KHI MÂY THAY ÁO - TẬP THƠ
Nguyễn Đăng Khương
Tháo chạy
một cái tên
ngã rẽ bị đóng băng
tôi chạy trốn
khỏi khái niệm
về một điều
gì đó có thật
nhưng tôi đã
cắt nó bằng một chiếc kéo làm từ sự quên lãng
không còn câu
chuyện lớn
chỉ những mảnh
vỡ nhỏ
Tháo chạy không phải hành động
là trạng thái
của cái bóng trên cát
nơi mỗi cuốn
sách chánh trị hứa hẹn về sự ổn định
khói là ngôn
ngữ mới
đôi chân chiếc công nông không người lái
xuyên qua một thành phố chỉ toàn ánh sáng màn hình điện
thoại
Tấm bản đồ bị xé vụn
mỗi mảnh một ngày sống
nay chỉ dùng để lót chuồng cho những con chim bồ câu hối
tiếc
Tôi không chạy khỏi điều gì
tôi chỉ xuyên qua nó
giống như một con cá bơi qua gương phản chiếu
Hành lý của tôi chiếc hộp rỗng
chứa tiếng vang của những góp ý nhận xét chuyện chưa từng
xảy ra
nó nặng kinh khủng
Mỗi hơi thở viên pin sắp hết
cố gắng vận hành một chiếc quạt trần gãy cánh
căn phòng không có không khí
Nơi chốn chiếc áo khoác quá rộng
may từ những mảnh giấy ghi chú về danh tính của người
khác
tôi mặc nó vào ngồi run rẩy
Tháo chạy
khi bạn nhận ra rằng ký ức cũng là một con đường bị
thu phí
và bạn đã hết tiền xu để quay lại
cái bóng của ta bám theo
nhưng nó không phải màu đen
nó là màu của sự trì hoãn
gam màu xám mà không ai đặt tên
Tôi cố gắng vặn nhỏ âm lượng của âm thanh im lặng
trong đầu
nó luôn ở phông mười một
cửa sổ một bức tranh sơn dầu
về một đồng cỏ màu tím
nơi những con cừu mang giày trượt băng
tôi đập vào chỉ phát ra tiếng cười
Tháo chạy
là điệu nhảy cuối cùng của một cái tôi
được in trên giấy báo
và nay đã bị nước mưa làm nhòe hết mực
niềm hy vọng là một chiếc máy bán hàng tự động
bị hỏng bạn bỏ tiền vào nhưng nó chỉ nhả ra những viên
đá lạnh
của sự hoài nghi
những con đường tôi đi qua không phải nhựa đường
những câu hỏi không có dấu chấm hỏi
xếp thành hàng
Tôi đã nuốt chửng một chiếc la bàn
và bây giờ mọi hướng đều chỉ về điểm mù của tôi
chối bỏ đích đến
lời nói dối một cái bẫy dành cho những người tin vào sự
kết thúc
Tháo chạy kết thúc
khi tôi nhận ra rằng tôi không phải là người đang chạy
chính mặt đất đang lùi lại dưới chân tôi.
Mặt phẳng những cái lưỡi
Trên xóc bạc những bài thơ nằm nghiêng như xác cá
chữ nghĩa mọc lông tơ
liếm vào gót giày bóng loáng
kẻ xướng ngôn mang gương mặt bình hành
Mắt trái nhìn vào túi tiền
mắt phải soi vào hố thẳm
hơi thở chúng phả ra mùi ammonia và nước hoa ngoại
Nơi sự thật bị băm viên
trộn lẫn với mật ong
những toà bkhông xương
bò ngoằn ngoèo trên sàn gạch
dưới gầm bàn
những bàn tay mọc thêm móng vuốt
Cào cấu vào bóng tối để tìm một mảnh hư vinh
tiếng vỗ tay là tiếng sấm trong hộp sọ rỗng
xã hội soi mình qua cái phễu lọc của lũ tôi đòi
Nơi máu được gọi là rượu vang
xiềng xích trang sức
ngôi đền nhai những vần thơ đầy mủ và bụi bậm
rồi nôn ra con chữ hình vuông
lạnh ngắt
vô hồn.
Những sang chấn tâm lí
Buổi sáng mở mắt bằng những lát dao lam cắt vào bầu trời
xám xịt, nơi những con chim sẻ sắt rơi chết khô trên ban công đầy bụi mịn
Sang chấn bắt đầu từ cái miệng cống sùi bọt mép, nơi kỷ
niệm thời ấu thơ bị dìm chết trong dòng nước thải đen ngòm của khu công nghiệp
Chúng ta đi lại trên những vỉa hè lát bằng xương của kẻ
bại trận, nhai lại những bài học đạo đức đã thiu thối trong dạ dày lịch sử
Một người đàn bà không mặt đứng ở ngã tư, gào thét vào
chiếc điện thoại hỏng về một món nợ từ kiếp trước
Dòng người vẫn lướt qua như những con robot được lập
trình sự vô cảm, không một ánh nhìn ngoái lại phía sau
Việt Nam là một cơ thể đang bị mổ phanh trên bàn tiệc
trọc phú, nơi người ta uống máu đồng loại để giải khát cơn sốt đất
Những giấc mơ siêu thực hiện hình dưới dạng con rồng
giấy cháy sém, bò lồm cồm trong những căn chung cư nát mùi nước tiểu
Mùi trầm hương rẻ tiền quyện vào không gian đặc quánh,
cố tẩy rửa vô vọng những vết nhơ của lương tâm
Bất an là khi nhìn thấy đôi mắt đứa con mình mang hình
dáng của một dấu hỏi chấm đầy hoài nghi và oán hận
Những con chữ nhảy múa trên mặt báo như lũ dòi đang
phân hủy một xác chết sự thật vừa mới được chôn cất sơ sài
Ta ăn một bát phở nồng nặc hóa chất và tưởng tượng đó
là vị ngọt quê hương đang bị phân thây bởi rào cản hành chính
Những tượng đài rỗng tuếch đổ bóng xuống quảng trường
không dấu chân, che khuất đứa trẻ đang hít keo dưới gầm cầu thang
Sang chấn là tiếng chuông chùa vang lên giữa đêm khuya
nhưng lại mang âm hưởng của một tiếng cưa máy cắt vào da thịt
Chúng ta là những bóng ma đeo khẩu trang, cố nhận diện
nhau qua mã QR rách nát và hồ sơ cá nhân bị đánh tráo
Một gã trí thức tự xẻo tai mình ném vào đống rác vì
không muốn nghe tiếng rên rỉ của những linh hồn bị giam cầm
Ý thức hệ là chiếc lồng bằng thép gỉ, nơi tư duy bị uốn
cong theo những hình thù dị dạng của nỗi sợ
Sự kinh tởm nở hoa trên gương mặt phẫu thuật thẩm mỹ,
nơi nụ cười cứng đờ như nhựa chảy xệ dưới nắng nóng 40 độ
Những dòng sông chảy ngược vào tim, mang theo rác thải
nhựa và lời thề nguyền của kẻ bị tước đoạt tiếng nói
Ta soi gương và thấy quái vật mặc áo dài, tay cầm căn
cước công dân, chân đạp lên những giá trị cũ đã mủn thành tro
Đất nước là bàn cờ nơi con tốt làm từ thịt người, và
người chơi là những bóng ma không có trái tim
Những cơn sang chấn tâm lý di truyền từ đời này sang đời
khác như một loại mã gen của sự sợ hãi và phục tùng
Một bữa tiệc buffet dọn trên quan tài bằng vàng, nơi
người ta tranh nhau gặm nhấm những mẩu vụn của lòng tự trọng
Những con đường vặn xoắn như rắn bị lột da, dẫn về
tương lai nơi ngõ ngách nào cũng có mắt camera giám sát
Tiếng hát karaoke vang lên từ đám ma, một sự hỗn loạn
âm thanh bóp nghẹt sự tĩnh lặng cuối cùng của một kiếp người
Những bà mẹ bỉm sữa livestream bán linh hồn, dưới những
bình luận nồng nặc mùi hôi thối của sự thù ghét vô cớ
Sang chấn là khi ta nhận ra mình đang tự nguyện bước
vào nhà tù không song sắt, nơi quản ngục chính là nỗi sợ
Biểu tượng thiêng liêng bị hạ giá thành đồ lưu niệm rẻ
tiền trong những khu du lịch tâm linh đầy bụi bặm
Ta muốn hét lên nhưng cổ họng đầy cát và mẩu thủy tinh
của những lời hứa hão huyền
Đứa trẻ vẽ lên tường hình ngôi nhà, nhưng hình vẽ đó bỗng
nhiên rỉ máu và biến thành một hố đen thăm thẳm
Những gã đàn ông ngồi nhậu vỉa hè, nôn ra cả một thời
đại suy đồi giữa tiếng cười hô hố vô nghĩa
Sự tử tế bị đóng đinh vào cột điện đầy tờ rơi quảng
cáo hút bể phốt và chữa bệnh trĩ
Việt Nam là bài thơ văn xuôi chưa hồi kết, bị gạch xóa
bởi bàn tay vấy mực và máu của kẻ cơ hội
Những giấc ngủ chập chờn với hình ảnh chuột cống mặc lễ
phục, đang đọc diễn văn về hạnh phúc toàn dân
Sang chấn là vết sẹo dài chạy dọc sống lưng dân tộc,
nơi mỗi đốt sống là một cuộc di cư của nỗi đau không tên
Ta đi tìm giọt nước sạch trong đại dương dầu loang và
xác cá chết trắng như những dấu chấm lửng
Những bài quốc ca được hát bởi những chiếc họng bị nghẹn
vì khối u ác tính của sự giả dối
Người ta dùng tiền polymer để lau nước mắt, nhưng những
đồng tiền đó chỉ làm vết thương thêm nhiễm trùng
Một cuộc cách mạng nổ ra trong bát sứ mẻ, nơi lũ kiến
tranh giành hạt đường đã tẩm thuốc độc
Sang chấn tâm lý là loại trang sức mới, được khoe trên
status đẫm lệ để đổi lấy vài lượt tương tác ảo
Tòa nhà chọc trời vươn lên như ngón tay thối của gã khổng
lồ đang sỉ nhục đất mẹ nghèo nàn
Ta thấy mình tan biến trong đám đông mặc đồng phục,
nơi sự khác biệt bị trừng phạt bằng cô lập và lãng quên
Ranh giới thực ảo bị xóa nhòa bởi khói trắng và nhạc
chát chúa trong những căn phòng bay lắc tối tăm
Con chó lạc lối sủa vào bóng tối biệt thự bỏ hoang,
nơi linh hồn chủ cũ vẫn đang đếm tiền đã cháy thành tro
Sự kinh tởm bò lên từ lòng đất, mang hơi lạnh nấm mồ
không tên bị san phẳng để làm sân golf
Ta uống ngụm trà và cảm nhận vị đắng của cánh rừng bị
cạo trọc để phục vụ sự xa hoa của kẻ cầm quyền
Lễ hội văn hóa biến thành đấu trường tham lam, nơi người
ta giẫm đạp lên nhau vì một lá bùa hư ảo
Sang chấn là chiếc đồng hồ cát chảy ngược, nơi tương
lai kiến tạo từ mảnh vỡ rác thải của quá khứ
Những con người biến thành con số trong báo cáo thành
tích, nhưng tâm hồn họ là hang động trống rỗng
Ta nghe tiếng nức nở của hàng cây bị đốn hạ giữa đêm,
nhường chỗ cho đường bê tông dẫn về hư vô
Sự sống là trò chơi xổ số nơi giải độc đắc là tấm vé
thoát ly khỏi thực tại nghiệt ngã này
Bóng ma chiến tranh vẫn chưa chịu ngủ yên, chúng ám ảnh
bữa cơm bằng lời cằn nhằn về lòng thù hận
Sang chấn tâm lý là cơn mưa axit gội rửa mầm xanh sáng
tạo, để lại cánh đồng hoang của định kiến
Ta nhìn vào mắt người lạ và chỉ thấy phản chiếu chính
nỗi cô độc sâu thẳm của mình
Những người thợ xây nên lâu đài mà họ không bao giờ được
bước vào, sống trong lán trại nồng mùi ẩm mốc
Sự công bằng là con búp bê bị hư, được sửa chữa bằng
những nhát khâu thô bạo và vụng về
Việt Nam là cơn mê sảng dài, nơi những kẻ tỉnh táo duy
nhất là những kẻ đã hóa điên
Xe cứu thương hú còi trong vô vọng giữa rừng xe cộ
đang kẹt cứng trong sự ích kỷ cá nhân
Sang chấn là bức tranh sơn mài bị tạt axit, nơi hình ảnh
tươi đẹp chỉ còn là mảng màu loang lổ
Ta viết tên mình lên cát, và sóng biển mang mùi dầu nhớt
xóa sạch nó chỉ trong một cái chớp mắt
Mặt trời lặn xuống như vết thương hở, nhuộm đỏ nóc nhà
cao tầng bằng thứ ánh sáng ma quái
Người ta dạy trẻ con nói dối trước khi dạy yêu thương,
vì dối trá là kỹ năng sinh tồn trong thế giới rỗng
Sang chấn là chiếc lồng kính, nơi chúng ta đứng nhìn
nhau mà không thể chạm tới vì ngờ vực
Những người già ngồi bên cửa sổ, đếm lá rụng như đếm
những ngày còn lại của kiếp người vô định
Sự kinh tởm hiện hình trong tiệc tùng xác thịt, nơi đạo
đức được đem ra làm món khai vị
Ta thấy quái vật ẩn nấp dưới bộ vest lịch lãm, tay cầm
ly rượu vang đỏ như máu kẻ yếu thế
Dòng trạng thái trên mạng xã hội là tiếng kêu cứu thầm
lặng trong đại dương của sự thờ ơ
Sang chấn tâm lý là loài ký sinh trùng ăn mòn hy vọng,
để lại sự mệt mỏi kinh niên
Cuộc dạo chơi công viên biến thành ác mộng khi ta nhận
ra cỏ cây là nhựa và hoa là giấy vụn
Đôi mắt nhìn thẳng vào ống kính máy ảnh nhưng tâm trí
đang lang thang ở bãi tha ma ký ức
Ta muốn tìm bến đỗ bình yên, nhưng tất cả bến cảng đều
đã bị bán cho tập đoàn đa quốc gia
Sự thật là con chim bị cắt cánh, bị nhốt trong lồng
vàng và bắt phải hót những bài ca tụng
Sang chấn là khi ta cười nhưng trái tim đang chảy máu
đen đặc của sự tuyệt vọng
Việt Nam là mê cung gương mặt giả mạo, nơi bản chất thật
bị che giấu dưới lớp lớp giả dối
Nghệ sĩ bán linh hồn cho quỷ dữ để lấy danh hiệu hão
huyền và những đồng tiền bẩn thỉu
Ta đi trên cầu thang cuốn và thấy mình đang xuống địa
ngục, nơi mỗi tầng là một mức suy đồi
Đứa trẻ mồ côi giữa lòng phố vì cha mẹ chúng đã biến
thành những cỗ máy kiếm tiền vô giác
Sang chấn tâm lý là hơi thở hôi hám của thời đại hấp hối
nơi giá trị nhân bản bị đấu giá
Các vì sao thực chất là vệ tinh do thám đang theo dõi
từng nhịp thở của dân lành
Sự tởm lợm là gia vị không thể thiếu trong mỗi bữa ăn,
mỗi cuộc chuyện trò và mỗi giấc mơ
Chúng ta là hạt bụi trong cơn lốc bất an vĩnh cửu, bị
cuốn đi bởi cơn gió mang tên định mệnh Việt…
Sự bất ổn của tiềm thức
Thành phố nấc cụt trên những khối bê tông mưng mủ
Tiếng rao đêm lăn lóc giữa vỉa hè đầy nhớt mỡ
Ta ăn buổi sáng bằng những tờ báo cũ nhuộm đen
Trong thực quản, những con chữ bắt đầu rữa nát
Một gã hề không mặt nhảy múa trên dây điện cao thế
Dưới chân hắn, dòng người chảy như một bãi nôn dài
Những chiếc khẩu trang che đậy nụ cười hàm tiếu của
xác chết
Và mùi nhang muỗi quyện vào mùi cống rãnh xộc lên
Ở đây, lịch sử được viết bằng mực làm từ máu khô và nước
gạo
Những tượng đài rêu phong đang gãi ngứa những vết
thương
Đứa trẻ sinh ra đã mang gương mặt của một ông già hóa
thạch
Ngậm chiếc vú giả làm bằng polymer và bụi mịn
Tiếng chuông chùa rơi lõm bõm xuống bát canh toàn quốc
Những con cá gỗ quẫy đuôi trong chảo dầu sôi sùng sục
Sự tử tế bị đóng đinh trên những cột đèn giao thông
Đèn đỏ vĩnh cửu máu chảy về đâu khi tim đã ngừng đập
Chúng ta sống trong một căn phòng không cửa sổ
Nơi những bức tường được dán bằng những lời hứa hẹn
bóc ra
Mùi mồ hôi của đám đông đặc quánh như thạch tín
Nuốt chửng những giấc mơ còn chưa kịp thành hình
Con sông Hồng quặn mình mang theo những thai nhi bị bỏ
rơi
Phù sa đỏ rực hay là sự kinh tởm của đất mẹ
Những cánh đồng lúa trổ ra những lưỡi dao sắc lạnh
Cắt vào cổ họng kẻ đi tìm một khúc hát dân ca
Bất an là khi soi gương thấy mặt mình thành mặt nạ
Một lớp nhựa dẻo, vô tri, chảy xệ dưới nắng hè
Ta hỏi đường, người ta chỉ vào một hố đen thăm thẳm
Nơi những linh hồn đang xếp hàng chờ cấp phép được đau
Tiếng Karaoke tra tấn những linh hồn vừa mới chết
Loa phường gào thét bản tin về những con số tăng trưởng
Trong khi dưới gầm cầu, mẹ già ăn cơm bằng nước mắt
Và những gã thanh niên phê thuốc tưởng mình là rồng
tiên
Sự thật là một con búp bê bị móc mắt
Nằm chỏng chơ trong bãi rác của những niềm tin
Chúng ta mua sự bình yên bằng những đồng tiền giả
Rồi run rẩy khi nghe tiếng bước chân của bóng tối sau
lưng
Hãy nhìn xem, những tòa nhà chọc trời như những chiếc
kim tiêm
Đâm vào bầu trời xám xịt, hút cạn niềm hy vọng
Dưới vỉa hè, những con chuột cống mặc lễ phục
Bàn thảo về vận mệnh của những loài kiến nhỏ nhoi
Bất an là khi tiếng cười vang lên như tiếng kính vỡ
Sắc lẹm, găm vào da thịt những kẻ đứng xem
Những lễ hội tràn ngập xác thịt và mùi rượu rẻ tiền
Nơi người ta giẫm đạp lên nhau để giành lấy một lộc
thánh hư ảo
Những con đường vặn vẹo như những con giun đất bị tưới
muối
Chúng ta đi, nhưng thực ra là đang đứng yên trong vũng
lầy
Thời gian là một gã đồ tể cầm dao cùn
Cứa từng nhát một vào hy vọng của chúng ta
Trên bàn thờ, bát hương mọc ra những cánh tay gầy guộc
Đòi nợ những lời thề đã bay theo khói bụi công nghiệp
Những dòng sông chết đứng, cá chết trắng như những dấu
chấm hỏi
Ta là ai giữa bãi chiến trường của dục vọng
Công lý là một trò chơi ghép hình thiếu mất miếng quan
trọng
Kẻ cầm quyền soi bóng mình trong bát tiết canh
Thấy hiện lên một quái vật có đôi mắt của chính mình
Và hắn mỉm cười, một nụ cười nồng nặc mùi thối rữa
Đất nước tôi, những cơn sốt đất làm rung chuyển mồ mả
Người ta bán tổ tiên để mua về những chiếc xe sang
Linh hồn bị cầm cố ở những tiệm cầm đồ ven lộ
Giá của một giấc mơ bằng giá một bát phở vỉa hè
Đêm nay, tôi nghe tiếng chó sủa vào hư vô
Hay sủa vào những bóng ma đang diễu hành trên phố
Những bóng ma mặc áo sơ mi trắng thắt cà vạt
Đang phân chia những mảnh vụn của một quốc gia
Bất an, bất an, tiếng chuông điện thoại reo lúc nửa
đêm
Là tiếng gọi từ vực thẳm hay là tin nhắn đòi nợ
Chúng ta co quắp trong những chiếc kén làm bằng nỗi sợ
Chờ đợi một bình minh không bao giờ tới
Một đống đổ nát của những biểu tượng
Và ta, một dấu gạch chéo giữa hư vô và sự tởm lợm này…
Tôi tìm nơi trú ẩn
Tôi bò ra từ vết nứt của một
khối thạch cao rỗng, nơi những giấc mơ bị đóng đinh bởi đinh rỉ và lời rao bán
linh hồn trên vỉa hè đầy nhớt. Thành phố là một con quái vật bằng bê tông đang
nhai ngấu nghiến những khuôn mặt không số, nhả ra những bãi nước bọt mang hình
hài của những tờ hóa đơn và những lời tụng niệm giả trá. Tôi đi tìm nơi trú ẩn,
nhưng những mái nhà đã biến thành những chiếc lưỡi khổng lồ, sẵn sàng liếm sạch
những ý niệm sót lại về sự tự do
Ở đây, mặt trời không chiếu
sáng, nó chỉ là một con mắt vàng khè, đục ngầu, quan sát sự thối rữa của những
giá trị được bọc trong giấy bóng kính. Những con đường uốn lượn như ruột già của
một sinh vật đang lên cơn hấp hối, nơi dòng người chảy đi như những tế bào ung
thư mang theo nỗi sợ hãi được dán nhãn "hạnh phúc". Tôi áp tai vào tường
thành, chỉ nghe thấy tiếng nghiến răng của những con chuột mặc vest và tiếng thở
dài của những pho tượng bùn không đầu
Tôi tìm nơi trú ẩn trong một
thư viện, nhưng những trang sách đã biến thành những lát thịt xông khói, bốc
mùi của sự kiểm duyệt và những lời nịnh nọt rẻ tiền. Những con chữ nhảy múa như
những con giòi trên xác chết của sự thật, chúng cười nhạo tôi bằng giọng của những
chiếc loa phường bị hỏng. Tôi chạy vào một ngôi chùa, nhưng những vị Phật đã được
đúc bằng vỏ lon bia và sự tham lam của những kẻ quỳ lạy xin được ban cho những
chiếc ghế bành bọc da hổ
Xã hội này là một bữa tiệc
của những thây ma, nơi người ta dùng dao nĩa xẻ thịt những hy vọng của đứa trẻ
vừa mới chào đời. Tiếng cười vang lên từ những hố ga bốc mùi, nơi những bài ca
ngợi ca sự ổn định được hát bởi những chiếc họng không có dây thanh quản. Tôi
thấy những khuôn mặt được dán bằng mặt nạ silicon, chúng bóng loáng và vô cảm,
che đậy những hốc mắt trống rỗng đang rỉ ra thứ chất lỏng màu tím của sự phản bội
Tôi thử trú ẩn trong tình
yêu, nhưng trái tim người tình là một mê cung đầy những mảnh gương vỡ và những
cái bẫy chuột bằng vàng. Những nụ hôn mang vị của kim loại và sự tính toán,
chúng là những bản hợp đồng được ký bằng nước mắt nhân tạo. Chúng ta ôm nhau
trong một căn phòng đầy khói, nơi những chiếc bóng trên tường đang bàn mưu tính
kế để bóp cổ chính chủ nhân của mình
Tôi nhìn vào gương và thấy
một con kền kền đang mặc áo sơ mi trắng, nó đang rỉa rói chính cái bóng của tôi
dưới chân đèn đường. Những giá trị đạo đức được treo trên những dây phơi quần
áo, bị mưa axit làm cho bạc phếch và rách nát như những lá cờ của một quốc gia
đã bị xóa sổ trên bản đồ tâm linh. Sự tử tế bị nhốt trong những chiếc lồng sắt,
bị đem ra triển lãm như một loài sinh vật lạ đang trên đà tuyệt chủng
Thế giới này là một rạp xiếc
của những con khỉ mặc áo thụng, chúng diễn những vở kịch về sự công bằng bằng
những đôi tay đầy máu và bùn nhơ. Tôi tìm nơi trú ẩn trong giấc ngủ, nhưng những
giấc mơ cũng đã bị tư hữu hóa, bị xẻ nhỏ để bán đấu giá cho những kẻ cầm quyền
bóng tối. Những cơn ác mộng là những đoạn quảng cáo dài vô tận về sự phục tùng
và lòng biết ơn đối với những kẻ đang xích chân mình
Tôi chạy ra biển, nhưng biển
là một chậu rửa bát khổng lồ đầy váng mỡ và những xác cá mang hình hài của những
lời hứa. Sóng vỗ vào bờ không phải tiếng rì rào, mà là tiếng nôn mửa của một đại
dương đã quá tải những chất thải văn minh. Tôi muốn đào một cái hố để trốn vào
lòng đất, nhưng đất đã bị nhuộm đen bởi những tham vọng phân lô bán nền và những
bộ xương của những người bị lãng quên
Nơi trú ẩn duy nhất là sự
câm lặng của một xác ướp, nơi không có ánh sáng để soi rọi sự ghê tởm, không có
âm thanh để nghe thấy tiếng đổ nát của nhân tính. Tôi tự may môi mình bằng sợi
dây đàn đứt, biến cơ thể thành một chiếc kén bằng tro tàn để chờ đợi một ngày
không bao giờ đến. Chúng ta là những lữ khách đi tìm một ngôi nhà trong một
nghĩa trang rực rỡ ánh đèn neon, nơi sự tồn tại chỉ là một lỗi kỹ thuật của tạo
hóa
Tôi đứng giữa ngã tư, nơi
những cột đèn giao thông đang chảy máu, và nhận ra rằng nơi trú ẩn thực sự chỉ
là một ảo ảnh được vẽ bởi kẻ sát nhân. Sự kinh tởm không nằm ở bên ngoài, nó đã
ngấm vào tủy xương, biến mỗi hơi thở thành một hành động đồng lõa với sự suy
tàn. Tôi nhắm mắt lại, và trong bóng tối hoàn hảo ấy, tôi thấy mình cuối cùng
cũng tìm được nơi trú ẩn: đó là sự trống rỗng vô biên của một linh hồn đã bị từ
chối bởi chính chính mình.
Mặt phẳng những cái lưỡi
Trên đĩa bạc
những bài thơ nằm nghiêng
như xác cá
chữ nghĩa mọc lông tơ
liếm vào gót giày bóng
loáng
kẻ xướng ngôn mang gương mặt
hình bình hành
Mắt trái nhìn vào túi tiền
mắt phải soi vào hố thẳm
hơi thở chúng phả ra mùi
ammonia và nước hoa ngoại
Nơi sự thật bị băm viên
trộn lẫn với mật ong
những câu thơ không xương
bò ngoằn ngoèo trên sàn gạch
dưới gầm bàn
những bàn tay mọc thêm móng
vuốt
Cào cấu vào bóng tối để tìm
một mảnh hư vinh
tiếng vỗ tay là tiếng sấm
trong hộp sọ rỗng
xã hội soi mình qua cái phễu
lọc của những kẻ tôi đòi
Nơi máu được gọi là rượu
vang
xiềng xích là trang sức
ta nhai những vần thơ đầy mủ
và bụi bậm
rồi nôn ra những con chữ
hình vuông
lạnh ngắt
vô hồn.
Khi rời khỏi
Trăng vỡ trên đỉnh ốc đảo
tôi nhặt nhạnh những cạnh sắc
của ngắng gió lùa vào túi cạn
Gobi không nằm ngang
Gobi dựng đứng như bức tường
lập thể
Những khối vuông đồng đen
ép chặt tiếng lạc đà gầy
dưới gót chân
cát luôn hừng hực cát
những con mắt thủy tinh hóa
thạch từ kỷ rêu phong
Tôi đi trên võng mạc thời
gian
nơi bóng ma hình nón cụt đổ
dài tứ phía
mở ra giữa lòng chảo khốc
khô
Xương rồng rỉ máu trên lưng
cú nhảy qua hố đen ký ức
vị muối mặn kết hình lăng
trụ cô đơn
Tạm biệt những nếp gấp chân
trời bẻ cong
vệt nắng hình dẻ quạt băm vằn
thực tại
nắm hư không lưu bóng tôi
nặng hơn cả đá tảng
Chuỗi nhị phân rơi giữa bão
cát mù lòa
Gobi ngoái đầu
gương mặt ghép từ ngàn mảnh
vỡ
khóc bằng khói phân bò yak
cháy bùng trên nền cát tím
Tôi đi về phía không người
các định nghĩa tan biến
khi cái tôi rã thành bụi
lân quang
rời khỏi bắt đầu hành trình
không đến.
Khi mây thay áo
Rừng trút vỏ một giấc mơ
dang dở
gân lá gãy đôi dưới gót
giày hư vô
mùa khô là gã đồ tể cầm dao
pha bằng nắng
Xẻ thịt thời gian
phơi những dải lụa vàng khô
Yok Đôn nằm ngửa trên bàn mổ
của bầu trời
từng tế bào diệp lục từ chối
lời nguyền xanh
Mây thay áo
mây đang lột da mặt đất
quầng đỏ rỉ ra từ hốc mắt của
cành
gọi tên những bộ xương lá
Bay lên như đàn chim không
cánh
mỗi gốc cây là một cột trụ
của ngôi đền đổ nát
linh hồn nhựa sống đang hóa
thạch ban ngày.
Tin vào màu sắc
vàng kia tiếng thét đất đai
đỏ dấu triện triều đại sắp
mất
Ký ức rừng khộp nằm trong
những kẽ nứt nhăn nheo
mây thay áo hay mây đang dệt
một chiếc quan tài?
để táng những mùa hè cũ vào
huyệt mộ hư không
Mỗi chiếc lá mảnh ghép tấm
gương vỡ
phản chiếu khuôn mặt chúng
ta
những kẻ đứng ngoài dòng
cây khộp đứng lập thể giữa
ba chiều ảo giác
Rễ đâm ngược lên trời tìm
kiếm một cơn mưa đen
lửa cháy thầm trong mạch gỗ
không cần diêm quẹt
sự hủy diệt là cách duy nhất
để tái sinh bắt đầu
Rừng rụng lá là một trò
chơi ngôn ngữ của tự nhiên
khi mây thay áo bầu trời trở
nên trần trụi quá
Để lộ những vết sẹo của gió
những vết loét của bình yên
chiếc lá vàng nhặt lấy bóng
tôi
cả thế giới đang tan rữa
voi đá bước ra từ giấc ngủ
nghìn năm
Rừng khộp là bản thảo viết
bằng máu của nắng
đợi một giọt mưa đầu tiên để
xóa trắng dấu nằm.
Vườn Quốc gia Yók Đôn,
23/01/2026
Bên đường tơ lụa
Những kén tằm nổ tung thành
những thiên hà trắng
dệt lên lưng lạc đà bản đồ
của những cơn mơ
Gobi nằm co thắt
nuốt chửng những dấu chân
vô chủ
Nơi thời gian bị giải cấu
trúc thành bụi và hư vô
tôi đứng ở lằn ranh của những
ảo ảnh lập thể
thấy những dải lụa bay ra từ
hốc mắt pho tượng cổ rỗng không
Mỗi sợi tơ là một dây đàn
căng trên vòm trời rỉ máu
phát ra âm thanh của những
triều đại đã tan thành cát bụi hồng.
bên trái là hư cấu của những
thương nhân đã chết
Bên phải là sự thực khách
quan của những tảng đá mồ côi
gió rít lên bài ca siêu thực
về sự trống rỗng
nơi lụa là biến thành xương
trắng
và xương trắng hóa mây trời
Con đường không dẫn đến đâu
nó tự ăn chính mình
giữa sa mạc
tôi thấy con thuyền buồm chạy
bằng gió cát
mọi biểu tượng đều sụp đổ
dưới chân những cồn cát hát
múa tưng bừng.
Nhìn vào bên trong
Tiếng chuông chùa rơi vào
bát canh thừa lóng lánh mỡ
mặt người vỡ tan trên màn
hình tinh thể lỏng đa chiều
những con mắt mọc trên đầu
gối
bò qua đại lộ
Ngửi mùi son phấn trộn lẫn
xác phù du phố thị
chiếc lưỡi dài liếm sạch những
bảng tin màu hồng rực
ký ức bị băm vằn
xếp lớp trong ngăn kéo lạnh
tê
Lũ kền kền mặc vest, thắt
cà vạt bằng dây thanh quản
hát bản thánh ca trên nền gạch
lát bằng những lời thề.g
gương mặt ai nấy đều là những
khối hình thang rỗng
Hút cạn giấc mơ của đứa trẻ
bán vé số gầy gò
sông chảy ngược
mang theo những bào thai bằng
nhựa
nơi bóng ma soi gương tìm lại
diện mạo nguyên sơ
Thế gian là một bàn mổ
không thuốc tê
đầy máu trắng
ta thấy gì
một con kền kền đang soi
gương
Và thấy cái tôi đang tự nuốt
chửng chính cái đuôi của mình.
Nước mắt xương rồng
Mặt trời bị đóng đinh trên
đỉnh nhọn hình hài
những khối vuông của gió đập
vào lăng trụ xanh
tôi mổ xẻ bình minh bằng
con mắt lập thể
nỗi đau kết tinh khối đa diện
tàng hình
Xương rồng không khóc bằng
nước mắt hình cầu
bằng những tia thủy tinh
đâm toạc hư vô
mảnh vỡ vũ trụ rơi vào lòng
sa mạc
nơi thời gian tan chảy trên
gai nhọn nhấp nhô
Dòng lệ xanh chảy ngược vào
tâm bão
ký ức là những đường đồng mức
bị băm vằn
mỗi cái gai là một cột thu
lôi của định mệnh
hút cạn kiệt lời nguyền từ
những đám mây đen
Thế gian là một cuộc sắp đặt
dang dở
nơi cái đẹp nằm trong sự
khước từ phồn hoa
xương rồng đứng đó totem cô
độc
chưng cất bão giông
Nước mắt không rơi, nó hóa
thạch giữa lưng chừng
sự im lặng gào thét
khối lồi lõm của nhịp điệu
ngập ngừng
Tôi thấy trong giọt lệ ấy một
vũ trụ bạt ngàn
tiếng gầm của cát và hơi thở
của hư hao
sự sống không cần những mỹ
từ bóng bẩy
tự thân là một cấu trúc tối
cao
Đừng chạm vào em thực tại
đang rạn nứt
mỗi mũi gai là một điểm tựa
của linh hồn
gọi tên em là sự hiện diện
của vắng mặt
nụ cười bị xẻ ra từ những vết
thương
Cái chết được hồi sinh bằng
gai nhọn
khi giọt lệ cuối cùng không
còn
Nó là kim cương của sa mạc,
là bản nguyên của lửa
Thiêu cháy mọi cái nhìn giả
trá của nhân gian
Sương sắc tán những mảnh
ghép vỡ tan
xương rồng vẫn đứng, lệch
ngoài dòng lịch sử
nước mắt rịn ra, kết tủa
thành vĩnh cửu
trong một cấu trúc buồn lộng
lẫy và hoang vu.
Sau lung bình minh
Những khối vuông rỉ sét chồng
lên tiếng gào của gác chuông
mặt trời nằm co quắp dưới
đáy bát quái từ chối nảy mầm
bình minh là một vết cắt
hình thang chảy máu bầm trên tấm voan rách
Nơi những bóng ma mặc
veston rao bán cả bóng tối của tổ tiên
cánh đồng không còn đất chỉ
còn những mã vạch đâm xuyên cuống họng
con mắt mọc ra từ lỗ cống
nhìn thấu những cơn mơ đóng hộp
Thánh đường đổ nát những vị
thần gốm sứ bắt đầu rữa nát thành vôi
khi sự thối nát đã mọc cánh
bay lượn như đàn kền kền đeo mặt nạ người
mặt trời ghê tởm nhìn xuống
một bầy thú đang liếm láp những xác chữ
Sự thật bị băm vằn trong những
khung hình lập thể của dối gian
gã thà tự sát sau rặng núi
giả hơn là soi sáng những gương mặt biến dạng
những gương mặt không mũi
miệng chỉ có những chiếc túi rỗng.
Dưới những lớp vôi vữa
Ngước lên trần nhà
những hình vuông vặn xoắn
gào thét tên người
vôi trắng bong tróc như vảy
nến trên làn da của một xác ướp
bản đồ quốc gia vẽ bằng vết
ố vàng của nước mưa và sự dối trá
Mọi con đường đều dẫn về một
hố đen
nơi lương tâm bị đóng đinh
một con mắt mọc ra từ bóng
đèn huỳnh quang nhấp nháy
nhìn thấu những cuộc làm
tình cơ khí
những bữa cơm đầy mùi thạch
tín
Trần nhà thấp xuống
đè bẹp những giấc mơ được
đóng gói nilon
nơi những linh hồn thạch
sùng chắp tay lạy lục những đồng tiền ảo
tiếng thầm thì của lũ mọt gỗ
vang lên bản kinh cầu cho sự thối nát
Những thanh xà gồ cong queo
như xương sống của kẻ quỳ gối quá lâu
Kìa những khuôn mặt quan
liêu tan chảy thành những vũng mực đen
loang lổ trên nền thạch cao
nơi những đứa trẻ bị tước mất
bầu trời
Một con nhện đang dệt lưới
bằng những sợi dây thắt cổ
hay những bóng ma mặc sơ mi
trắng đang đấu giá nốt chút danh dự cuối cùng
không gian bị băm vằn thành
những khối rubik đầy máu và nước thải
Sự thật nằm co quắp dưới lớp
sơn phủ
thối rữa dưới ánh nhìn câm
nín
trần nhà là đáy huyệt lộn
ngược
chúng ta bị giam cầm trong
tiện nghi
mỗi vết nứt là một tiếng cười
giễu cợt của những kẻ cầm quyền xa xăm
Siêu thực hóa những cơn đau
chiếc quạt trần biến thành
lưỡi dao máy chém
cứ quay đều
quay đều trên những cái đầu
rỗng không
mọc đầy cỏ dại
thiên đường lời hứa bằng những
bước chân
Nằm ngửa nhìn vào gương và
tự nhổ vào bóng hình mình trong đó
bốn bức tường co thắt
trần nhà ép xuống như một nắp
quan tài bằng vàng
ngôi nhà thở bằng khói
sống bằng ảo ảnh
và chết trong sự im lặng được
định giá.
Soi đèn vào đôi mắt cú
Luồng sáng tạt ngang
băm vằn con ngươi thành tám
mảnh lập thể
mắt cú mở ra như hai huyệt
lộ đựng đầy những xác chữ phơi khô
không phải nhìn
sự tiêu hóa những tàn dư của
lòng tin
khi đêm tối một tấm da người
được căng ra để che đậy sự thối rữa
Soi đèn vào đó
thấy những dây chuyền sản
xuất sự dối trá vận hành
những con ngươi bằng nhựa
plastic phản chiếu hình hài của những vị quan tham
chúng không chớp mắt trước
sự gào thét của những cánh đồng bị xẻ thịt
chỉ xoay 360 độ để tìm kiếm
những linh hồn được định giá bằng đô-la
Đôi mắt ấy biến thành hai
cái loa phóng thanh
phát ra những bản tin giả về
một thiên đường rực rỡ sắc màu hàn the
mỗi sợi lông vũ bản cáo trạng
bị xé vụn
bay lơ lửng giữa những tòa
cao ốc mọc lên từ máu và bùn đen
Nhìn sâu hơn
thấy một đế chế bị cắt lớp
qua lăng kính méo mó
nơi những kẻ mù dẫn dắt những
kẻ tỉnh táo đi vào hố rác của vinh quang
mắt cú là những cửa sổ của
căn phòng tra tấn đầy hoa hồng giả
nơi đạo đức bị treo cổ bằng
những sợi dây thừng bện từ bằng cấp
Ánh đèn cưỡng bức một sự thật
đang cố nằm co quắp
dưới lớp võng mạc đầy rác
thải công nghiệp và những lời hứa rỗng
cú không kêu tiếng cú nó
phát ra âm thanh của những bánh răng
nghiền nát những giấc mơ của
đứa trẻ bán vé số bên lề đường cao tốc
Sự chắp vá của những mảnh vỡ
thiêng liêng
bị vứt bỏ trong một xã hội
đang tự liếm láp vết thương bằng nước bọt
đôi mắt cú không phản chiếu
ánh sáng, nó hút cạn mọi hy vọng
biến chúng thành những khối
vuông vô tri từ một trò chơi quyền lực
Soi đèn làm chi khi bản chất
bóng tối đã nằm ngay trong giác mạc
soi gương mặt của loài chim
đêm
chúng ta không nhìn vào cú
chúng ta đang nhìn vào
chính lỗ đen mình tạo ra
cuộc viễn phẫu không gây mê
vào tận cùng của sự mục rỗng kiếp người.
Ý tưởng ta không lung linh
đáy nước
Những phiến lá gãy khúc
theo đường cong lập thể
màu xanh bị tước đoạt
phơi bày những đường gân
xám xịt
bầu trời không còn là vòm
cao
những khối hình học
rơi xuống chạm mặt hồ
vỡ tan thành những mảnh pha
lê
Ta cúi xuống
soi mình vào huyệt lộ của
thời gian
nơi con cá mang gương mặt
người
bơi ngược dòng tiềm thức
ý tưởng không nằm ở đó
không nhuần nhụy như bóng
trăng
tiếng thét của đá
sự im lặng gào thét của rễ
cây
Tự nhiên không còn là bức
tranh tĩnh vật treo tường
cơ thể bị mổ xẻ bởi những
nhát dao ánh sáng
mặt trời là con mắt đỏ rực
nhìn thấu những rạn nứt
niềm tin đang đông cứng giữa
dòng chảy siêu thực
Đáy nước kia chỉ là lớp vỏ
của một sự lừa dối êm đềm
ta không đi tìm sự phản chiếu,
ta tìm sự va đập
giữa những cạnh sắc của tư
duy và sự mềm yếu của cỏ hoa
khi hương thơm bị biến dạng
thành những nốt nhạc không lời
Đừng tìm ý tưởng ta trong
những vòng sóng đồng tâm
nằm ở nơi bóng tối bắt đầu
tự ăn chính mình
sau sự lộng lẫy là một cấu
trúc của hư vô
vẻ đẹp thực sự
khi cái toàn thể bắt đầu
tan rã.
Tự sự trong cơn đói
Chiếc dạ dày là một chiếc đồng
hồ cát đang chảy ngược
cát không phải thời gian
những vụn đá của hư vô
tôi ngồi giữa quảng trường
của những hình khối lập thể
tia nắng bị băm vằn thành
những lát bánh mì khô
Thiên nhiên bày ra một bữa
tiệc của sự chối từ
sông uốn lượn như sợi mì vắt
ngang cánh đồng cháy
ai đó muốn cầm dao mổ xẻ bầu
trời xanh ngắt ấy
lấy ra lòng đỏ mặt trời để
lấp đầy hố thẳm trong thân
Những cái cây mọc ngược
rễ đâm vào mây trắng
biến thành những chiếc dĩa
bạc đâm vào lồng ngực gầy
ngọn gió thoảng qua mang
mùi vị của sự mục rữa tái sinh
tôi nhai bóng tối
vị đắng tràn qua những kẽ
răng
Con chim sẻ rơi xuống
vỡ tan thành những mảnh gốm
tiếng hót bị đóng băng
thành những hình tam giác sắc lẹm
cơn đói không phải là sự
thiếu hụt
sự hiện diện
nó mọc cánh
bay trên những đỉnh núi của
sự hoang mang
Tôi thấy ý niệm về cái đẹp
bị bóc trần lớp vỏ
chẳng có hương hoa
cấu trúc của sự nứt nẻ
bông hồng nở ra một mê cung
của những sợi dây thần kinh
gào thét vì một giọt sương
mang hình hài của sữa
Bàn tay ta biến thành rễ
tự ăn chính mình dưới lớp đất
của những giấc mơ
thiên nhiên không còn vỗ về
một cỗ máy khổng lồ
nghiền nát những từ ngữ
thành bột mịn của sự lặng im
Mỗi tế bào là một căn phòng
trống không có cửa
bóng tối ngồi đánh cờ với
những con số không
cơn đói mổ xẻ không gian
thành những mặt phẳng rời rạc
tôi nhìn thấy bản ngã mình
trong một chiếc bát không đáy
Đêm nay mặt trăng là một
viên thuốc an thần quá hạn
rơi vào thực quản của những
dãy núi đang nằm co quắp
tôi nằm lại giữa những mảnh
vỡ của thế giới vừa tan rã
tự sự cùng cơn đói
một tôn giáo của những kẻ
không nhà.
Nhận xét
Đăng nhận xét