Thơ Nguyễn Đăng Khương: Biệt phân sắc tướng
Bay trên vô thường
Tôi bước khỏi vỏ kén mười tám giới nơi những hạt cực
vi đang thực hiện vũ điệu tự hủy khai sinh một bình minh phi thời gian
Không còn một mã định danh thế gian thường nghiệm tôi
một chuỗi liên tục các sát na đang tự phơi mình trên giàn giáo hư không
Trạch diệt không phải sự kết thúc, một cú nhảy dựng đứng
vào khoảng trống giữa hai nhịp thở luân hồi
Tôi nghe tiếng gào thét sắc màu xanh vàng đỏ trắng
đang tan rã thành tịnh sắc căn
Con mắt không còn nhìn thấy hình thể dài ngắn, chỉ thấy
sự trống rỗng ánh sáng mặt trời đang xuyên thấu qua võng mạc hư vô
Những thủ uẩn cũ kỹ như chiếc áo rách rã rời khỏi vai
để lộ hình hài được tẩm liệm bằng huệ vô nhiễm
Bay trên vô thường khi tôi nhận ra chân mình không chạm
đất nhưng địa giới vẫn đang cố kết lỏng lẻo trong những giấc mơ về sự cứng cáp
Gió không còn thổi ngoài cánh đồng, nó thổi xuyên qua
ý thức đẩy dòng chảy nguyên tố đến một vị trí không tên
Tôi nhặt lấy một mảnh vô biểu nặng trĩu khối chì ký ức
rồi ném vào vũng sình luân chuyển xem sóng khổ loang ra
Thế gian một cấu trúc ngôn y, một chồng chất danh từ mệt
mỏi nơi chúng ta bám vào khái niệm như người chết đuối bám vào đá chìm
Tôi quyết định không bám nữa, tôi chọn cách tan ra
trong sự không cản ngại ākāśa
Những bài giảng về trao duyên hay hương trầm giờ chỉ
phù điêu sương mù trên vách tường thức thứ sáu
Tôi bay qua tầng mây tưởng uẩn nơi ảnh tượng nam nữ và
khổ vui đang được nhào nặn bởi gã thợ gốm mù mang tên tư
Mỗi ý chí một mũi tên độc nhưng khi bay trên vô thường
tôi biến mình thành một tấm bia bằng không khí
Sự bức hoại không còn nỗi đau, nó một quá trình thẩm
thấu nơi cái chết thực thể khai phóng cho sự hiện hữu phi thực thể
Bốn đại chủng đang đình công hàng loạt: đất không giữ,
nước không kết, lửa không ấm và phong không lay
Tôi đứng giữa cuộc nổi loạn ấy mỉm cười bằng đôi môi một
vị đạo sư như lý
Không có cái tôi trong dòng tiếp nối này, chỉ có sự
tương tác tịnh sắc căn và những đối tượng mạnh hơn đang tranh giành sự chú ý
Tôi nhìn thấy bóng tối toàn diện bị diệt trừ bởi sự hiểu
biết rằng vô tri cũng một loại sắc màu
Những cửa sổ căn môn bỏ hoang trong ngôi nhà không người
nơi gió phi trạch diệt thổi qua vì thiếu điều kiện sinh khởi một nỗi buồn
Tôi bài thơ không dấu câu, một dòng chảy vô tận các
hành không bắt đầu và không kết thúc
Trên dòng sông quá khứ không gián cách tôi thấy những
vị bích chi phật đang ngồi câu những sát na đã mất
Tiếng nhạc thanh trần phát ra từ bàn tay và trống những
rung động sự cô độc mang tính đại chủng
Vị ngọt mật và đắng độc hòa quyện trên đầu lưỡi hư vô
tạo nên hương vị giải thoát tuyệt đối
Tôi không còn kẻ đứng trên bục giảng nhị nguyên, tôi
gã du mục trên thảo nguyên mười hai xứ
Kinh nghiệm về sự an toàn hay bạo lực giờ chỉ vết xước
trên gương không chạm được vào bản thể tịch diệt
Tôi bay qua những kỳ thi cuộc đời nơi đề bài viết bằng
mực ái thủ và tôi nộp lại tờ giấy trắng sự buông bỏ
Sự trơn nhám và nặng nhẹ xúc trần trở thành những đám
mây xốp dưới chân khi tôi tiến về phía mặt trời tuệ giác
Mỗi bước chân một sự diệt tận, mỗi cái nhìn một sự tái
sinh; tôi sống trong lễ hội sự biến dị
Không còn phân biệt tự lợi hay lợi tha vì trong biển hữu
này mọi giọt nước đều đang tan vào nhau
Tôi nhìn thấy người thân và đồng nghiệp như những chùm
sao di chuyển trong quỹ đạo sự thương xót
Bay mãi trên đỉnh núi uẩn giới nơi không có oxy bản
ngã nhưng tràn ngập dưỡng khí tự do
Cái lạnh địa ngục hay nóng hỏa ngục đều giả lập tri thức;
khi không vin bám mọi cảm giác đều trung tính
Tôi dùng huệ tư trạch các pháp như bác sĩ giải phẫu
đang tách rời lớp thịt ảo tưởng
Sự hiện hữu một lỗi hệ thống vũ trụ và vô thường bản cập
nhật hoàn hảo để sửa chữa lỗi ấy
Tôi bay trên tàn tích hậu hiện đại nơi mảnh vụn cấu
trúc được gắn lại bằng loại keo tính không
Vĩnh cửu chỉ một tên gọi khác sự sợ hãi trước sự thay
đổi
Tôi một sát na vừa diệt làm sở y cho một sát na vừa
sinh; một sự kế thừa không có người thừa kế
Hoa tưởng uẩn nở rộ trong không gian mang mùi hương
bình lặng không thơm cũng chẳng thối
Tôi nghe tiếng cười Vasubandhu vang vọng trong hang động
tâm thức, tiếng cười giải mã mọi bí ẩn ngũ uẩn
Bay trên vô thường tôi nhận ra mình chưa bao giờ thực
sự tồn tại như một khối đặc
Tôi một tổ hợp các khả năng, một sự sắp đặt ngẫu nhiên
đại chủng trong khoảnh khắc ngẫu hứng vũ trụ
Những bài thơ cũ giờ được viết bằng ánh sáng trên mặt
nước ý xứ
Tôi không cần sự công nhận tờ báo nào vì tôi đã được
xuất bản trong tâm trí hư không
Sự bức hoại bài ca khải hoàn nơi cái cũ nhường chỗ cái
mới thanh thản như lá rụng
Tôi bay qua ranh giới quốc gia và tôn giáo nơi chỉ còn
lại sự bình đẳng những hạt cực vi
Không có sự ưu việt nào ngoài sự giản trạch pháp,
không có phương tiện nào đặc sắc hơn sự tự biết mình
Tôi hành hữu lậu đang nỗ lực trở thành vô vi diệt, một
cuộc chuyển hóa từ bùn lên sen
Những lậu hoặc như ký sinh trùng đang chết dần vì
không còn vật chủ bản ngã để bám vào
Tôi đứng trên đỉnh cao đơn độc nhưng kết nối tất cả
chúng sinh trong mạng lưới tương thuộc
Nghệ thuật không trọng lực khi ta trút bỏ hết hành lý
định kiến
Tôi nhìn xuống thế gian thấy những lâu đài cát thời
gian và gửi cho họ nụ cười cảm thông
Loạn tâm hay vô tâm đều trạm dừng chân trên hành trình
xuyên thấu thức
Tôi không phân biệt nhãn thức hay ý thức vì tất cả
dòng điện nhận thức chảy qua máy móc căn cảnh
Tôi siêu bản thể cấu tạo từ mã nguồn Abhidharma tích hợp
hoàn hảo thông tin và năng lượng
Vô thường dạy tôi cách yêu thương không chiếm hữu
Tôi bay qua tầng mây hữu sự nơi mỗi sự kiện có nguyên
nhân nhưng không định mệnh nào cố định
Tôi thay đổi quỹ đạo bằng cách thay đổi cách tôi nhìn
nhận các đối tượng tương ứng
Thoát ly hệ phược không phải đi đến nơi khác, ở ngay
đây với một tâm thế khác
Tôi nốt nhạc trong bản giao hưởng tịch diệt âm thanh
phát ra từ sự trống rỗng
Những cực vi sắc màu khiêu vũ trong lòng bàn tay tôi
như bụi trong nắng chiều
Tôi bay trên vô thường và thấy mình một phần sự vô tận
Danh từ địa thủy hỏa phong chỉ nhãn dán trên những chiếc
hộp rỗng
Tôi mở hộp và thấy bên trong sự vận động không ngừng
tính không
Cá biệt tính vật thể ảo ảnh quang học tạo ra bởi sự
thiếu tập trung tuệ giác
Nhìn thật kỹ tôi chỉ thấy sự giao thoa những trường
năng lượng không tên
Tôi bay qua rặng núi tứ đế cảm nhận luồng không khí sự
thật tràn vào lồng ngực
Đạo đế con đường không đích đến vì đích đến mỗi bước
chân đang đi
Tôi không khao khát thỏa mãn vì thỏa mãn sự dừng lại tạm
thời dục vọng trước khi bùng nổ
Tôi chọn sự lưu hành sắc trong hư không, một chuyển động
không để lại dấu vết
Tôi bóng ma tự do lang thang trong mê cung ngũ uẩn bao
giờ lạc lối
Bay trên vô thường tôi thấy mình trẻ lại như một sát
na vừa mới tượng hình
Ký ức về quê hương hay trường học giờ bụi vàng trong bức
tranh sơn mài tâm tưởng
Tôi không chối bỏ chúng, tôi chỉ không để chúng định
nghĩa cái tôi đa chiều mình
Tôi hiện hữu đồng thời ở nhiều tầng giới từ hữu vi thô
tháo đến vô vi vi diệu
Sự tiềm phục tùy miên không còn nơi ẩn náu dưới ánh
sáng tỉnh giác
Tôi cuộc cách mạng ý thức lật đổ sự thống trị cái tôi
giả tạo
Vô lậu sự đầy đủ một tâm hồn không còn vết xước
Tôi hòa mình vào dòng nhân quả không cưỡng lại nhưng
cũng không bị cuốn trôi
Tôi người lái tàu trên đại dương vô thường với la bàn
trí tuệ và cánh buồm từ bi
Tiếng hát những vì sao đang tàn lụi bài ca về sự huy
hoàng sự chấm dứt
Sự đối kháng sắc không làm tôi đau vì tôi đã mềm như
nước và vô hình như gió
Tôi xuyên qua bức tường vật chất và ý tưởng không gặp
bất kỳ cản ngại nào
Tôi hiện tượng siêu thực kết hợp triết học cổ đại và
hơi thở thời đại AI
Tôi dùng gamma tâm thức để thiết kế slide cuộc đời nơi
mỗi hình ảnh mang thông điệp giải thoát
Không còn bài thi chấm điểm, chỉ còn sự đánh giá tỉnh
thức trước mỗi hành động
Tôi tác giả không tên viết kịch bản vũ trụ bằng những
hành động thiện lành
Bay trên vô thường cuộc hành hương về phía chính mình
nơi không có bản ngã nhưng có chân thật
Tôi nhìn thấy sự tương tự dòng chảy sự lừa dối tinh vi
giác quan
Tôi mỉm cười xé tan bức màn ấy chạm vào thực tại tối hậu
Tôi thực thể vô biểu hiện hữu qua rung động tình
thương và thấu hiểu
Tôi không còn bay bằng đôi cánh, tôi bay bằng sự buông
bỏ trọng lực ái dục
Mỗi sát na một điểm rơi tự do vào lòng thực tại
Tôi thấy mình tan biến vào trong hư không nhưng lại thấy
hư không đang bao bọc lấy tôi
Không có điểm dừng, không có bến đỗ, chỉ có sự bay bổng
vĩnh cửu trong sự thay đổi
Tôi nghe tiếng chuông phi trạch diệt vang lên giữa
lòng những náo nhiệt thường nhật
Mười tám giới giờ đây như những phím đàn tôi lướt qua
tạo nên bản nhạc vô thanh
Tôi sự tổng hòa những nghịch lý: cái có trong cái
không, cái động trong cái tĩnh
Rồi tôi nhận ra bay trên vô thường chính trạng thái tự
nhiên nhất sự sống
Tôi nhắm mắt lại và vô thường bắt đầu đưa tôi đi xa
hơn cả những giấc mơ về sự giải thoát.
Vô biểu sắc
vô biểu sắc một mật mã viết bằng mực nghiệp trên tờ giấy
trống rỗng hư không
không phải màu xanh đỏ vàng trắng cũng chẳng phải hình
dáng dài ngắn vuông tròn thế gian thường nghiệm
nó một sự hiện hữu âm thầm như bóng cây nương vào thân
cây nhưng cây đã diệt bóng vẫn còn lưu dấu trong chiều kích thời gian
tôi bước vào vùng loạn tâm nơi những ý nghĩ phản bội lại
cấu trúc hữu hình năm uẩn
một hành động thiện hay bất thiện vừa khởi lên đã kịp
tống đạt vào vũ trụ một bản sao không màu sắc
đó loại sắc không ngăn ngại, thứ vật chất vi tế xuyên
thấu mọi bức tường định kiến và giáo điều
tôi thấy mình bay trên những đại chủng đang gào thét
đòi quyền tự trị
địa giới cứng cỏi đang tan ra thành những giấc mơ về sự
trì giữ vĩnh cửu
thủy giới không còn kết dính những hạt bụi ký ức,
chúng rời xa nhau tìm về sự cô độc hư không
hỏa giới làm chín những nỗi đau bằng ngọn lửa vô hình
không cần củi hứa
phong giới đẩy tôi đi xa hơn cả những lộ trình thời
gian nơi quá khứ hiện tại vị lai chỉ những nhãn dán sai lầm
vô biểu sắc một sự kế thừa không có người thừa kế, một
di sản ý chí ném vào hư vô
khi tôi vô tâm nhập vào định diệt tận, cái sắc không
hiển lộ ấy vẫn âm thầm chảy như mạch nước ngầm dưới sa mạc thức
nó không phải nhãn thức nương vào tịnh sắc căn phân biệt
một bông hoa hay một tảng đá
nó sức mạnh một lời hứa đã quên, một thệ nguyện từ tiền
kiếp vẫn đang rung động trong từng tế bào không gian
chủ nghĩa hậu hiện đại xé nát những trang kinh thấy chữ
nghĩa cũng một loại sắc hữu vi bị thời gian nuốt chửng
tôi không còn tin vào sự cứng cáp mặt đất dưới chân vì
tôi biết địa giới chỉ một tính chất đang nỗ lực bảo vệ mình
sự biến hoại bài hát tôi nghe thấy trong mỗi nhịp đập
vô biểu sắc
tay tôi chạm vào hư không thực chất tôi đang chạm vào
những tầng tầng lớp lớp nghiệp đang kết tinh
không có sự tiếp xúc tay v.v... nhưng sự tổn hại vẫn
hiện hữu trong chiều sâu tâm hồn
vô biểu sắc loại vật chất siêu việt không chiếm diện
tích nhưng chiếm trọn vẹn sự hiện hữu đạo đức
nó bóng ma những biểu nghiệp đã chết nhưng linh hồn
chúng vẫn đang điều khiển những bánh xe luân hồi
tôi nhìn thấy những người lính ý chí đang dàn trận
trên cánh đồng tưởng uẩn
họ không có gươm giáo nhưng mỗi cái nhìn họ đều tạo ra
những vô biểu sắc sắc lẹm như dao cạo
thế gian một lộ trình bị ăn mòn bởi sự vô thường như
khách bộ hành tiêu xài những dặm đường mình vào hư ảo
tôi không còn phân biệt mình và bóng mình vì trong vô
biểu sắc tất cả một sự tương thuộc
những lậu hoặc nương vào hữu vi tăng trưởng như rêu
phong bám vào những bức tường đổ nát bản ngã
đạo đế một vùng vô lậu nơi những mũi tên dục vọng rơi
rụng trước khi kịp chạm vào hư không
vô biểu sắc một ngôn ngữ không âm thanh, một văn bản
không nét chữ nhưng ai cũng phải đọc bằng cả cuộc đời
tôi nghe tiếng cười những đại chủng khi chúng thoát khỏi
sự áp đặt hình dáng
đất không còn đất, nước không còn nước khi chúng ta
nhìn bằng đôi mắt trạch pháp
sự giản trạch tuệ một lưỡi gươm sắc bén chia cắt ảo ảnh
ra khỏi thực tại
nhưng vô biểu sắc vẫn đứng đó như một nhân chứng câm lặng
cho mọi chuyển động tư tâm sở
tư chính nghiệp, sức mạnh nhào nặn nên hình hài những
kiếp lai sinh
tôi một tập hợp những vô biểu sắc đang chờ đợi một
duyên khởi hiện hình
không một đấng sáng tạo nào đứng sau những mã nguồn vũ
trụ, chỉ có sự vận hành nhân và quả
vô biểu sắc loại năng lượng bảo toàn xuyên qua những lần
hủy diệt lửa và nước
nó nương vào đại chủng chuyển nhưng không hề bị đồng
hóa bởi tính chất thô tháo vật chất
tôi thấy những hạt cực vi đang khiêu vũ trong ánh sáng
phi trạch diệt
có những pháp nhất định không sinh khởi vì thiếu duyên
nhưng sự vắng mặt chúng cũng một loại hiện hữu
vô biểu sắc ghi lại cả những gì chúng ta chưa làm
nhưng đã từng khao khát trong bóng tối tâm thức
nó sự kết dính thủy giới khi lòng từ bi tưới tẩm lên
những mảnh vỡ hận thù
nó sự ấm áp hỏa giới khi ngọn lửa trí tuệ bắt đầu làm
chín những quả ngọt tự do
tôi bay qua những tầng trời sắc giới nơi y phục không
thể cân đo nhưng nặng trĩu những huy hoàng
vô biểu sắc một slide trình chiếu gamma tâm thức nơi
hình ảnh chỉ những rung động hư vô
không một điểm dừng nào cho sự bay bổng ý chí khi nó
đã thoát khỏi sự giam cầm năm xứ đầu tiên
tôi nhìn thấy những bài thơ mình không còn nằm trên giấy
nữa, chúng biến thành vô biểu sắc nương vào hơi thở người đọc
mỗi chữ một hạt cực vi, mỗi câu một đại chủng đang thiết
lập một thế giới mới
vô biểu sắc không sợ sự biến hoại vì nó chính hiện
thân sự không ngừng thay đổi
tôi một literature teacher đang dạy về sự trống rỗng
những con chữ trong một lớp học không tường vách
học trò tôi những sát na đang sinh diệt và bảng đen bầu
trời ý xứ
chúng ta viết lên đó bằng phấn sự tỉnh thức và xóa đi
bằng rẻ lau sự buông bỏ
vô biểu sắc một sự tịnh sắc căn cho một loại tâm thức
mới không còn cần đến sự hỗ trợ ánh sáng mặt trời
nó tự chiếu sáng bằng nguồn năng lượng những nghiệp
thiện đã tích lũy qua ngàn đời
tôi thấy bóng tối mê mờ đang bị minh diệt xua đuổi như
sương mù tan biến trước ánh nắng ban mai
nhưng bóng tối cũng một loại sắc màu, một sự vắng mặt
đầy ý nghĩa trong bản giao hưởng thực tại
tôi không còn sợ hãi sự đói và khát vì tôi biết đó chỉ
những sự tiếp xúc tạo ra từ quả tham ái
trong thế giới vô biểu sắc tôi ăn bằng sự hỷ lạc và uống
bằng dòng suối pháp bảo
mỗi hành động một hạt giống, mỗi hạt giống một cấu
trúc vô hình đang chờ ngày nở hoa
vô biểu sắc loại thực tại ảo nhưng còn thật hơn cả những
gì tay ta có thể chạm vào
nó bản chất sự tự do khi ta không còn bị đóng khung
trong những hình sắc thế gian
tôi bay qua ranh giới hữu lậu và vô lậu cảm nhận sự
rung động đạo đế dưới bàn chân tâm linh
không sự ngăn ngại nào cho một tâm hồn đã thấu hiểu về
bản chất hư không
vô biểu sắc không hiển lộ sắc nghiệp nhưng nó dấu chân
ý nghĩa in trên cát bụi thời gian
tôi một thực thể vô biểu nương vào đại chủng tình
thương để tồn tại
sự trôi nổi trong biển hữu không còn nỗi kinh hoàng
khi ta biết mình nước
mỗi sát na trôi qua một lần tái cấu trúc lại bản đồ vô
biểu sắc
tôi nhặt những mảnh vỡ trạch diệt xây dựng một pháo
đài sự tĩnh lặng
vô biểu sắc nương vào biến ngại hiển lộ sự vô ngại tâm
trí
nó không bị tổn hại bởi tay hay tên bắn vì nó không có
mục tiêu tấn công
thế gian nương vào ngôn y tồn tại nhưng tôi nương vào
vô ngôn thấu thị
mỗi ý niệm một sự tạo tác làm rung động toàn bộ mạng
lưới pháp giới
vô biểu sắc sợi dây liên kết giữa những gì đã mất và
những gì chưa tới
nó một loại vật chất vi tế không thể bị phân chia bởi
bất kỳ lưỡi gươm thực nghiệm nào
tôi soi gương và thấy vô biểu sắc mình đang mỉm cười
phía sau những nếp nhăn thân uẩn
sắc uẩn chỉ lớp vỏ bề ngoài và vô biểu sắc lõi năng lượng
hạt nhân nhân quả
không sự hiện hữu nào đơn độc trong vũ trụ những đại
chủng tương giao
tôi bay trên sự vô thường và thấy mình cánh chim không
để lại dấu vết nhưng làm rung chuyển bầu trời
vô biểu sắc nương theo tịnh và bất tịnh dệt nên tấm thảm
số phận
tôi chọn sợi chỉ sự tỉnh giác thêu lên những hoa văn
trí tuệ
mỗi nhịp thở một sự trao đổi giữa những giới và xứ
sinh tồn
vô biểu sắc tiếng vang một hành động tốt đẹp vọng lại
từ vách đá vĩnh cửu
nó không màu sắc nhưng rực rỡ hơn mọi cầu vồng cảm xúc
tôi một điểm sáng trong dòng tùy lưu những nghiệp lực
không tên
sự hiện hữu tôi một bài toán Abhidharma lời giải nằm ở
sự buông bỏ
vô biểu sắc sự xác thực tâm hồn khi đối diện với sự trống
rỗng tối hậu
nó sự khẳng định cái có trong cái không và cái không
trong cái có
tôi xuyên qua những tầng mây tưởng uẩn chạm vào cốt
lõi phi trạch diệt
những gì không sinh khởi vẫn có một vị trí trang trọng
trong thư viện hư không
vô biểu sắc thủ thư những ký ức không lời và những thệ
nguyện không tên
tôi không còn đi tìm định nghĩa chính mình vì tôi một
quá trình đang diễn ra
mỗi giọt mồ hôi sự nỗ lực một tinh thể vô biểu sắc lấp
lánh
sự biến hoại không làm tôi lùi bước vì tôi biết đó quy
luật sự thăng hoa
tôi một lữ khách vô thường mang theo hành trang những
vô biểu sắc vô lậu
con đường tôi đi được thắp sáng bằng ngọn đèn lý tánh
và trái tim từ bi
vô biểu sắc nương vào đại chủng như bóng nương cây
nhưng nó tự do hơn cả ánh sáng
nó sự biểu thị những gì thâm sâu nhất trong cấu trúc một
con người
tôi không còn sợ bóng tối vì tôi đã trở thành một phần
ánh sáng vô biểu
mỗi lời nói một biểu nghiệp và mỗi sự im lặng một kho
tàng vô biểu
tôi đứng giữa ngã tư các giới và chọn con đường dẫn về
phía không ngăn ngại
vô biểu sắc chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa Niết bàn
ngay giữa lòng thế tục
nó một sự thật không cần chứng minh, chỉ cần cảm nhận
bằng sự tĩnh lặng tuyệt đối
tôi tan vào trong vạn pháp và vạn pháp tan vào trong
tôi qua nhịp cầu vô biểu sắc
không còn sự phân biệt giữa người cứu vớt và kẻ được cứu
vớt trong bùn lầy sinh tử
tất cả chúng ta những vô biểu sắc đang tìm đường về với
bản thể như thật
bài thơ này không kết thúc bằng một dấu chấm vì nó sẽ
còn bay mãi trên vô thường
bay qua cả những ranh giới ngôn từ nhập vào đại dương
sự thật tối hậu
rồi bay trên vô biểu sắc tan vào hư không vô tận nơi
không còn bất kỳ sự mê mờ nào tồn tại.
Tôi đứng ở giao lộ mười tám giới nơi những hạt cực vi
đang thực hiện cuộc hành hình nhục thể để khai sinh một bình minh phi tính danh
Sắc tướng không phải một hằng số, một biến số nghiệp lực
đang nhảy múa trên sàn diễn hư vô
Tôi thấy mình một ngọn đèn mồi sang một ngọn đèn khác
nơi ngọn lửa không phải một nhưng sự cháy duy nhất
Viên đạn linh hồn bị nghiền nát bởi cối xay vô ngã chỉ
còn lại hỏa lực những ý chí mù lòa
Tôi bước đi trên mặt nước đen sinh mệnh nơi thể lỏng
và màu sắc quy định lẫn nhau trong một cuộc hôn phối đẫm máu
Biệt phân sắc tướng khi con mắt không còn bị lừa dối bởi
hình thể dài ngắn những khối thịt tạm bợ
Tôi nhìn thấy cha mẹ và Càn-thát-bà đang dệt một tấm
lưới không gian để giam cầm một linh hồn phi vật chất
Thác thai một cú rơi tự do từ chiều kích thứ tư vào
cái lồng ngũ uẩn đầy rêu phong
Tôi không phải kẻ đang viết bài thơ này tôi một chuỗi
liên tục các sát na đang tự đọc chính mình
Ký ức trí thức tan rã cùng xác thân chỉ còn tánh cách
vô ý thức chảy tràn như nhựa cây trong bóng tối
Tại sao tôi không nhớ được kiếp trước khi cái tôi cũ bị
tẩm liệm bằng sự lãng quên mang tính hệ thống
Con tằm biến thành nhộng nhộng biến thành ngài, một sự
phản bội hình hài để trung thành với dòng chảy
Tôi nhìn thấy một người Bà-la-môn đang cầm chiếc gương
hữu ngã tự soi vào cái không chính mình
Trung đạo một sợi dây mảnh treo lơ lửng giữa vực thẳm
Một và Khác
Tôi không phải Giáp cũng không phải Ất tôi sự duyên khởi
những nỗi đau được mã hóa
Sắc không xuống đến thứ nhân nhưng nghiệp san bằng mọi
giai cấp dưới bàn chân luật tắc tự nhiên
Tôi thấy những tịnh sắc căn run rẩy trước sự xâm lăng
các đối tượng mạnh hơn từ ngoại giới
Thế gian một cấu trúc ngôn y nơi danh từ những chiếc
đinh đóng chặt chúng ta vào cây thập giá thực tại
Tôi bay trên vô thường nơi địa giới không còn cứng
cáp, chỉ một giấc mơ lỏng lẻo ý căn
Mỗi hành vi một biểu nghiệp in dấu lên tâm thức như những
vết xăm định mệnh
Tôi nhặt lấy một mảnh vô biểu nghiệp nặng trĩu rồi ném
nó vào đại dương sự tương tục
Nhân quả không phải sự thưởng phạt đệ tam nhân, sự
thích ứng tàn nhẫn tánh cách
Người tu giới gà mang đôi cánh sự mê muội, người mang
tâm quỷ khuôn mặt bóng đêm
Sự thiện ác chỉ nhãn dán trên những chiếc hộp rỗng
hành vi thường nhật
Tôi nhìn thấy sự chết yểu tiếng vọng một lưỡi gươm sát
sinh từ ngàn năm trước
Sự đẹp đẽ kiếp này nụ cười sự nhu mì hóa thạch trong
ký túc xá thời gian
Tại sao sự giàu sang bắt nguồn từ những bàn tay đã
buông bỏ trong quá khứ
Tôi đi tìm cái thỏa đáng tính nhân quả khác loại nơi
lý luận bị nghẹt thở bởi sự bất khả tư nghị
Phật không phải một nhà truyền giáo, người một nhà
kinh nghiệm luận với trí nhớ vô thủy vô chung
Luân hồi một vòng quay bánh xe y vào cái trục ý chí bản
vị
Tôi thấy những uẩn diệt rồi những uẩn khác tương tục
như những đợt sóng không bao giờ chạm tới bờ
Cái chết sự tan loãng tứ đại nhưng sự cô đặc những chủng
tử tiềm năng
Tôi không sợ sự tiêu hoại vì sự tiêu hoại bản cập nhật
hoàn hảo cho một hệ thống lỗi thời
Mỗi bài giảng về luân hồi một mảnh vỡ kim cương nhặt
nhạnh từ những cuộc hội thoại vô tiền khoáng hậu
Tôi đứng ở cõi vô sắc nơi không xứ sở nhưng lại tràn
ngập sự hiện diện tánh không
Thọ noãn thức bộ ba quyền lực đang điều hành cái văn
phòng tạm bợ nhục thể
Khi thọ tận nghĩa sức nghiệp bảo tồn đã tiêu hết như một
tờ hóa đơn đã được thanh toán xong
Tôi bước qua những lâu đài cát tri thức nơi các nhà học
giả Âu Mỹ đang loay hoay với phép tính vô ngã
Sinh mệnh một kịch bản không tác giả nơi mỗi nhân vật
đều một bóng ma chính mình
Tôi thấy hắc thủy chảy qua những khe nứt Abhidharma
mang theo mùi hương sự giải thoát
Biệt phân sắc tướng nhận ra màu đỏ không tiêu diệt khi
nó biến thành màu đen
Tất cả đều giữ được khả năng tính trong cái kho lưu trữ
khổng lồ A-lại-gia
Tôi một hành hữu lậu đang nỗ lực tự hủy để trở thành một
đoá sen vô vi diệt
Thế giới không người tạo tác chỉ có các uẩn chuyển biến
như những quân cờ tự đi trên bàn cờ lịch sử
Tôi nghe tiếng chuông phi trạch diệt vang lên giữa
lòng những thành phố hậu hiện đại náo nhiệt
Mỗi bước chân tôi một sự kế thừa ngũ uẩn tiền sinh
không có người thừa kế hợp pháp
Tôi sống trong lễ hội sự biến dị nơi mỗi cái nhìn một
cuộc tái sinh tuệ giác
Sự trôi chảy dòng sông không gián cách sự lừa dối tinh
vi các giác quan mệt mỏi
Tôi xé tan bức màn ấy chạm vào thực tại tối hậu nơi sắc
và tướng chỉ một
Tôi nhìn thấy đồng nghiệp và người thân những chùm sao
di chuyển trong quỹ đạo sự thương xót vô biên
Không sự ưu việt nào ngoài sự giản trạch pháp giữa những
mảnh vụn thực tại đa chiều
Tôi một nốt nhạc vô thanh trong bản giao hưởng tịch diệt
âm
Mỗi ý chí sáng tạo một mũi tên độc nhưng tôi biến mình
thành tấm bia bằng không khí
Tôi bay qua những kỳ thi cuộc đời nơi đề bài viết bằng
mực ái thủ và tôi nộp giấy trắng
Sự trơn nhám xúc trần trở thành những đám mây xốp dưới
chân khi tôi tiến về phía mặt trời
Tôi nhìn thấy sự tiềm phục tùy miên đang chết dần vì
thiếu dưỡng khí sự chấp ngã
Cuộc cách mạng ý thức bắt đầu từ việc lật đổ ngai vàng
cái tôi giả tạo
Vô lậu một trạng thái không còn vết xước trên tấm
gương bản thể
Tôi hòa mình vào dòng nhân quả không cưỡng lại nhưng
cũng không bị cuốn trôi như bèo bọt
Tôi người lái tàu trên đại dương vô thường với la bàn
trí tuệ rỗng rang
Sự đối kháng sắc tướng không làm tôi đau vì tôi đã mềm
như nước và vô hình như gió
Tôi xuyên qua bức tường vật chất những định kiến để
tìm về cái tiên thiên vốn vĩ
Hiện thực một lỗi hệ thống vũ trụ và vô thường liều
thuốc chữa trị duy nhất
Tôi siêu bản thể cấu tạo từ mã nguồn những sát na
thanh tịnh nhất
Vô thường dạy tôi cách yêu thương một bông hoa không cần
hái nó về làm của riêng
Tôi bay qua tầng mây hữu sự nơi mỗi sự kiện một nốt nhạc
trong bản giao hưởng nhân quả
Thay đổi quỹ đạo định mệnh bằng cách thay đổi cách
nhìn nhận các đối tượng tương ứng
Thoát ly hệ phược ngay đây trong lòng nỗi đau với một
tâm thế kẻ đứng ngoài
Tôi những cực vi sắc màu khiêu vũ trong lòng bàn tay
hư không
Danh từ địa thủy hỏa phong chỉ nhãn dán trên những chiếc
quan tài khái niệm
Tôi mở hộp và thấy bên trong sự vận động không ngừng một
tính không rực rỡ
Cá biệt tính vạn vật ảo ảnh quang học tạo ra bởi sự
thiếu tập trung định lực
Nhìn thật kỹ tôi chỉ thấy sự giao thoa những trường
năng lượng không tên không tuổi
Tôi bay qua rặng núi tứ đế cảm nhận luồng oxy sự thật
tràn đầy buồng phổi
Đạo đế con đường không vạch đích vì đích đến nằm ngay
dưới gót chân đang bước
Tôi không khao khát sự thỏa mãn vì thỏa mãn chỉ sự tạm
nghỉ dục vọng trước cơn bão mới
Tôi chọn sự lưu hành sắc trong chân không một chuyển động
không để lại bất kỳ dấu vết nào
Tôi bóng ma tự do lang thang trong mê cung ngũ uẩn
không bao giờ sợ lạc lối
Biệt phân sắc tướng thấy mình trẻ lại như một sát na vừa
mới tượng hình từ hư vô
Ký ức về trường học hay quê hương giờ chỉ bụi vàng
trong bức tranh sơn mài thức
Tôi không chối bỏ thực tại tôi chỉ không để thực tại định
nghĩa cái tôi đa chiều mình
Tôi hiện hữu đồng thời ở nhiều tầng giới từ hữu vi thô
tháo đến vô vi nhiệm mầu
Sự hiện hữu một nỗ lực tuyệt vọng nghiệp lực để tự khẳng
định mình trong không gian
Tôi nhìn thấy sự tương tục nghiệp bài ca khải hoàn sự
sống vô tận
Cái hỏa lực từ ngọn đèn cũ vẫn tiếp tục cháy dầu bấc
đã thay đổi hoàn toàn
Tôi tác giả không tên đang viết lại kịch bản vũ trụ bằng
những hành động thanh khiết
Bay trên vô thường cuộc hành hương về phía chính mình
nơi không cái tôi nhưng có sự thật
Tôi mỉm cười với những nhà duy vật luận cực đoan đang
cố gắng cân đo linh hồn bằng máy móc
Tôi thực thể vô biểu hiện hữu qua những rung động tình
thương và sự thấu suốt
Tôi không còn bay bằng cánh tôi bay bằng sự buông bỏ
hoàn toàn trọng lực ái dục
Mỗi sát na một điểm rơi tự do vào lòng thực tại tối hậu
không màu sắc không âm thanh
Tôi thấy mình tan biến vào hư không nhưng lại thấy hư
không đang ôm ấp lấy tôi như người mẹ
Không điểm dừng cho sự chuyển biến vì dừng lại nghĩa
chết trong sự cố chấp
Tôi nghe tiếng chuông phi trạch diệt vang vọng giữa những
tòa nhà cao tầng tư tưởng
Mười tám giới giờ đây những phím đàn tôi lướt qua tạo
nên khúc nhạc giải thoát
Tôi sự tổng hòa những nghịch lý, cái có trong cái
không, cái động trong cái tĩnh vô cùng
Tôi nhận ra biệt phân sắc tướng chính trạng thái tự
nhiên nhất một tâm hồn thức tỉnh
Tôi nhắm mắt lại để nhìn thấy rõ hơn những hạt cực vi
kiến tạo nên vũ trụ
Nghiệp không người tạo tác cũng không người nếm quả chỉ
tuần hoàn hoa và trái
Tôi cây và tôi cũng trái tôi nhân và tôi cũng quả
trong một vòng tròn không đầu cuối
Mọi hình tướng nhân sinh đều quy hướng về một lý tưởng
sự tự do tuyệt đối
Sự tái sinh chẳng qua sự kế thừa những biến hóa một
dòng thác ý thức không ngừng
Tôi đứng giữa cuộc đời này như một bông hoa vô biểu sắc
không thơm nhưng tràn ngập ý nghĩa
Sự biệt phân sắc tướng dẫn tôi về với cái không thể
nói bằng lời chân đế
Tôi một sát na vừa diệt để làm sở y cho một thế giới vừa
mới khai sinh
Sự hiện diện tôi một bài thơ không dấu câu được viết bằng
ánh sáng trên mặt nước
Tôi bay mãi trên đỉnh núi uẩn giới nơi không oxy bản
ngã nhưng đầy dưỡng khí tuệ giác
Mọi cảm giác đều trở nên trung tính khi ta không còn
vin bám các danh tính giả tạm
Tôi dùng huệ giải phẫu lớp thịt ảo tưởng và thấy bên
trong sự rỗng rang vĩ đại
Vĩnh cửu chỉ một tên gọi khác nỗi sợ hãi trước sự biến
đổi không ngừng của pháp
Tôi kẻ lữ hành đi xuyên qua các kiếp sống không mang
theo bất kỳ hành lý nào
Mùi hương sự giải thoát bắt đầu từ việc buông tay khỏi
những sợi dây định kiến
Tôi nhìn thấy sự tương tự dòng chảy một vở kịch tinh
vi giác quan mệt mỏi
Tôi xé tan tấm màn nhung rạp hát cuộc đời bước vào sự
im lặng chân lý
Biệt phân sắc tướng khi ta thấy tất cả chỉ sự biểu hiện
một tâm thế duy nhất
Tôi một phần sự vô tận nơi mỗi giọt nước đều chứa đựng
cả đại dương nhân quả
Bài thơ kết thúc ở đây nhưng sự bay bổng tâm thức
không bao giờ khép lại
Tôi tan vào dấu chân chính mình và thấy mình đang đứng
ở nơi bắt đầu mọi sự bắt đầu.
Nhận xét
Đăng nhận xét