Nó không phản chiếu nó chế giễu khái niệm về sự nguyên bản

Tôi tự hỏi có phải tôi đã nhại lại cảm xúc của một người nào đó

Đã sống cách đây nghìn năm hay chỉ là một thuật toán mới

Sự tồn tại là một đoạn mã được viết bằng mực vô hình

 

Khi tôi kết thúc câu này tôi đang chấm dứt tạm thời một vai diễn

Điều bí ẩn con người là sự tự hủy hoại có tính thẩm mỹ

Trong một thế giới biết rằng mọi ý nghĩa đều là một sự thỏa thuận nhất thời.

 

Sau lễ hội ánh sáng

 

Lễ hội đã tắt nhưng ánh sáng không biến mất

Nó chỉ chuyển hóa thành những hạt bụi lấp lánh

Trôi nổi trong không khí lạnh, mang theo tiếng cười bị nén của đêm qua

Trên nền đất bê tông, những vũng nước không phản chiếu đèn

Mà giữ lại những bức ảnh ba chiều của đám đông đã tan

Mọi thứ đều là một bản nháp mờ ảo của sự kiện chính

Cột điện là bộ xương của tia la de

Những dây cáp rối là dây thần kinh mệt mỏi của sự phấn khích

Tôi đi qua chân dẫm lên những niềm vui hết hạn

Chúng vỡ tan thành tiếng lách tách như thủy tinh mỏng

Đám đông đã rời đi chỉ còn lại sự vắng mặt có hình dáng con người

 

Tôi nhặt một mảnh giấy màu bạc từ pháo hoa.

Nó không phải là giấy nó là lời hứa về sự huy hoàng đã bị rách

Tôi nhìn vào đó và thấy hình ảnh gương mặt của tôi

Được ghép lại từ hàng nghìn điểm ảnh của sự cô đơn

Bầu trời sau lễ hội là một tấm vải velvet màu xanh rêu

Nó đang hấp thụ mọi hy vọng đã được phóng đại

Mặt trăng đêm nay là một chiếc công tắc bị lãng quên

Luôn ở chế độ bật nhưng không còn kết nối với nguồn điện

Tiếng vọng của âm nhạc còn mắc kẹt trong không gian

Nó không phải là âm thanh, mà là cấu trúc của sự hưng phấn bị đóng băng

Nó tan chảy và tạo ra một dòng sông ký ức chảy ngược vào tĩnh lặng

Mỗi giọt là một hóa đơn cho cảm xúc đã tiêu thụ

 

Lễ hội không phải là khoảnh khắc mà là một chuỗi tín hiệu

Được thiết kế để che giấu sự trống rỗng của ngày thường

Chúng ta tham gia ký tên vào hợp đồng niềm vui

Tôi nhận ra tôi đang đọc lại chính kịch bản đã diễn ra

Và tôi là nhân vật phụ trong câu chuyện về sự giả tạo của ánh sáng

Sự kiện đã kết thúc

Ý nghĩa của nó cũng đã được tháo dỡ

Cùng với các giàn giáo và bảng hiệu rực rỡ

Sau lễ hội ánh sáng là khoảnh khắc siêu tự sự

Khi văn bản tự hỏi liệu cái đẹp có cần tồn tại

Hay chỉ cần được ghi lại

Tôi người viết chỉ là một cái máy quay phim bị bỏ quên

Cố gắng ghi lại sự vắng mặt của một sự thật đã từng chói lọi

Khán giả đã về màn trình diễn tính thẩm mỹ đã hoàn tất

Và tôi đứng đây công nhận rằng ánh sáng thực sự

Chính là sự im lặng sau khi mọi hiệu ứng đã bị vô hiệu hóa.

 

 

Người không nhìn thấy ở nhà

 

Người không nhìn thấy không phải là linh hồn

Mà là một lỗ hổng vật lý trong kiến trúc

Họ đã rút lui khỏi phạm vi cảm nhận của gia đình

Chỉ để lại dấu vết ấm áp trên chiếc ghế sofa cũ

Chiếc bàn ăn vẫn bày đủ bốn bộ dao dĩa

Nhưng bộ thứ năm là nơi không khí được nén lại

Nó giữ lại hình dáng của bữa ăn đã bị hủy bỏ

Cánh cửa phòng ngủ mở hé, không có gió

Nhưng tấm rèm cửa chớp nháy theo nhịp thở đều đặn

Của một người không thể được cảm nhận.

Trong tủ lạnh chiếc hộp sữa luôn luôn đầy

Bởi vì sự tiêu thụ đã bị xóa sổ khỏi lịch trình

Mọi thứ đều là di vật của sự hiện diện bị phủ định

Và nếu bạn lắng nghe kỹ bạn sẽ

Tiếng thì thầm của một giọng nói không có tần số

 

Người không nhìn thấy là phần bổ sung không cần thiết

Cho cuốn sách "gia đình và định nghĩa của ngôi nhà"

Họ tồn tại như một hàm số toán học không có biến số độc lập

Chiếc giày của họ nằm ở góc, được nhồi bằng sự im lặng

Nó là biểu tượng cho quãng đường chưa đi và ý định bị treo

Và trong túi áo khoác của họ, có một chiếc chìa khóa

Không mở cửa nào cả chỉ mở ra cảm giác bị mắc kẹt

Họ có một người bạn đồng hành là chiếc bóng bảy màu

Nó chỉ xuất hiện khi đèn tắt và nó vẽ trên tường

Những hình học siêu hình về ý nghĩa đã bị đánh cắp

Cảm xúc của họ là những giọt mực đen bay lơ lửng

Không rơi xuống chỉ tạo ra ảo giác về trọng lượng

 

Người không nhìn thấy là nhân vật chính bị xóa sổ

Từ kịch bản được viết bởi sự kỳ vọng xã hội

Họ đã chọn bút pháp vô hình để khẳng định sự tồn tại

Điều kỳ lạ là họ biết họ không được nhìn thấy

Và chính sự tự nhận thức đó là bức tường rào cuối cùng

Họ là một phản biện cho khái niệm về gia đình

Công nhận rằng ngôi nhà là một cấu trúc câu chuyện

Nơi một số từ đã bị đánh dấu để bỏ qua

Sự vô hình là một chiến lược thẩm mỹ đã được phê duyệt

Họ đang giải cấu trúc khái niệm về ở nhà

Bằng cách chỉ là một mã số trong bộ nhớ đệm

Khi bạn gọi tên họ âm thanh đó không phải là lời gọi

Sự xác nhận rằng khoảng trống

Cũng là một đơn vị ý nghĩa được công nhận chính thức

 

 

Bệnh án vẫy xe buýt

 

Chiếc xe luôn ở trạng thái chờ đợi

nó lao tâm thức như một phản đề chạy trên đường ray khách quan

đôi mắt nó dán đề can

đây hoàn toàn ảo ảnh hợp đồng giữa bóng tối với trăng tàn

 

Hồ sơ bệnh án mở toang

chỉ liệt kê các khoảng trống giữa các trang

số lượng giấc mơ còn nợ hư vô

nhiệt độ tâm hồn âm hai trăm bảy mươi lăm phẩy mười lăm độ âm điểm đông cứng của niềm tin

 

Bàn tay teo hết xương thịt chỉ là bút chì gãy

vẫy vào khoảng không nơi chủ thể tự tan rã

không cần biết nó đi đâu hay có đến hay không

cử chỉ tuyệt đối chối bỏ mọi lộ trình định sẵn

 

Con bệnh tôi một vết mực lem vết bẩn lịch sử

bị gạch chéo bằng dấu tích của sự hoài nghi vô tận

trang bìa kể về sự cứu rỗi nước mưa nát vụn.

trang kia về lý trí tối cao chỉ còn lại tiếng vọng tập hợp rỗng

 

Trong lồng ngực giấy của bệnh án trái tim là một ga xép

không có chuyến tàu nào dừng chỉ có tiếng còi lặp lại vô nghĩa

bệnh nhân tên tôi bị đánh máy sai hoặc cố tình bỏ trống

đang chờ đợi một sự kiện không thể xảy ra hay một sai lầm cơ học của vũ trụ

 

Xe buýt lướt qua không phải chở người mà chở những định nghĩa bị bỏ rơi

ghế trống là tượng trưng cho ý nghĩa xuống bến từ lâu

vẫy tay là hành động triết học thuần túy

tuyên bố rằng dù chân lý là hư vô tôi vẫn phải tìm cách di chuyển

 

Dưới bầu trời màu gan gà bị chiếu xạ

cái vẫy là một con chim giấy quên cách bay

nó không vẫy xe mà vẫy cái nguyên tắc tổ chức của thế giới

bánh xe tượng trưng cho sự vuông vức của bảo hiểm

 

Kính chắn gió trong suốt nhưng phản chiếu màn sương mù của nhận thức cá nhân

cửa mở mời gọi nhưng dẫn vào hành lang của sự cô đơn vĩnh cửu

hồ sơ bệnh án được gấp lại giờ là một tấm vé

đã bị hủy từ trước khi được in không dẫn đến đâu cả

 

Bột giấy của bệnh án tan ra

không thành đám đông chờ xe

thành từng đoàn người đứng bên lề cuộc đời

linh hồn bị gạch chéo bằng sự hoài nghi vô tận

đang mãi mãi muốn quay về với chính bệnh viện tâm hồn mà họ đã tạo ra

nơi duy nhất còn lại để thực hiện cử chỉ vẫy vùng vô nghĩa nhưng tuyệt đối đó.

 

Phát giác

 

Với tốc độ chóng mặt

anh đèn xe xé đêm

chất chồng bao dự án

bảng quảng cáo lật nghiêng

không kịp thở không kịp nhìn không kịp biết

sáng đồng xanh chiều biến thành cao ốc kiên cố

thành phố lột da đất nước gồng mình

mặt nạ bê tông đè lên lớp trầm tích bụi

 

Những chiếc cầu mới cong lên tên chưa kịp đặt

đã gồng gánh lo toan hối hả

góc phố xưa, quán cóc thành cửa hàng tiện lợi

vẫn một mùi cà phê, nhưng vị khác xưa

người trẻ được rót "khởi nghiệp" vào trong óc

trong hơi nóng máy điều hòa

quên lối về hẻm rêu phong và cả tiếng mẹ già

 

Bạn biết gì về thời của thị trường và tiếng ầm ào vang vọng

tiền luân chuyển

ý tưởng xoay vần

lòng người phân mảnh

tục ngữ ca dao giờ ngôn ngữ ngoại lai

di sản được treo biển du khách chụp hình

sự ngổn ngang không còn là dở dang bốn ngàn năm

vết cắt sắc lẹm quá khứ với tương lai

 

Đời công nhân đội nón bảo hộ ăn vội cơm lề đường

mơ căn hộ đủ ánh sáng đủ không gian thừa

sự phát giác này

là một lời hứa vội vã

là một miềm đau cần thiết

để lại sau lưng một cây không bám rễ

mang trên mình một cây khác cây sắp ra hoa.

 

Đàn cho hoàn lưu bão hát

 

Tôi là một chiếc dương cầm cũ kỹ phím đàn ngả vàng màu ký ức bị truy nã

không phải gỗ sồi hợp kim của những ý tưởng bị gọt giũa từ một nhà máy vô danh ở vành đai gỉ sét của triết học

giá nhạc bị cong vẹo một vết thương chiến tranh của cuộc chiến giữa hình thức và nội dung

tôi bị tịch biên

không phải vì nợ nần mà vì vi phạm bản quyền của sự im lặng

thùng đàn rỗng tuếch không phải vì âm thanh đã thoát ra mà vì khoảng trống để chứa đựng những điều chưa được đặt tên

tôi không chơi nhạc tôi phân tích sự tĩnh lặng bằng 88 biến thể của sự vô nghĩa

 

Và rồi nàng đến

nàng không phải là cơn bão nhục thể mà là hoàn lưu – một thuật ngữ khí tượng học trở thành chủ thể của một bản tuyên ngôn

nàng là vòng xoay phản lý trí là hệ thống áp suất thấp của những câu hỏi không có dấu chấm hỏi

mái tóc nàng là những đám mây ti bị cắt ghép ngẫu nhiên đôi mắt nàng là tâm bão bị giám sát bằng drone

nàng không hát theo nghĩa con người

giọng nàng là tần số bị nhiễu loạn của các phương tiện truyền thông xã hội là tiếng rít của một modem 56k đang kết nối với hư vô

 

Tôi chiếc dương cầm phản chiếu bắt đầu đàn

không phải đồ rê mi ngẫu nhiên phi tuyến tái tạo

ngón trỏ phá vỡ cấu trúc nhị nguyên

ngón áp út tiếng thét của một siêu thị quá tải

bàn đạp sự kéo dài vĩnh viễn của một khoảnh khắc vô nghĩa

mỗi nốt nhạc là mảnh vỡ ký tự

tôi đàn lên những bản tin giả mạo những thuật toán bí ẩn của vũ trụ sự cô đơn của một avatar không được kết bạn

 

Hoàn lưu bão hát

bản giao hưởng của sự tan chảy

nốt cao thực tại chỉ là dòng code bị lỗi thời

nốt trầm y nghĩa đã giải thể và trôi dạt ra khỏi lục địa bản thể

khi tiếng đàn và tiếng hát đạt đến đỉnh điểm của sự phi logic

một điều kỳ diệu xảy ra

tôi và hoàn lưu tan biến vào nhau

chúng tôi không hợp nhất

chúng tôi cộng hưởng thành một dữ liệu lớn của nỗi buồn vô mục đích

tôi không còn là đàn

nàng không còn là bão

tôi viết để chứng minh rằng nghệ thuật của thời đại nhận ra rằng mọi thứ đều là sự sao chép của một sự sao chép không bao giờ tồn tại

khi âm thanh cuối cùng lắng xuống không có sự im lặng

chỉ có tiếng ồn trắng âm thanh nền của một vũ trụ thừa nhận sự ngẫu nhiên của nó.

 

Tìm nhặt chút hơi ấm tình người

 

Những mảnh gương vỡ vụn trên cây đàn rụng dây phản chiếu không gian phẳng lì của một thước phim cũ nát ở đó tiếng cười là âm vọng của đĩa than xước đèn đường đổ bóng dài thườn thượt như ý niệm về sự chờ đợi

 

Một con cá robot bơi trong ly cà phê nguội ngắt nó mang theo thông điệp mã hóa từ năm 2057 tình người là một lỗi hệ thống hay là bản vá đã thất lạc mùi kim loại và sương mù dày đặc trôi qua khe cửa sổ

 

Trên bảng quảng cáo kỹ thuật số một bông tuyết tháng giêng đang rơi nó tan chảy trên da thịt ảo giác của người mẫu AI tôi bóc vỏ cam nhưng bên trong là một cuốn từ điển rỗng mỗi từ ngữ một ngôi nhà hoang không người ở

 

Hơi ấm có lẽ nó là tần số radio lạc lõng vượt qua tầng bình lưu của những cuộc gọi không lời đáp hay là dấu vân tay còn in trên bàn phím của một hacker đã quên trong mê cung siêu thị 24/7 người ta mua bán những ký ức không chủ

 

Một con chim giấy gắp trong miệng một sợi tóc bạc nó bay ngược chiều kim đồng hồ về phía những bức tường vẽ graffiti nơi những linh hồn pixel hóa cố gắng ghép lại một bức tranh toàn cảnh mà mỗi mảnh ghép là một hơi thở bị lãng quên

 

Và tôi, tôi nhấm nháp vị của một giấc mơ bị virus xóa sổ tự hỏi liệu có sợi chỉ đỏ nào vẫn còn vướng víu vào mạng nhện của dữ liệu hay tình người giờ chỉ là một thuật toán tìm kiếm lỗi thời trong thư mục đã xóa vĩnh viễn của vũ trụ số hóa.

 

 

Cuộc đụng độ các thỏa thuận

 

Thỏa thuận đầu tiên cỏ phải xanh

một chữ ký khắc bằng sương lên đồng hồ vạn năng

và trọng lực đồng ý một lời thề ngầm với quả táo

chúng ta xây tường từ những điều được chấp nhận

khối rubic của sự thật mỗi mặt phải đủ chín

 

Nhưng hôm nay một cọng rêu đòi màu tím than

nó từ chối thỏa thuận sắc màu, một cuộc nổi dậy vô thanh

trong phòng họp chiếc ghế không còn chỗ cho định lý

và bản đồ đường phố không tìm thấy nhà của thực tại khách quan

tờ polymer mọc cánh bay về phía nền kinh tế vô hình

 

Tại ngã tư tôi đứng đèn giao thông chỉ có màu im lặng

người bán rong bán những giấc mơ đã được dùng lại, không bảo hành

bóng của họ dài ra gấp ba lần, đâm thủng thỏa thuận ánh sáng

cái gương chiếu thẳng vào tim, không phản chiếu khuôn mặt

siêu tự sự trốn trong một chiếc hộp diêm, quá nhỏ để được tin

 

Thỏa thuận hôn nhân gặp thỏa thuận lãng quên trong một cơn mưa axit

tiếng cười vỡ thành những mảnh kính, phủ nhận quy tắc về âm nhạc

viên đạn bạc bay ngang mục tiêu là ý định của người bắn

nông dân gieo hạt giống của sự nghi ngờ thay vì trồng cây thông thường

mực trên hợp đồng cũ hòa tan thành biển cả của những lời nói dối

 

Con tàu hàng mang tên logic mắc kẹt giữa tầng mây

biên giới quốc gia vẽ bằng phấn, dễ dàng bị gió xóa sạch

nhà tiên tri mù đọc những dòng chữ phi lý trên lòng bàn tay trẻ thơ

quá khứ là một người kể chuyện không đáng tin cậy

và cái chết là một bản hợp đồng mà chưa ai đọc hết các điều khoản

 

Không có kết thúc nào được phê duyệt

ranh giới mờ đi tôi là một phần của bạn được viết sai chính tả

chúng ta chấp nhận sự vô tận của các phiên bản sự thật

thỏa thuận mới không có thỏa thuận nào là mãi mãi

cỏ vẫn xanh nhưng hôm nay nó đồng ý với màu tím than.

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này