Thơ Nguyễn Đăng Khương – Sự đột tử của ánh sáng

Thời tiết của cảm xúc

 

Bản tin bắt đầu bằng giọng nói điềm tĩnh

như tiếng chuông nhà thờ

khu vực hài lòng đang chịu ảnh hưởng

của khối khí trì trệ

 

Áp suất hy vọng giảm mạnh

dự kiến gây màn sương mù mệt mỏi

người dân được khuyến cáo mang theo

chiếc dù bằng lạc quan khi ra khỏi giường

nhiệt độ tâm hồn đo được

quá lạnh cho sự khởi đầu

 

Vùng ký ức cơn dông tự hối hận cục bộ

mỗi giọt mưa một lời hứa bị bỏ quên

có khả năng gây ngập lụt tầm nhìn

tuyến ghen tỵ đang dâng cao

cảnh báo nguy cơ sét đánh ngang tim

 

Gió thổi lời đồn đại mạnh cấp mười ba

tốc mái những niềm tin vững chắc

khu vực trực giác xuất hiện hiện tượng

cầu vồng đôi của sự thật lẫn lộn

 

Các chuyên gia cảnh báo

bão tố cảm giác có thể

làm cánh tay loài người dài ra không kiểm soát

ở những nơi có mưa rào nước mắt lớn

vật chất bắt đầu tan chảy

phủ nhận thỏa thuận vật lý

 

Sóng điện thoại bị chặn

các hạt nỗi buồn siêu nhỏ lơ lửng

ánh sáng mặt trời tại thành phố tuyệt vọng

có màu xanh xám của sự đơn độc

chim bồ câu mang thư tín giờ đây

chỉ chở những lý do để không hồi đáp

 

Giao thông tại đại lộ mục tiêu đình trệ

vì tuyết rơi chần chừ

mực nước sông thời gian trôi qua tăng nhanh cao

đe dọa cuốn trôi các công trình kế hoạch

các loại cây trồng hy vọng đỏ lá

dưới sự tấn công của sâu bệnh hoài nghi

 

Trạm kiểm soát khuyến cáo

đừng tin vào màu sắc của bầu trời

chúng chỉ là ảo ảnh của tâm trạng

nếu bạn cảm thấy mặt đất rung chuyển

đó sự thật khó chịu đang dịch chuyển

 

Hiện tại mặt trời giận dữ đang lặn xuống

hứa hẹn một đêm âm ỉ không yên

khối không khí lãng mạn từ phía tây đang di chuyển vào

nhưng kèm theo mây mù mỏng manh

có thể có một vài tia chớp thấu hiểu ngắn ngủi

chúng không đủ chiếu sáng cho cả đêm

 

Sự điềm tĩnh bốc hơi

để lại một khoảng lặng trong bản tin

phủ nhận sự cần thiết của kịch bản

các nhà khí tượng học đang đo đạc

độ ẩm của ý định trong không khí

 

Dự báo cho ngày mai

cảm xúc sẽ tiếp tục hành xử một cách ngẫu nhiên

chống lại mọi dự đoán

xin cảm ơn quý vị đã theo dõi

chúc quý vị một đêm thời tiết trong tâm hồn

không quá thất thường.

 

Lỗi hẹn với đám mây

 

Một sự kiện bị nghiền nát dưới gót chân

đám mây không ở Atlanta, cũng chẳng ở New York

nó ở vùng chân không giữa hai cú nhấp chuột

 

Là vật thể thị giác trôi dạt khỏi màn hình

tôi gửi tin nhắn bằng siêu sóng bị nghẽn bởi tường bê tông tư duy

ánh mắt tôi mắc kẹt trong khối hộp kín khí một kiến trúc

 

Ngồi trên chiếc ghế xoay làm phép tính vô vọng

tôi đã dùng hết quota di chuyển của mình

thân xác một thiết bị ngoại vi của bàn làm việc

 

Giữa lúc ấy đám mây gọi tên bằng ngôn ngữ không lời

nó là một thuật toán thẩm mỹ của sự chậm rãi

nó hứa hẹn một cuộc đối thoại không-mục-đích

 

Nơi trọng lực logic bị bãi bỏ

tôi lỗi hẹn với hợp đồng màn hình đa nhiệm

mắt tôi dính vào cái lỗ đen vuông vức kia

 

Nơi mọi thông tin được tái chế thành sự vô nghĩa

đám mây tượng trưng cho viên nén đã mất

ân bằng khoáng chất bị thất lạc trong giờ cao điểm

tôi muốn gửi lời xin lỗi

hình ảnh chiếc giày cao gót bị bỏ quên

 

Mọi thứ trở nên mềm dẻo như chiếc đồng hồ

thời gian không thẳng tắp nó cuộn tròn trong cơ bắp tôi

giống như vọp bẻ một tiếng thét từ tiền sử

 

Chẳng có sự cứu rỗi nào ở bầu trời

chỉ có hỗn độn và những mô hình dự báo thời tiết sai lệch

tôi nhận ra đám mây đã đến, nhưng tôi không phải là tôi

cái tôi chia nhỏ thành nhiều cửa sổ trình duyệt

mỗi cửa sổ là một tên giả sự bận rộn giả tạo

lời hứa của đám mây hãy hít thở

lời từ chối của tôi là tôi đang lướt

 

Cuộc hẹn hủy bỏ, không có thông báo chính thức

còn lại mùi hương của ozone và vài giọt điện giải khô

phản bội vẻ đẹp vô ích của bầu trời

tôi đang chờ đợi một đám mây khác.

 

Sự đột tử của ánh sáng

 

Tích tắc không một tiếng thở dốc bị bóp nghẹt

bóng đèn huyết quản rỉ sét của thị thành vừa tắt

không phải cầu chì không phải sự cố kỹ thuật thông thường

đây là chủ nghĩa triệt tiêu ánh sáng tự sát

 

Hiện thực luôn tàn nhẫn nắm đấm bóng tối khách quan

nó đập thẳng vào mặt đồng hồ vào bữa cơm đang dở dang

vết nước rửa loang trên bát đĩa phản chiếu một sự vắng mặt lớn

tầm nhìn một câu chuyện hậu hiện đại

 

Ánh sáng bản hợp đồng đã ký giữa loài người và hy vọng

hợp đồng đó vừa bị xé toạc, vứt vào thùng rác vũ trụ

sự nhấp nháy của những chiếc điện thoại di động

ánh sáng giả lập thương vụ tôi phải thuê lại

 

Không có bi kịch chỉ dữ liệu bị lỗi

một cơn co thắt siêu thực trong tâm trí các cô gái bán hoa

những đóa hồng nhung bỗng biến thành những lỗ đen mini hút mùi hương ngược

cô ta nhận ra màu đỏ là một sự dối trá do Photon sắp đặt

 

Những bức tường bắt đầu thở ra xi măng nóng hổi

cái bóng của tôi vốn là kẻ nô lệ trung thành bỗng đứng thẳng

nó đeo kính râm nhếch mép tuyên bố thoát khỏi nguồn sáng

nó là kẻ thừa kế hợp pháp vụ đột tử này

 

Gương mặt tôi tan chảy, chảy xệ xuống sàn nhà lát gạch men

tôi vấp phải nó một vũng bùn hữu cơ mang hình hài nghi vấn

 

Phản chiếu bị bẻ gãy cái tôi bị phân mảnh

mọi định luật quang học đều bị bắt giữ tra tấn bằng im lặng

Đôi mắt mở to nhưng cái nhìn bị tước quyền công dân

 

Chúng chỉ là hai quả trứng cá muối bị lãng quên trong một hộp đêm

lũ gián, lũ kiến, những sinh vật của bóng đêm, bắt đầu biểu tình

chúng ca hát bài ca giải phóng khỏi phân biệt thị giác

 

Đây không phải là cái chết thoảng nhẹ sự ngưng đọng của kịch bản

ánh sáng lãm du trang giấy trắng vô tận

tất cả sự thật đều bị hạ cấp thành những huyền thoại địa phương

tôi tìm kiếm một nhân vật chính, một người hùng thắp nến

 

Chỉ có những người bình thường, loạng choạng tìm kiếm sạc pin dự phòng

bi kịch không còn là nhân loại, mà là pin yếu

chiếc ti-vi, cái rương chứa đựng sự chú ý của chúng ta đóng sập

nó để lại một tiếng vụt lạnh lẽo dấu hỏi tín hiệu bị mất

 

Đàn cá hồi cá qua không khí mang theo một ngọn nến đã tắt

lời hứa của lửa bị hủy bỏ

lịch sử ánh sáng bị xóa sạch bởi một thao tác bôi đen

không còn thiên đường, không có địa ngục, chỉ còn căn phòng tối

 

Không có tiếng khóc than chỉ có tiếng thở dài của máy điều hòa nhiệt độ bị ngắt

con người bắt đầu nói chuyện qua hơi thở qua nhiệt độ cơ thể

ngôn ngữ của ánh sáng bị lãng quên

như thời kỳ đồ đá của xúc giác với phỏng đoán

 

Đây là sự tái sinh thành người mù phù du

những kẻ không bao giờ biết đến mặt trời

trong bóng tối tuyệt đối này tôi nhìn thấy rõ ràng

ánh sáng không hề chết

nó chỉ chuyển sang một hình thức mới

là khoảng trống kinh hoàng mà mọi thứ còn lại đang cố gắng lấp đầy.

 

Nhận xét

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này