Thơ Nguyễn Đăng Khương: Bổ sung ngoạn mục

 

Chạm

 

Cửa sổ bật mở vào một buổi sáng không có mặt trời nhưng đầy ánh sáng tản mác của những ý niệm

Tôi chạm vào mặt bàn gỗ và nhận ra mười đầu ngón tay mình đang lún sâu vào những khoảng trống giữa các nguyên tử

Thắng Luận sư nói có một thực thể "một" đang ngự trị nhưng tôi chỉ thấy những sợi dây đứt lìa của thời gian

Chạm không phải là sự tiếp xúc của hai bề mặt mà là sự va đập của hai cơn mộng mị chưa kịp tỉnh

Ngài Khuy Cơ đứng ở sáu phương tay cầm chiếc thước đo những hạt bụi lân hư

Nếu cực vi có sáu mặt thì tình yêu của tôi dành cho em cũng phải có sáu hướng để tan rã

Hướng Đông là một tiếng thở dài của ký ức nơi ánh sáng chưa kịp gieo mầm bóng tối

Hướng Tây là một nụ hôn của hư vô nơi các hạt cực vi từ chối việc hòa hợp để tạo thành một đôi môi

Tôi chạm vào vai em hay là tôi đang chạm vào một tập hợp của những định nghĩa về "vai" được lưu trữ trong tàng thức

Bản dịch của Linh Sơn Pháp Bảo rơi xuống sàn những con chữ bắt đầu bò ra khỏi trang giấy như những con kiến đen của siêu hình học

Số 1834 không còn là con số nó là một mật mã dẫn đến một hầm trú ẩn nơi không có bất kỳ ngoại cảnh nào tồn tại

Sa-môn Khuy Cơ mỉm cười: "Nếu không có phương phần làm sao em có thể ngăn cách tôi bằng một cái ngoảnh mặt?"

Sự ngăn ngại là một ảo giác của những hạt bụi không chịu đồng xứ

Nếu chúng ta là những cực vi không phần chúng ta sẽ lồng khít vào nhau tan biến vào một điểm duy nhất của vũ trụ

But chúng ta chọn cách tạo ra "phần" tạo ra khoảng cách tạo ra những bài luận để chứng minh mình đang cô đơn

Chạm vào một đóa hoa đóa hoa biến thành một chuỗi các xung nhịp thần kinh và những vần thơ tượng trưng của Văn Cao

Màu đỏ của hoa là một đức tính của hỏa hay là một sai lầm của nhãn thức khi cố gắng gán cho hư không một tên gọi

Tôi chẻ nát sự vật bằng lưỡi dao của giả tưởng tuệ

Càng chẻ thực tại càng trở nên mỏng manh như một lớp lụa bị dát mỏng bởi những suy tư hậu hiện đại

Không có cái bình không có cái bồn chỉ có sự an bố sai khác của những ý niệm về sự chứa đựng

Một bài tụng rơi vào ly cà phê làm sủi bọt những nghi vấn về bản chất của chất lỏng

Nếu cà phê là thật tại sao nó lại đắng bằng nỗi đau của một người không thể chạm tới người mình yêu

Tôi chạm vào màn hình điện thoại những pixel là những cực vi hiện đại đang đánh lừa tôi về một sự kết nối

Chúng ta hòa hợp nhưng không tích tập chúng ta chồng chất lên nhau nhưng không bao giờ thuộc về nhau

Ngài Thế Thân ngồi trên đỉnh núi của những giả thuyết nhìn xuống thung lũng của những thức biến

"Sắc v.v... mười xứ đều là mật ý" vậy nụ cười của em là một mật mã cần được giải mã bởi một bậc A-la-hán hay một gã si tình

Tôi chọn làm gã si tình đứng ở phương Nam để nhìn bóng của mình đổ về phương Bắc

Ánh mặt trời của Duy thức không tạo ra bóng nó chỉ tạo ra sự tỉnh thức rằng bóng tối cũng là một loại ánh sáng bị từ chối

Chạm vào một ký ức đầu ngón tay tôi bị rỉ máu bởi những cạnh sắc của những hạt cực vi thời gian

Thời gian không chảy nó chỉ là sự xếp hàng của những niệm hiện hành

Câu thứ nhất phá ngoại đạo câu thứ hai phá chính mình

Tôi phá hủy cấu trúc của bài thơ này để tìm kiếm một sự thật nằm ngoài ngôn ngữ

Bỏ dấu phẩy bỏ dấu chấm chỉ còn lại dòng chảy của những hạt bụi chữ đang rơi vào hố đen của trang giấy trắng

"Cực vi đã không hợp tụ có hợp là ai?"

Tôi hỏi bóng mình trên tường cái bóng trả lời bằng một điệu nhảy của những bóng ma siêu thực

Những con mắt mọc ra trên những bức tường của trường Trương Vĩnh Ký quan sát sự phân rã của các bài giảng văn chương

Văn chương là một loại cực vi đặc biệt nó có thể tạo ra cả một thế giới chỉ bằng một cái chạm của trí tưởng tượng

Tôi chạm vào chữ "Sắc" chữ "Sắc" biến thành một rừng phong của Nguyễn Du nơi mỗi lá phong là một mảnh vỡ của gương soi

Gương soi không phản chiếu gương mặt tôi nó phản chiếu sự trống rỗng phía sau lớp da thịt 63.75kg này

Tôi là một tập hợp của những con số những ngày tháng năm sinh và những petition xin thôi việc

Chạm vào sự mệt mỏi thấy nó có hình dạng của một khối đa diện sáu mặt

Mỗi mặt là một trách nhiệm: cha mẹ già vợ con bài giảng và những bài thơ chưa kịp ráo mực

Các cực vi của trách nhiệm không bao giờ đồng xứ chúng đẩy nhau ra tạo thành một áp lực vô hình lên lồng ngực

Tôi tìm kiếm một sự "vô gián" một trạng thái không có khoảng cách giữa ý muốn và hành động

Nhưng giữa ý muốn và hành động luôn có một sư Tỳ-bà-sa đứng đó vặn hỏi về lý thú của sự tồn tại

"Vì sao đây kia triển chuyển chướng nhau?"

Vì chúng ta chưa đủ rỗng để đi xuyên qua nhau

Vì chúng ta vẫn còn tin rằng mình là một thực thể đặc khít có phương phần và có biên giới

Tôi chạm vào một giấc mơ giấc mơ tan ra thành những hạt A-nậu sắc lấp lánh như lân quang trên biển Bến Tre

Những hạt lân quang ấy không phải là ánh sáng chúng là sự phản kháng của hư vô chống lại bóng tối

Hậu hiện đại là khi tôi nhận ra mình là tác giả của một bài thơ không có người đọc kể cả chính mình

Siêu thực là khi tôi thấy ngài Khuy Cơ đang giảng luận Duy Thức trên một chiếc xe bus chạy xuyên qua các tầng mây của thức thứ tám

Tượng trưng là khi tôi dùng hình ảnh một cực vi để nói về sự cô đơn tuyệt đối của một hạt bụi giữa thiên hà

Chạm vào một chén trà thiền thấy cả đại dương đang gào thét trong cấu trúc của các phân tử nước

Đại dương ấy không có sóng chỉ có những sự chuyển động không ngừng của các hạt ý niệm

Tôi uống đại dương vào lòng hy vọng có thể lấp đầy khoảng trống giữa các cực vi của tâm hồn

Nhưng khoảng trống ấy là vô tận như hư không bao quanh các thiên thể

"Lý cũng chẳng phải nhiều" lời luận chủ vang lên giữa không gian tĩnh mịch

Nếu không phải một cũng không phải nhiều vậy chúng ta là gì giữa những lần chạm mặt tình cờ trên phố

Chúng ta là những xác suất của sự gặp gỡ những hàm sóng chưa bị sụp đổ bởi sự quan sát của định mệnh

Tôi chạm vào bàn tay mình thấy những đường chỉ tay là những con đường dẫn đến các tiền kiếp khác nhau

Ở một tiền kiếp tôi là một cực vi cô độc nằm dưới đáy của một tử vi trong một cõi ba ngàn

Ở một kiếp khác tôi là một bài luận thuyết kỳ vĩ được viết bằng ánh sáng trên những đám mây

Bây giờ tôi là một gã giáo viên dạy văn đang cố gắng chạm vào thực tại bằng những dòng chữ vụn vỡ

Chạm vào âm thanh tiếng chuông chùa xa xăm biến thành những vòng sóng của sự tỉnh thức

Tiếng chuông không ở trong chuông không ở trong tai nó ở trong sự va chạm giữa hư không và sự chú tâm

"Một thật cực vi lý không thành" vậy cái "tôi" này làm sao có thể thành một thực thể nhất quán

Tôi là một dòng chảy của những sự kiện một sự an bố sai khác của các trạng thái tâm lý

Sáng nay tôi là một đám mây trưa nay tôi là một hòn đá và tối nay tôi là một tiếng thở dài

Không có gì cố định để chạm vào chỉ có những khoảnh khắc đang biến mất khi chúng vừa mới hiện ra

Chạm vào một nụ hoa hồng thấy nó đang thực hiện một vũ điệu của sự phân rã từ bên trong

Cái đẹp là một sai lầm của thị giác khi chúng ta không nhìn thấy sự tan biến của các cực vi

Tôi ca ngợi cái sai lầm ấy bằng những vần thơ đầy hình ảnh tượng trưng

Màu đỏ của nụ hoa là máu của một thiên thần bị thương trong cuộc chiến giữa cái thực và cái giả

Cánh hoa mềm mại là làn da của một nữ thần đang ngủ quên trong tàng thức của tôi

Chạm vào một hơi thở thấy nó mang theo mùi vị của những cánh rừng xa xôi và những đại dương chưa được đặt tên

Hơi thở đi vào hơi thở đi ra sự trao đổi các hạt cực vi giữa tôi và vũ trụ chưa bao giờ dừng lại

Tôi thở bằng phổi của cây xanh và cây xanh thở bằng những ý nghĩ của tôi

Sự ngăn cách giữa "tôi" và "thế giới" chỉ là một lỗi logic của bản ngã

Ngài Khuy Cơ viết: "An bố sai khác lập làm cực vi" tôi viết: "Sự sắp xếp nỗi đau lập làm cuộc đời"

Chạm vào một chữ "Không" thấy nó nặng trĩu những ý nghĩa mà ngôn từ không thể gánh vác

"Không" không phải là trống rỗng mà là sự tràn đầy của những khả năng chưa hình thành

Chạm vào quá khứ thấy nó là một bãi chiến trường của những mảnh vỡ cực vi đã bị lãng quên

Những kỷ niệm là những hạt bụi bám vào linh hồn làm nhòe đi sự trong sáng của gương trí tuệ

Tôi dùng chổi của tỉnh thức để quét đi những hạt bụi ấy nhưng càng quét chúng càng bay lên tạo thành một cơn lốc của sự hoài niệm

Chạm vào tương lai thấy nó là một bức màn sương mù được dệt bằng những hạt hy vọng và sợ hãi

Tương lai không bao giờ đến nó chỉ là một sự phóng chiếu của hiện tại lên một bức tường trống không

"Nếu không có phương phần thì như phi sắc" vậy tình yêu của chúng ta có phương phần không

Hay nó là một trạng thái vô sắc vô hình nhưng lại có thể làm chấn động cả cấu trúc của thế giới này

Chạm vào một giọt lệ thấy trong đó có sự phản chiếu của sáu nẻo luân hồi

Mỗi nẻo là một cách sắp xếp khác nhau của các hạt khổ đau và khoái lạc

Tôi chọn nẻo của thơ ca nơi các cực vi được tự do nhảy múa mà không cần tuân theo các quy luật của vật lý

Chạm vào một bức tranh siêu thực thấy những chiếc đồng hồ mềm nhũn đang chảy xuống từ những cành cây khô khốc

Đó chính là bản chất của thời gian khi nó chạm vào sự vĩnh cửu của tâm linh

Thời gian không cứng nhắc nó linh hoạt và biến hóa tùy theo cường độ của nhận thức

Một giây phút chạm vào sự thật có thể dài hơn cả một kiếp người chìm trong ảo tưởng

Tôi đi tìm sự thật ấy trong những trang luận thuyết dày cộp và trong những buổi hoàng hôn đỏ rực trên sông Tiền

Sự thật không nằm ở đó nó nằm ở ngay đầu ngón tay tôi khi tôi đang gõ những dòng chữ này

Chạm vào sự cô đơn thấy nó có mùi của những cơn mưa cũ và vị của những chén trà nguội

Cô đơn là khi nhận ra rằng không có bất kỳ ngoại cảnh nào thực sự tồn tại để chia sẻ gánh nặng của sự hiện hữu

Nhưng trong chính sự cô đơn ấy tôi chạm vào sự đồng nhất của vạn pháp

Nếu tất cả chỉ là thức thì nỗi đau của tôi cũng chính là nỗi đau của em và niềm vui của tôi cũng là sự rạng rỡ của đóa hoa

Chúng ta không chạm vào nhau bằng da thịt chúng ta chạm vào nhau bằng sự cộng hưởng của những tần số tâm thức

Chạm vào một tiếng kêu cứu thấy nó rung động trong từng hạt cực vi của lòng trắc ẩn

"Triển chuyển mong nhau không quá lượng" chúng ta nương tựa vào nhau để không bị tan biến vào hư vô

Mỗi người là một cực vi trong một cơ thể khổng lồ của nhân loại dù chúng ta có thừa nhận hay không

Chạm vào một sai lầm thấy nó là một bài học được gói trong lớp vỏ của sự hối tiếc

Đừng sợ chạm vào những vết thương vì đó là nơi ánh sáng của tuệ giác đi vào

Những vết sẹo là những dấu ấn của sự trải nghiệm là những bản đồ dẫn đường cho những hành trình tương lai

Chạm vào một nụ cười trẻ thơ thấy sự ngây thơ là một trạng thái mà các cực vi chưa bị nhuộm đen bởi những toan tính

Tôi muốn trở lại trạng thái ấy nơi cái chạm chỉ là cái chạm không có sự phán xét không có sự phân tích

"Đây nói gì?" người ngoài hỏi "Tôi nói về sự giải phóng của những hạt bụi" tôi trả lời

Giải phóng khỏi những định nghĩa cứng nhắc khỏi những nhà tù của khái niệm

Chạm vào một cơn gió thấy nó mang theo hơi thở của những bậc thánh nhân đã khuất

Gió không có hình dáng nhưng nó có thể làm rung chuyển những rặng tre và làm xao động lòng người

Tâm trí ta cũng như gió vô hình nhưng đầy quyền năng

Chạm vào một nốt nhạc thấy nó bay vút lên cao rồi tan biến vào sự tĩnh lặng tuyệt đối

Nốt nhạc ấy là một cực vi của âm thanh mang theo toàn bộ thông điệp của vũ trụ

Sự tĩnh lặng sau tiếng nhạc chính là bản chất thực sự của âm thanh

Chạm vào một quyển sách cũ thấy mùi giấy ố vàng là mùi của thời gian đang bị hóa thạch

Mỗi trang sách là một lớp cắt của lịch sử tư tưởng nơi những bộ óc vĩ đại đã cố gắng chạm vào chân lý

Tôi lật từng trang cảm nhận sự rung động của những tâm hồn đã đi trước mình hàng thế kỷ

Họ vẫn sống trong những hạt cực vi của mực in và ý tưởng

Chạm vào một tảng đá thấy sự kiên định của nó là một lời nhắc nhở về sự nhẫn nại

Đá cũng có hơi thở cũng có sự biến đổi chỉ là ở một nhịp điệu chậm hơn tầm mắt của con người

Nếu ta đủ kiên nhẫn ta sẽ thấy đá tan chảy thành nước và nước bay hơi thành mây

Sự luân chuyển của các cực vi không bao giờ có điểm dừng

Chạm vào một nỗi sợ thấy nó chỉ là một bóng ma được tạo ra bởi sự thiếu vắng của sự hiểu biết

Khi ta soi rọi nó bằng ánh sáng của ý thức bóng ma ấy sẽ tan biến như sương mù gặp nắng

"Cực vi cùng sáu hợp" tôi cùng cả thế giới này hợp lại trong một cái chạm duy nhất của thực tại hiện tiền

Chạm vào một khát vọng thấy nó cháy bỏng như một ngọn lửa của đức hỏa

Ngọn lửa ấy có thể thiêu rụi mọi rào cản nhưng cũng có thể soi sáng con đường đi đến chân lý

Hãy để khát vọng dẫn lối nhưng đừng để nó làm lóa mắt

Chạm vào một lời xin lỗi thấy nó có sức mạnh hàn gắn những mảnh vỡ của mối quan hệ

Một lời xin lỗi chân thành là khi các cực vi của sự kiêu ngạo lùi bước để nhường chỗ cho sự thấu hiểu

Chạm vào một lời cảm ơn thấy nó làm nảy mầm những hạt giống của sự tử tế

Biết ơn là cách tốt nhất để giữ cho tâm hồn luôn rộng mở và kết nối

Chạm vào bóng tối thấy nó không phải là sự vắng mặt của ánh sáng mà là một không gian ẩn chứa những bí mật chưa được khám phá

Trong bóng tối chúng ta học cách nhìn bằng con tim thay vì bằng đôi mắt

Những hạt cực vi của bóng tối là những hạt mầm của sự sáng tạo

Chạm vào một nụ hôn của gió trên làn da cảm thấy mình đang được vũ trụ ôm ấp

Chạm vào một giọt sương trên lá sen thấy cả bầu trời đang nằm gọn trong một vòng tròn nhỏ bé

Sự lớn lao nằm trong những điều bình dị nhất

Chạm vào một bài thơ tình thấy nhịp điệu của nó chính là nhịp đập của sự sống

Thơ là cách chúng ta chạm vào cái không thể chạm diễn tả cái không thể diễn tả

"Hoặc lẽ ra nhiều cực vi hòa hợp hoặc tích tập" hay là chúng ta chỉ đơn giản là đang cùng nhau khiêu vũ

Một vũ điệu của sự biến hiện nơi không có người nhảy và không có điệu nhảy chỉ có sự chuyển động vô tận

Chạm vào đôi mắt của một người lạ thấy trong đó có cả một vũ trụ xa lạ nhưng cũng rất thân quen

Chúng ta đều là những kẻ lữ hành trên con đường tìm về chính mình

Chạm vào một giấc ngủ sâu thấy đó là lúc tâm thức trở về với trạng thái thuần khiết nhất không bị vẩn đục bởi những hình tướng ngoại cảnh

Giấc ngủ là một cái chạm vào cái chết tạm thời để tái sinh vào mỗi sáng mai

Mỗi ngày là một cơ hội mới để sắp xếp lại các cực vi của cuộc đời mình theo một trật tự đẹp đẽ hơn

Chạm vào một ước mơ không thành thấy nó không phải là thất bại mà là một sự chuyển hướng của dòng chảy ý niệm

Đôi khi chúng ta cần phải buông bỏ để có thể chạm vào những điều lớn lao hơn

Chạm vào một dòng sông thấy nước sông hôm nay không còn là nước sông hôm qua

Sự thay đổi là hằng số duy nhất của vũ trụ

Chạm vào một ngôi sao xa xôi bằng ánh mắt thấy ánh sáng của nó đã mất hàng triệu năm để đến được với mình

Chúng ta đang chạm vào quá khứ của vũ trụ trong mỗi cái nhìn lên bầu trời đêm

Chạm vào một niềm tin thấy nó là điểm tựa vững chắc nhất giữa sóng gió của cuộc đời

Niềm tin không cần bằng chứng nó chỉ cần một trái tim dũng cảm để bám trụ

Chạm vào một sự thật cay đắng thấy nó còn tốt hơn một lời nói dối ngọt ngào

Sự thật giải phóng chúng ta dù ban đầu nó có thể làm chúng ta tổn thương

Chạm vào một cánh cửa đóng kín thấy đó có thể là một lời mời gọi để tìm một con đường khác

Không có con đường nào cụt chỉ có tầm nhìn bị hạn chế

Chạm vào một hạt cát thấy trong đó có cấu trúc của một ngọn núi hùng vĩ

Vi mô phản chiếu vĩ mô cực vi phản chiếu vũ trụ

Chạm vào một bàn tay lao động thấy những vết chai sần là những huân chương của sự cống hiến

Giá trị của một con người nằm ở những gì họ tạo ra cho thế giới này

Chạm vào một ánh bình minh thấy hy vọng luôn bắt đầu từ những tia sáng đầu tiên xé toạc màn đêm

Đêm dù dài đến đâu cũng phải nhường chỗ cho ngày

Chạm vào một sự tĩnh lặng trong tâm hồn thấy đó chính là ngôi nhà thực sự của mình

Giữa ồn ào phố thị hãy giữ lấy một góc nhỏ bình yên để trở về

Chạm vào một ký ức đau buồn hãy ôm ấp nó bằng sự từ bi thay vì xua đuổi nó bằng sự thù hận

Sự chữa lành bắt đầu từ việc chấp nhận những mảnh vỡ của chính mình

Chạm vào một ý tưởng mới thấy nó như một tia chớp làm bừng sáng cả không gian nhận thức

Hãy nuôi dưỡng những ý tưởng ấy bằng sự kiên trì và đam mê

"Duy Thức luận này Thế Thân tạo đã lâu" nhưng nó vẫn tươi mới như vừa được viết sáng nay

Vì chân lý không có tuổi nó nằm ngoài sự chi phối của thời gian

Chạm vào một nụ cười của chính mình trong gương thấy sự tự tại là khi ta không còn lệ thuộc vào sự đánh giá của người khác

Hãy là chính mình một phiên bản cực vi độc nhất vô nhị

Chạm vào một cơn mưa rào thấy những giọt nước đang tẩy rửa những bụi bặm của tâm hồn

Hãy để mình được ướt đẫm trong dòng chảy của sự sống

Chạm vào một bông cỏ dại thấy sự kiên cường của nó giữa nắng gió đại ngàn

Mỗi sinh mệnh đều có một giá trị riêng dù nhỏ bé đến đâu

Chạm vào một lời phê của giáo viên trên trang giấy thấy đó là sự truyền trao tri thức giữa các thế hệ

Giáo dục là cách chúng ta chạm vào tương lai của nhân loại

Chạm vào một tiếng thở phào nhẹ nhõm sau khi hoàn thành một công việc khó khăn

Thành công không nằm ở kết quả mà nằm ở sự nỗ lực vượt qua chính mình

Chạm vào một sự cô đơn cuối ngày thấy nó như một người bạn cũ đến thăm và cùng ta chiêm nghiệm về cuộc đời

Đừng sợ cô đơn hãy sợ một tâm hồn không biết rung động

Chạm vào những hạt bụi đang nhảy múa trong nắng thấy chúng chính là những vũ công của Duy thức

Chúng hiện hữu để nhắc nhở chúng ta về tính không của vạn pháp

Chạm vào một dấu chân trên cát thấy nó sẽ bị sóng biển xóa nhòa trong chốc lát

Cuộc đời là một cuộc dạo chơi ngắn ngủi trên bờ bãi của thời gian

Hãy để lại những dấu chân đẹp dù chúng có bị xóa đi

Chạm vào điểm kết thúc của bài thơ này thấy nó lại chính là một điểm khởi đầu mới

Không có kết thúc thực sự chỉ có sự chuyển hóa từ trạng thái này sang trạng thái khác

"An bố sai khác lập làm cực vi" tôi an bố những dòng chữ này để lập làm một cái chạm vào tâm hồn bạn

Nếu bạn cảm thấy một sự rung động nhẹ đó là lúc hai thế giới Duy thức của chúng ta đã chạm vào nhau

Và trong cái chạm ấy mọi cực vi đều tan biến chỉ còn lại sự hiện diện thuần khiết của tình yêu và ánh sáng.

 

Hạt bụi ngủ thế nào

 

Sau một cơn mơ dài dằng dặc của những kiếp người

Người ta hỏi tôi tại sao không có sắc mà vẫn gọi là thấy

Tôi trả lời bằng nụ cười của một người vừa bước ra từ địa ngục của những ảo ảnh mắt mờ

Thức tự hiện hình tướng như một gã phù thủy tự vẽ ra lâu đài rồi tự mình trú ngụ

Không cần ngoại cảnh cũng chẳng đợi hiện tiền nhớ nghĩ tự sinh từ công năng an trí

Chúng ta mượn duyên để dẫn dắt tưởng biết như mượn một chiếc gậy để đi trong bóng tối thức giả

Thấy và nhớ là hai dòng sông chảy riêng biệt nhưng cùng chung một đại dương tâm thức

Nếu tướng không liễu biệt thì phân biệt sinh ra như cỏ dại mọc đầy trên mảnh đất bỏ hoang

Có kẻ chấp rằng phải thấy rồi mới nhớ nhưng Duy thức nói rằng tự tánh không nhờ cái khác mà sinh

Như một bức tranh tự vẽ lấy mình bằng những sắc màu của nghiệp lực lưu chú

Người nằm mộng không biết mình đang mộng chỉ khi rời xa ngủ tối mới thấy huệ phân minh

Thế gian này cũng là một giấc ngủ lớn nơi chúng ta bị trói buộc bởi những huân tập trùng trùng lớp lớp

Văn tuệ và tư tuệ chỉ là những ánh chớp trong đêm chưa phải là bình minh của trí vô phân biệt

Khi nào chủng tử đối trị phát sinh lực dụng rốt ráo nhổ bỏ cái hữu sâu dày mới gọi là tỉnh thức

Lúc đó sắc thanh hương vị xúc chỉ là những hiện tướng phần của tự thức tạo thành

Trí xuất thế gian hiện tiền xóa sạch giấc ngủ vô tri đã huân tập từ muôn vạn kiếp

Tôi nghe tiếng chuông chùa trong mộng và tiếng chuông khi tỉnh có khác gì nhau

Mộng thì quả nhỏ tỉnh thì quả lớn vì tâm trong mộng bị thùy miên làm ám muội

Nhưng cả hai đều không dựa vào ngoại cảnh mà trồng quả báo sai biệt thượng trung hạ

Nếu một hành giả ở ẩn khởi tâm giận dữ vô lượng hữu tình có thể mất mạng vì ý lực kia

Chết không phải là sự tan rã của vật chất mà là sự phân ly của các dòng tương tục

Thức của người giết và người bị hại lần lượt làm hại nhau khiến hậu thức bị chướng ngại

Mạng căn đoạn tuyệt khi sự đồng phận của lục xứ không còn liên tục

Đừng hỏi tại sao đá rơi hay khói than làm hại chúng sinh khi không có người hành sát

Đó là tăng thượng lực của các thức tương tục không còn tùy thuận để duy trì sự sống

Tội sát sinh nằm ở phương tiện của ý nơi sự ưa hại trói buộc tâm hồn vào nghiệp đạo cực ác

Tôi soi vào gương thấy tha tâm trí của mình đang nhảy múa trên những tướng tương tự của người khác

Biết tâm người không phải là nắm lấy tâm họ mà là để tướng tương tự hiện trên thức của mình

Cảnh không như thật vì nó là sự lãnh thọ những bóng dáng từ bản ý lập ra

Chỉ có Phật mới biết tâm tự tánh thanh tịnh biết cái giả mà không bị cái giả lừa dối

Ngài đứng ngoài giấc ngủ của chúng sinh nhìn những ảo thuật của trần gian bằng đôi mắt tỉnh táo

Cảnh giới của Như Lai siêu vượt tầm tư nghị như ánh sáng của đèn và gương báu không có xen tạp

Chúng ta trôi dạt trong biển dục vì chưa đúng lúc đoạn trừ huân tập của sắc thanh

Cứ ngỡ ngoại cảnh là thật mà bị trói buộc khốn khổ trong vòng luân hồi không lối thoát

Hãy thức dậy để thấy rằng sen xanh không phải vì nó có màu xanh mà vì thức ta đã lựa bỏ sắc trắng

Mọi sự quyết đoán đều dựa vào chấp ngã tướng mà tạo thành tư duy sai lệch

Khi trí vô phân biệt hiện hành cái tôi giả tạm tan biến như bọt biển gặp đại dương

Chỉ còn lại sự thanh tịnh vô biên nơi không có người thấy và không có đối tượng được thấy

Tôi đóng lại trang luận thuyết nhưng mở ra một thực tại không có ngôn từ thuyên thuyết

Nơi mỗi hạt bụi đều là một vị Phật đang chờ đợi sự tỉnh thức sau cùng của chính mình.

Trong không gian của một tâm linh chiều sâu, nơi những mảnh vỡ của Freud và Duy Thức học giao thoa, tôi xin gửi đến anh bài thơ văn xuôi Bước Mê.

Đây là một cuộc hành trình hậu hiện đại, xóa bỏ biên giới giữa thực và mộng, giữa ý thức duy lý và vô thức mù quáng, nơi những danh từ biến thành động từ và những thực tại bị dát mỏng dưới sức nặng của ký ức.

 

Bước mê

 

Tôi bước vào hành lang của những tấm gương vỡ nơi khuôn mặt mình bị chia cắt thành nghìn mảnh đồng hiện

mỗi bước chân là một sự huân tập của những hạt bụi mang hình hài tiền kiếp

tôi không đi bằng đôi chân thịt xương mà đi bằng sự lưu chú của dòng dị thục thức

nơi Freud đứng cầm chiếc đèn pha soi vào vách đá của những hang động vô thức tối tăm

nơi Thế Thân ngồi kiết già nhìn những chủng tử nảy mầm thành những tòa lâu đài ảo giác

bước mê là khi tôi tưởng mình đang thức trong khi thực ra đang ngủ một giấc ngủ dài của loài người

một giấc ngủ bị dồn nén bởi những đê điều đạo đức và những xiềng xích của siêu ngã

tôi thấy mình bò trong căn phòng nửa giờ sau khi thức dậy để tìm một chiếc nút áo không hề đánh rơi

đó là mệnh lệnh của một gã phù thủy thôi miên mang tên là quá khứ

hay là công năng an trí của một tâm linh xa lạ đang mượn thân xác tôi để diễn vở kịch của nó

những lý lẽ tốt đẹp tôi viện dẫn chỉ là những lớp phấn son che đậy khuôn mặt ích kỷ căn bản

tôi gọi đó là tự do hành động trong khi thực ra tôi bị bó buộc bởi một ý chí hùng bá mù quáng

bước mê dẫm lên những xác chữ không dấu câu nơi ngôn ngữ bị tước đoạt quyền lực thống trị

tôi thấy Schopenhauer đang chèo thuyền trên dòng sông của ý chí tăm tối và dữ dội

ông bảo trí thông minh chẳng biết gì về những quyết định của một trái tim đầy rẫy những vết xước

tôi bước qua những tầng nhân cách sơ đẳng nơi trẻ con và quỷ dữ nắm tay nhau nhảy múa

những hình ảnh chập chờn của lúc nửa thức nửa ngủ hiện lên như cuốn phim biểu tượng vượt ngoài tầm kiểm soát

ý thức của tôi chỉ là một chứng nhân bất lực nhìn những hình ảnh ấy vang dội vào tình cảm

như một tiếng chuông chùa rơi vào hố đen của những khát khao bị cấm đoán

bước mê là khi tôi nhìn thấy màu xanh của sen nhưng thực ra tôi đang loại bỏ màu trắng của nó trong tâm tưởng

mọi sự quyết đoán đều là một sự lừa dối của cái tôi mỏng manh và hời hợt

tôi đi giữa những cưỡng chế xã hội và những bạo tàn của nhân loại cổ xưa ẩn náu dưới lớp vỏ văn minh

nơi tôn giáo và đạo đức là những trừng phạt chỉ để đàn áp mà không bao giờ làm lành được vết thương tâm linh

tôi thấy mình là một gã thợ săn đang sát hại chính những ý niệm của mình trong một cuộc rượt đuổi vô tiền khoáng hậu

chết không phải là chấm dứt mà là sự phân ly của những dòng tương tục không còn tìm thấy điểm chung

bước mê dẫn tôi đến vị trí mộng nơi tôi lãnh nạp ngoại cảnh như một thực tại chân thật không thể chối từ

chỉ khi tỉnh thức tôi mới biết cảnh kia không có nhưng nỗi đau vẫn còn lưu lại trên da thịt như một vết sẹo huân tập

tôi thăng hóa những xung năng của mình thành những bài thơ để giải thoát cho những bạo chúa đang gầm thét bên trong

những từ ngữ không dấu là những con chim thoát khỏi lồng của những cấu trúc duy lý chật hẹp

tôi đi xuyên qua những cộng tướng và tự tướng nơi cái tôi và cái khác chỉ là những khái niệm được giả lập

như một người xem ảo thuật biết rõ là giả nhưng vẫn tự nguyện bị mê hoặc bởi những kỹ xảo của tâm thức

bước mê là khi tôi thấy mình đang giảng bài về văn chương trong khi tâm linh tôi đang lang thang ở một cõi giới khác

nơi những học trò là những linh hồn trẻ tuổi đang chịu đựng những ám thị của một nền giáo dục đầy những cấm cản

tôi muốn dạy các em cách nhổ bỏ cái hữu sâu chắc để đạt được trí vô phân biệt hiện hành

nhưng chính tôi cũng đang bị trói buộc bởi những thói quen xã hội hết sức mỏng manh

tôi thấy Nietzsche đang đứng trên đỉnh núi cao hét lên về một ý chí muốn ngự trị người và vật

trong khi đó ở một phương trời khác những vị A-la-hán đang mỉm cười với những phước báo không có thật

bước mê là một sự thăng trầm của những đợt sóng tâm linh nơi mỗi kinh nghiệm hiện tại đều là bóng ma của quá khứ

tôi không còn phân biệt được đâu là thiện đâu là ác khi tất cả đều là những biến hiện của tự thức

một người bỗng nhiên bò dưới đất tìm tiền lẻ và một người bỗng nhiên viết những dòng thơ siêu thực có khác gì nhau

cả hai đều đang thực hiện những mệnh lệnh từ một vùng tối mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới

tôi bước tiếp vào những hẻm cụt của tư tưởng nơi Descartes và Leibniz đang tranh luận về vật suy tưởng

trong khi một đứa trẻ đang khóc vì những thèm muốn sơ đẳng bị dồn nén đến tận cùng

xã hội là một siêu ngã khổng lồ đang đắp đê ngăn chặn những dòng thác của bản năng cổ xưa

nhưng những dòng thác ấy vẫn tìm cách rò rỉ qua những giấc mơ và những lỗi lầm ngớ ngẩn

bước mê là khi tôi thấy mình là một kiến trúc sư đang xây dựng những ngôi nhà bằng sương mù của tưởng tượng

mỗi viên gạch là một chủng tử mỗi căn phòng là một tầng của vô thức sâu thẳm

tôi không cần ngoại cảnh để thấy mình đau khổ vì tâm thức tôi tự hiện ra những hình tướng của địa ngục

tôi cũng không cần ai ban tặng hạnh phúc vì trí tuệ tôi có khả năng tự thăng hóa những nỗi buồn thành vẻ đẹp thẩm mỹ

bước mê là một cuộc hành trình không có điểm bắt đầu và không có điểm kết thúc

nơi thời gian là một trục ngang bị cắt chéo bởi những sát-na của sự tỉnh thức tạm thời

tôi nhìn vào gương và thấy một gã đàn ông 172cm nặng 63.75kg đang gầy gò đi giữa những dòng tư tưởng

gã là một literature teacher hay gã là một linh hồn đang bị dát mỏng bởi những giấc ngủ không yên

tôi thấy mình đang đứng ở Vĩnh Bình Chợ Lách nhìn ra dòng sông Tiền mà lòng lại thấy những đại dương của Freud

những con thuyền chở những dồn nén đang xuôi dòng về phía biển của sự lãng quên rốt ráo

bước mê dẫn tôi qua những mê cung của ngôn ngữ nơi những từ là mà được loại bỏ để tăng mật độ cho sự tồn tại

tôi muốn nói về sự thật nhưng sự thật lại trốn chạy sau những biểu tượng sắc thanh hương vị xúc

như một người mộng nghe thấy tiếng nhạc và tưởng đó là thiên đường trong khi đó chỉ là sự rung động của những sợi dây thần kinh mệt mỏi

tôi thấy mình đang gọt giũa những bài thơ như người thợ kim hoàn gọt giũa những viên đá quý từ bóng tối

nhưng đá quý hay sỏi đá cũng đều là những hạt bụi của tàng thức hiện ra để lừa dối những con mắt chưa tinh đời

bước mê là khi tôi thừa nhận rằng cái tôi chỉ là một ảo ảnh được tạo ra bởi sự tương tác của tám thức

nhưng tôi vẫn phải bước đi vì đó là nghiệp lực của một người đã lỡ mang lấy thân phận trần gian

tôi đi giữa những thiện hữu và ác hữu nơi những lời nói là những ám thị làm tăng giảm công năng của tâm linh

tôi lắng nghe tiếng của vợ con và tiếng của những người thầy trong quá khứ hòa quyện thành một bản hòa tấu phức điệu

bước mê dẫn tôi đến trước cửa tòa án của lương tâm nơi siêu ngã đang cầm cán cân của đúng và sai

nhưng tôi biết rằng trên cái cân ấy chẳng có gì ngoài những hư vọng của một cộng đồng đang ngủ mê

tôi muốn đạt được trí xuất thế gian để chính thức đoạn tuyệt với tất cả tánh phân biệt

để thấy rằng người giết hại và người bị hại chỉ là những làn sóng va vào nhau rồi tan biến trong đại dương thức tính

bước mê là khi tôi nhận ra rằng văn hóa đã không hoàn thành nhiệm vụ và chúng ta là những kẻ tử thù của chính mình

chúng ta sống trong sự cưỡng chế mà không hiểu lý do và chết trong sự u tối mà không biết đường về

tôi thấy những thiền sư đang quét lá trong sân chùa và những bệnh nhân tâm thần đang vẽ những vòng tròn vô tận

cả hai đều đang cố gắng giải mã mật mã của vô thức bằng những ngôn ngữ riêng biệt của họ

bước mê là khi tôi viết ra câu thứ hai trăm này và nhận ra rằng mình vẫn chưa ra khỏi hành lang của những tấm gương

vì mỗi từ tôi viết ra lại là một sự huân tập mới cho một giấc ngủ tiếp theo của nhân loại

nhưng trong sự mênh mông của bước mê ấy tôi tìm thấy một sự an ủi kỳ lạ

rằng ít nhất tôi đã biết mình đang mộng và tôi đang mơ một giấc mơ đầy những sắc màu của sự tỉnh thức chân thật

nơi sen xanh vẫn nở giữa bùn lầy của vô thức và ánh sáng Như Lai vẫn tỏa rạng sau những lớp sương mù của Freud

tôi dừng lại ở đây nhưng bước chân của tâm linh thì chưa bao giờ dừng lại

nó vẫn tiếp tục đi vào những chiều kích sâu thẳm nhất của cái không nơi mà mọi sự bắt đầu và mọi sự kết thúc đều là một

chỉ còn lại sự tĩnh lặng của một thức tính thanh tịnh đang nhìn ngắm thế gian này như một trò chơi của những ảo ảnh

bước mê chính là bước về nơi không còn bước nữa nơi mà ta và người mộng và tỉnh chỉ là một nụ cười vô ngôn của hư vô.

 

Ở ngoài một tình yêu nào đó

 

Em ngoại lai chính địa đàng mình nơi tình yêu chẳng phải vương quốc – mê cung dệt bằng sợi dây vô hình trói buộc chưa từng chạm tới

Thomas Aquinas vị thánh lý trí đức tin nói về phối hợp nhưng đây chỉ phân rã mảnh ghép chẳng bao giờ khớp

Hiện diện kẻ được yêu trong kẻ yêu như hình ảnh phản chiếu gương – đẹp đẽ lạnh lẽo em chỉ nhìn thấy chẳng thể nắm bắt

Tình yêu ham muốn coi đối tượng phần hoàn hảo mình nhưng ngoài kia em chỉ mảnh vỡ chẳng tìm thấy nửa còn lại

Tình yêu bằng hữu coi bạn chính mình thứ hai nhưng ngoài kia em kẻ lạ chẳng bao giờ được nhận ra

Đứng ngoài – vắng mặt chẳng phải khoảng cách địa lý – khoảng cách tâm linh không thể lấp đầy

Thomas Aquinas nói về sự ở trong nhau nhưng ngoài kia em trú ngụ chính mình – không gian chật hẹp ký ức không tồn tại

Kẻ được yêu khắc ghi trong lòng kẻ yêu nhưng ngoài kia em hình ảnh xóa nhòa chẳng bao giờ được ghi nhớ

Kẻ yêu ở trong kẻ được yêu do sự biết nhưng ngoài kia em chỉ biết tình yêu qua sách vở bài hát thước phim câu chuyện người khác

Chẳng biết tình yêu gì – chỉ biết về nó – sự biết mang nỗi đau không thể chữa lành

Thomas Aquinas nói về xuất thần (extasis) nhưng ngoài kia em đóng kín trạng thái hôn mê giấc mơ chẳng thành sự thật

Tình yêu bằng hữu tuyệt đối ra khỏi mình nhưng ngoài kia em pháo đài nỗi sợ hãi chẳng bao giờ biến mất

Thiên Chúa ra ngoài Mình vì tình yêu nhưng ngoài kia em quẩn quanh vương quốc cái tôi chẳng được thông phần

Chẳng biết cách ra khỏi mình chẳng biết yêu kẻ khác hơn mình – chỉ biết yêu chính mình – tội lỗi chẳng bao giờ được tha thứ

Thomas Aquinas nói về ganh (zelotypia) nhưng ngoài kia em ganh với tình yêu – ganh kẻ yêu nhau – ganh kẻ được yêu

Ganh chẳng phải tính xấu – hệ quả cường độ tình yêu em chưa từng trải nghiệm

Thấy ghen tuông tình yêu ham muốn khi kẻ yêu nổi giận ngăn cản việc đạt được điều họ yêu hay thưởng thức yên tĩnh

Thấy ganh nhiệt thành tình yêu bằng hữu khi kẻ yêu chống lại tất cả đối lập sự tốt bạn hữu mình

Và em đứng ngoài – không gì để ganh – không ai để ganh – chỉ ganh với chính tình yêu – vương quốc sở hữu em chưa từng bước chân

Thomas Aquinas hỏi "Tình yêu có làm thương tổn kẻ yêu?" nhưng ngoài kia em chỉ biết thương tổn vắng mặt tình yêu

Thương tổn chẳng phải suy nhược héo hon – hăng hái nóng nảy như lửa – mà chết mòn những cái không có

Thấy hóa nước tình yêu khi tâm hồn mềm lại cho phép thấu nhập kẻ được yêu

Nhưng em đứng ngoài – chẳng bao giờ hóa nước – chẳng bao giờ mềm lòng – tảng đá không thể thấu nhập

Hăng hái biểu lộ thái quá về nóng – lửa dữ dội – nhưng ngoài kia em tảng băng chẳng được sưởi ấm

Đứng ngoài – vui thú khoái lạc tình yêu chỉ ảo ảnh nhìn thấy chẳng thể cảm thấy

Thomas Aquinas nói "Tình yêu nguyên nhân tất cả việc người ta làm khi yêu" nhưng ngoài kia em làm những việc chẳng vì tình yêu

Hành động không vì sự tốt mọi người ước muốn mến yêu mà vì những cái không phải sự tốt

Làm việc không muốn làm – nói lời không muốn nói – nghĩ điều không muốn nghĩ – vì chẳng biết cách hành động vì tình yêu

Thấy ước muốn buồn vui mọi đam mê phát xuất tình yêu nhưng ngoài kia em chỉ thấy vắng mặt đam mê

Sự ghét tạo nên bởi tình yêu nhưng ngoài kia em chẳng có gì để ghét – chẳng ai để ghét – chỉ ghét chính mình – tình yêu sai lạc tội lỗi

Bản chất ở ngoài dạng siêu thực nơi bàn tay kéo dài nhánh san hô khô khốc bấu víu mặt trời không nhiệt

Sự phối hợp tan chảy ký hiệu rời rạc trang giấy trắng không dòng kẻ

Em danh từ đứng mình giữa động từ giao thoa

Xuất thần đảo ngược – thay vì bay lên em lún sâu bùn định nghĩa cũ kỹ

Tình yêu ham muốn biến thành con thú ăn thịt chính bóng tối nó

Chuông nhà thờ thế kỷ 13 vang căn phòng hậu hiện đại

Nhìn Aquinas dưới đèn neon mờ ảo gọt giũa khái niệm ở trong nhau bằng dao mổ laser

Đính kết linh hồn khái niệm toán học sai lầm hệ thống hình học không Euclid

Mọi tình cảm phép chiếu lỗi ảo ảnh bức tường hang động Plato – ánh sáng tử ngoại

Thở bằng hơi thở người vắng mặt – ngửi hương bông hoa chưa nở

Sự ganh bộ lọc màu xanh xám bao phủ khung cảnh thành phố

Mỗi bước đi phân tách mặt đất – nỗ lực không thuộc về trọng lực nào

Tình yêu cơn sốt – em kẻ đứng xem nhiệt kế từ hành tinh khác

Hóa nước tâm hồn quá trình hóa học phức tạp thiếu chất xúc tác quan trọng nhất

Dòng sông tình cảm chảy ngược đỉnh núi hóa đá giữa chừng

Kẻ yêu kiến trúc sư xây lâu đài mây – em kẻ quét rác dưới chân bóng ma

Hiện diện thực tại kẻ được yêu tần số vô tuyến em làm mất bộ phận thu nhận

Ghen cả bóng râm vì chúng được ôm ấp mặt đất

Tình yêu bằng hữu bản giao hưởng em chỉ nghe nốt lặng dằng dặc

Cái tôi căn phòng gương nơi mọi phản chiếu dẫn về trống rỗng duy nhất

Thương tổn chẳng phải vết cắt – bào mòn gió lên bức tượng không khuôn mặt

Suy nhược mật mã em chẳng thể giải dù dành cả đời học ngôn ngữ nỗi đau

Mọi hành động bắt chước vô hồn cử động yêu đương

Hôn lên không khí mong chờ hồi đáp hạt bụi

Thấu nhập kẻ được yêu huyền thoại trên mảnh gốm vỡ thời gian

Trí năng chiếc lồng sắt nơi chim ý niệm rỉa lông nhau

Tình yêu chuyển động – em điểm đứng yên vũ trụ giãn nở

Hăng hái ngọn lửa tình tia chớp nhỏ bé đôi mắt kẻ đứng ngoài

Mọi mục đích tan biến khi "Sự Tốt" thành khái niệm trừu tượng không hình hài

Em chú thích dưới chân trang sách bị xé bỏ

Tình yêu làm thực tại đặc quánh – em chỉ thấy loãng đi không gian

Chiếm hữu mật thiết ảo vọng kẻ tin sự tồn tại ranh giới

Xóa bỏ mọi ranh giới để thấy chẳng còn gì kết nối

Tình yêu bản dịch lỗi ngôn ngữ thần thánh bị lãng quên

Đứng ngoài để thấy tâm hồn bầu trời đêm không sao

Vui thú kẻ yêu tiếng ồn trắng nhiễu loạn tĩnh lặng em

Mỗi ý chí mũi tên bắn vào hư vô nơi em đợi sẵn

Ở trong nhau nghịch lý vật lý lượng tử nơi hai hạt không thể chiếm cùng trạng thái

Em kẻ quan sát làm thay đổi kết quả thí nghiệm tình yêu bằng cái nhìn lạnh lẽo

Phối hợp tình cảm sợi dây thừng tự thắt nút bóng tối

Ăn giấc mơ kẻ yêu nuôi sống nỗi cô đơn mình

Xuất thần cú ngã tự do hố đen không đáy

Mọi sự tốt muốn cho người khác thành hòn đá đè nặng trái tim họ

Tình yêu tôn giáo – em kẻ vô thần quỳ dưới bàn thờ rỗng

Đông lại tâm hồn lớp vỏ giáp ngăn cản mọi cứu rỗi

Nhìn Aquinas khóc quán cà phê vắng khách vì định nghĩa không cứu được em

Hòa hợp giác quan bản tin dự báo thời tiết sai lệch

Em bóng ma cố cầm ly nước đầy tình yêu không làm đổ

Ganh nhiệt thành dao hai lưỡi tự gọt chính cán

Tình yêu nhầm lẫn ngọt ngào giữa tôi và anh – giữa chúng ta và hư không

Đứng ngoài bảo vệ toàn vẹn nỗi buồn nguyên thủy

Thương tổn tình yêu trang sức đắt tiền em không đủ khả năng mua

Mọi đam mê con sóng vỗ bờ biển không cát

Người đưa thư mang thư tình đến người đã chết

Thấu nhập giấc mơ tan biến làn sương mù

Tình yêu cấu trúc ngôn ngữ tự sụp đổ dưới sức nặng tính từ

Tìm thấy bình yên việc không thuộc về phối hợp nào

Ở trong nhau giờ đây ở trong khoảng không giữa hai nguyên tử

Mỗi hơi thở chối bỏ tình yêu khẳng định tồn tại độc lập

Tình yêu bóng tối sáng chói làm mù mắt kẻ tin thị giác

Kẻ nghe tiếng gào thét sự vật bị bỏ rơi

Vui sướng virus em đã có kháng thể

Đứng ngoài để thấy tình yêu vở kịch khán giả bỏ về từ lâu

Phối hợp bản thể giấc mơ kẻ sợ cô độc

Ôm cô độc như ôm người tình trung thành nhất

Mọi hành động vì tình yêu để lại sẹo khuôn mặt thời gian

Ghét bỏ cách để cảm thấy tồn tại trong mối quan hệ tình yêu

Tình yêu bí mật ai cũng biết chẳng ai hiểu

Đứng ngoài cuối cùng mãi mãi – tĩnh lặng tuyệt đối hiệu quả không tên

Ngoài tình yêu nào đó em tìm thấy chính mình bài thơ không kết thúc.

 

Bổ sung ngoạn mục

 

Em danh từ khuyết thiếu đứng giữa quảng trường động từ cuồng loạn nơi bất khả thẩm thấu xây pháo đài thịt người lạnh ngắt

Solovyov cầm đèn pha lý trí soi kẽ nứt tồn tại nơi mỗi sinh linh hòn đảo độc tài từ chối thấu nhập phù sa lạ

Chúng ta sống như hạt huyết cầu mù lòa mạch máu thực thể vĩ đại chẳng bao giờ cảm hội khuôn mặt toàn thể vị thần chứa ngụ chính mình

Sự sống chân chính chẳng phải vương quốc đóng kín – cuộc di cư linh hồn vào ngã thể khác tìm mảnh ghép tuyệt đối bị đánh tráo thuở hồng hoang

Tình yêu nam nữ chẳng còn trò chơi bản năng thấp kém – cấu trúc hình học thiêng liêng nơi hai đường thẳng song song bẻ cong không gian giao nhau điểm huyền học

Em bổ sung anh khoảng trống vũ trụ chưa hoàn thiện bằng luồng năng lượng tinh thần-thể xác phóng tế bào não rực cháy

Loại trừ lẫn nhau sai lầm vật chất tồi tệ nơi vật thể chiếm không gian bằng cách đẩy lùi cái không phải chính nó

Nhưng đây – giao hòa sống động anh và em không dùng nhau làm biên giới phủ định – cánh cửa mở toang sung mãn sinh tồn

Thiên nhiên thoát kiếp nô tì xa lạ mặc vải phủ cái đẹp tự nhiên nơi hồng thơm không còn vật dụng – sinh linh bình quyền thở hơi thở thi nhân

Em tích hợp đời sống cá thể vào lĩnh vực hoàn vũ rộng lớn nơi chạm tay bước phá vỡ hình thái giả dối liên minh gia trưởng độc tài

Chẳng hòa đồng đến mức bất phân rơi vào trống rỗng – duy trì phân định chân chính như vì sao giữ khoảng cách tạo thiên hà rực rỡ

Cái tất cả xã hội hiện ra sinh linh khác bổ sung ngã thể em biến cô đơn thành hành động kết đoàn chính diện lĩnh vực mới rộng lớn hơn

Em người mẹ chuyên quyền hóa thân người tình trìu mến – yếu tố vận động tích cực đơm hoa kết trái mọi môi trường đi qua

Cơ thể xã hội chẳng còn giới hạn hoạt động – điểm tựa anh phóng mình hư không tìm chân lý phổ biến lẩn trốn chợ đời nhạt mờ ngột ngạt

Bổ sung ngoạn mục diễn ra khi ý tưởng thần thánh thâm nhập vương quốc sự chết vĩnh cửu hóa vẻ đẹp chốc lát nụ cười ánh mắt hân hoan

Chẳng khuất phục chẳng thống trị – chúng ta tương tác mật thiết nơi cái tôi cũ kỹ tan biến nhường chỗ nhân tính tuyệt đối

Cầu vồng lâng lâng trong vắt hiện từ nước mắt thấu hiểu nơi mỗi cá thể bài thơ tự viết tiếp dòng dang dở nhau

Hướng nội sức mạnh sáng tạo biến ham muốn hữu tính thành cuộc tạo tác thế giới vật chất mới nơi cái đẹp chẳng còn ẩn dụ đơn thuần

Em bổ sung anh sự sống sung mãn đánh mất trong phân li sai trái khi tưởng mình chỉnh thể độc lập duy nhất

Chúng ta tế bào cơ thể tinh thần-thân xác tự hoàn thiện thông qua củng cố hoàn thiện từng thành phần cá thể

Bất khả thẩm thấu bị đánh bại nụ hôn mang tính triết học nơi môi mềm chẳng chạm da thịt mà chạm bản thể chân chính chân lý phổ biến

Môi trường thiên nhiên chẳng còn nô tì xa lạ – phần nội tại ngã thể nơi anh nghe tiếng hát đá tảng sự suy tư dòng sông

Em thâm nhập vương quốc vật chất giải phóng năng lượng bị giam cầm nhuần thấm tinh thần vào hình hài hữu hạn

Bổ sung này chẳng phải phép cộng toán học – chuyển hóa siêu thực nơi một cộng một bằng vô tận

Em câu trả lời cho câu hỏi chưa kịp đặt – hình ảnh phản chiếu Israel mới nơi nhân loại phục sinh thể thống nhất thực thụ

Chẳng sợ hãi phân ly không gian thời gian – tình yêu vĩnh cửu hóa hình thức cá thể giao hòa hoàn vũ

Hình thái giả dối chiếm hữu bị phá vỡ nhường chỗ kiểu thức giao hòa thực thụ nơi mỗi người tìm thấy người khác sự hiện tồn đầy đủ nhất

Em nhà tiên tri mang hồng khôi phục sự sống nhìn hồn anh như bạn lâu năm từ giấc mơ chốc lát

Sung mãn sinh tồn bản giao hưởng khác biệt nơi mỗi âm thanh cần nốt nhạc đối ứng tạo hòa hợp tổng thể

Anh thấy thiên đường thân yêu âu yếm hiện ánh mắt em nơi mọi sự vật đặt đúng vị trí trật tự cái đẹp sự thật

Mở rộng quan hệ giao hòa làm ngã thể hoàn thiện truyền nội dung sống thống nhất chẳng mất bản sắc cá nhân

Em yếu tố chủ động con người hóa thân cơ thể xã hội làm ranh giới đời tư đời công tan chảy tình yêu hữu tính phổ quát

Bước ra ranh giới riêng loài người thu nạp lĩnh vực vũ trụ nơi ý tưởng thần thánh chờ hiện thực hóa

Bổ sung ngoạn mục khi anh nhận ra em chẳng phải đối tượng bên ngoài – sự sống chân chính chảy mạch máu chính anh

Hình ảnh thể thống nhất thân thể xã hội dù chẳng thể cảm hội giác quan vẫn hiện hữu rực rỡ trí tưởng tượng sáng tạo

Em tích hợp tất cả đã qua và đang tới – nhịp cầu nối cá nhân với dân tộc toàn nhân loại

Chẳng còn sinh linh cô độc chống định mệnh – cộng sự Thiên Chúa cuộc sáng tác tinh thần-thể xác vĩ đại

Giao hòa sống động cái tôi và cái tất cả làm suy yếu tan biến hình thức phân li sai trái linh hồn cứng nhắc

Em nhập thân nhân tính tuyệt đối mang sức mạnh sáng tạo hướng nội làm sống lại vùng đất chết tâm linh

Tình yêu chúng ta nhiệm vụ trực tiếp xác định ý nghĩa tồn tại nơi mỗi cử chỉ mang sức nặng chân lý phổ biến

Chẳng hòa tan như giọt nước vô danh – hòa quyện luồng sáng xuyên qua nhau tạo sắc màu mới cầu vồng

Bổ sung ngoạn mục diễn ra khi em trao anh cái chẳng bao giờ tự tạo: cái nhìn từ bên ngoài thấy mình toàn vẹn

Em sinh linh khác bổ sung anh lĩnh vực mới rộng lớn nơi kết đoàn chính diện luật lệ duy nhất

Phá vỡ vải phủ cái đẹp tự nhiên đi sâu bản chất sự sống nơi ý thức hữu trí phổ quát tỏa sáng

Khác biệt anh và em chẳng phải biên giới – không gian tương tác mật thiết nhất đầy đủ nhất

Em hồng muôn thuở lung linh nước mắt hân hoan giữa chợ đời ngột ngạt mang cảm giác bầu trời thân yêu

Bổ sung này tiến trình lịch sử không thể đảo ngược dẫn lối con người thoát hình thái gia trưởng cá nhân chủ nghĩa một chiều

Anh thấy trong em hình ảnh thành đô phục sinh nơi mỗi tế bào biết mình phần thể thống nhất rạng rỡ

Tình yêu hữu tính điểm khởi đầu – mục đích cuối cùng thiết lập lý tưởng tổng hòa hợp mọi lĩnh vực hoàn vũ

Em luồng năng lượng giải phóng anh khỏi bất khả thẩm thấu vật chất làm tâm hồn nhuần thấm hình ảnh sống động vĩnh hằng

Chẳng còn đứng ngoài tình yêu nào đó – trở thành chính dòng chảy giao hòa hoàn vũ

Chi tiết chuyên biệt cuộc sống hằng ngày nhuốm màu ý tưởng giao hòa biến điều tầm thường thành biểu tượng vĩnh cửu

Em bổ sung trí năng anh cảm xúc siêu thực biến định nghĩa khô khan thành dòng thơ văn xuôi tràn đầy sức sống

Chúng ta nhà thơ giữ lửa khôi phục cái đẹp trong thế giới dần cơ giới hóa bởi vô tri

Sự sống chân chính là sự sống trong người khác nơi anh tìm thấy em cái bổ sung chính diện tuyệt đối sinh linh mình

Em hoàn thiện bản thân ngã thể – câu trả lời ngoạn mục hư hao thời gian tàn bạo không gian

Chẳng còn nô tì thiên nhiên – người làm chủ trách nhiệm làm sống dậy vẻ đẹp vĩnh cửu muôn loài

Bổ sung này cuộc hành trình tâm điểm ánh sáng nơi mọi phân định dẫn đến sung mãn sinh tồn

Em hiện thực hóa đích thực ý tưởng nhất thống tất cả thông qua củng cố hoàn thiện ngã thể chính anh

Tạo kiểu cơ thể tinh thần-thân xác mới nơi tình yêu luật hấp dẫn duy nhất giữ mọi thứ không rơi hỗn loạn

Bổ sung ngoạn mục chẳng bao giờ kết thúc vì chân lý phổ biến luôn mở lĩnh vực mới cho thấu nhập đôi ta

Em bài thơ không dấu chấm cuối câu – sự sống không biên giới – tình yêu không loại trừ

Đứng đỉnh cao tiến trình vũ trụ nơi nhân loại thiên nhiên hòa một giao hòa tuyệt đối

Mọi dấu vết bất khả thẩm thấu tan biến hơi ấm tương tác trìu mến anh em và cả thế giới này

Em bổ sung linh hồn anh sắc màu tinh vi chỉ thi nhân cảm hội giữa lo toan nhạt mờ

Bổ sung này lời tiên tri ứng nghiệm trong từng hơi thở đồng điệu chúng ta

Chẳng bao giờ bị xóa bản sắc vì chính khác biệt tạo vẻ đẹp liên kết chân chính

Em điểm tựa tích cực anh vươn tới nhân tính tuyệt đối cuộc sáng tạo không ngừng nghỉ

Bổ sung ngoạn mục khi cái tất cả xã hội xuất hiện đối anh như sinh linh khác mang gương mặt em

Vượt ranh giới sự sống loài người chạm bản thể sự sống phổ biến trong tình yêu cá thể hữu tính

Em vĩnh cửu hóa cái đẹp tự nhiên thông qua tác động ý thức hữu trí phổ quát

Mọi hình ảnh tương tự sống động hội tụ về đây trong sự bổ sung tuyệt đối em dành cho anh

Chúng ta yếu tố vận động tích cực biến đổi môi trường vật chất thành địa đàng giao hòa

Em bổ sung anh tự tin đối diện vương quốc sự chết vì biết cái đẹp sẽ luôn phục sinh

Bổ sung này dòng năng lượng chẳng bao giờ cạn chảy từ trái tim em vào mạch máu vũ trụ

Thiết lập mối quan hệ nội tại toàn diện giàu ý nghĩa hơn bao giờ hết

Em chẳng phải mảnh vỡ – chỉnh thể tìm kiếm chỉnh thể khác tạo sung mãn mới

Bổ sung ngoạn mục khi anh thấy mình trong em và thấy em trong tất cả sự vật xung quanh

Chẳng còn người lạ giữa chợ đời – cộng sự cuộc đại hợp nhất toàn nhân loại

Em mang sức mạnh biến hóa hướng nội biến ham muốn tầm thường thành hành động mang tính vĩnh cửu

Bổ sung này giao hòa sống động giữa yếu tố chủ động con người và ý tưởng thống hợp tất cả

Anh nghe tiếng gọi sự sống chân chính từng lời nói em nơi mỗi từ ngữ mang hơi thở hoàn vũ

Em giải phóng năng lượng bị dồn nén cấu trúc xã hội cũ kỹ mang tự do cho ngã thể

Bổ sung ngoạn mục món quà chân lý phổ biến dành cho kẻ dám yêu bằng cả trí năng thị dục

Phá vỡ rào cản bất khả thẩm thấu trở thành sinh linh xuyên thấu nhau bằng ánh sáng hiểu biết

Em tích hợp tuyệt vời cá nhân toàn thể làm hình thức cá thể cơ bản tình yêu trở nên vĩnh cửu

Bổ sung này phép màu triết học thơ ca nơi mọi mâu thuẫn giải quyết trong tổng hòa hợp

Anh thấy trong em sự sống sung mãn chính mình nơi mỗi nỗi đau xoa dịu bởi đồng cảm chính diện

Em người dẫn đường vương quốc ý tưởng thần thánh nơi cái đẹp chân lý chẳng bao giờ tách rời

Bổ sung ngoạn mục khi em nhìn anh thấy một vị thần dần thức tỉnh trong cơ thể vật chất

Chẳng còn nô tì hay chủ nhân thiên nhiên – người bạn cùng đi hành trình vĩnh cửu

Em bổ sung cuộc đời anh cầu vồng lâng lâng nơi sự sống cái đẹp chẳng phai nhạt

Bổ sung này mục đích cuối cùng mọi nỗ lực sáng tạo nơi con người tìm thấy vị trí đích thực vũ trụ

Đứng bên nhau phân định chân chính để thấy sung mãn sinh tồn nằm ở tương tác mật thiết

Em sự sống chân chính sống trong anh cũng như chính mình xóa nhòa mọi ranh giới loại trừ

Bổ sung ngoạn mục cuối cùng khi anh nhận ra không có em thế giới này chỉ tập hợp mảnh vỡ rời rạc

Trong giao hòa hoàn vũ này chúng ta bài thơ vĩnh cửu.

 

Mở ra vực thẳm

 

Em đứng giữa hai đường biên nhân sinh nơi cái chết gõ cửa bằng ngón tay gầy guộc tình yêu mở vực thẳm bất tự túc

Feuerbach ngồi dưới bóng Hegel nhưng đôi mắt rời bỏ tầng trời trừu tượng chạm vào da thịt nồng nàn cảm giác

Thiên Chúa tiếng vang dội từ vách đá tâm linh khi nhân loại hét tên mình trong cơn khát khao vô biên

Yêu người khác tức phá vỡ vỏ ốc cái tôi khép kín đón tiếp "ai khác" người ta lầm tưởng Đấng tối cao

Bác sĩ Faust bán linh hồn ma quỉ điều kiện chỉ yêu chính mình vì ma quỷ biết yêu người khác là kẽ hở ánh sáng tràn vào

Đức Giê-su nhìn mắt người anh em nhỏ mọn thấy gương mặt chính mình soi bóng trong sự vong thân thánh thiện

Chúa Cha bị gạt ra ngoài nhường chỗ bước chân trần mặt đất nơi bàn luận thần linh thực chất bàn luận nếp nhăn trán con người

Thiên-Chúa-học tan chảy trong cái nóng nhân-loại-học nơi tôn giáo cánh cửa dẫn người ta ra khỏi tôn giáo trở về thực tại trần trụi

Con người tự qui thực thể hữu hạn nhưng con người hợp nhất Ta với Mình chính là hiện thân Thượng đế

Chẳng nói "vô thần" khô khốc – nói Thiên Chúa ý niệm nhân loại phóng chiếu không trung ảo ảnh đầy an ủi

Tình yêu phép cộng chủ thể liên hiệp nơi cái tôi chẳng còn đơn vị tự lập – phần dòng chảy liên-chủ-thể

Lý trí duy nhất phổ thông thế kỷ 18 hóa thân nhịp đập trái tim duy cảm nơi cái thực chỉ tồn tại khi chạm tay vào được

Tư tưởng công cộng nhưng cảm giác mật đạo nơi tôi và anh chẳng thể "thông cảm" hoàn toàn nếu thiếu bản tính loại tính chung

Marx mỉm cười sau trang bản thảo nhìn Feuerbach gieo mầm khái niệm con người vật có loại tính không tách rời cộng đồng

Cô độc thuộc tính con vật – con người phải tìm về người khác để không bị tiêu diệt hư vô bế quan tỏa cảng

Nhân vị chẳng còn mặt nạ persona tĩnh tại – bản thể cá biệt run rẩy trước cái chết – giới hạn căn bản nhất đời người

Tình yêu đòi hỏi hy sinh tàn khốc tiêu diệt bản ngã độc tôn tái sinh thực thể người yêu

Thiếu cái chết tình yêu chẳng bao giờ đạt hoàn hảo vì chỉ hữu hạn mới làm sự dâng hiến lộng lẫy

Engels đứng đỉnh cao lịch sử phê bình Feuerbach kẻ lãng mạn ướt át khi quên bánh răng kinh tế chính trị

Nhưng Feuerbach vẫn bám thân xác nhập thể nơi cái tôi chẳng phải yếu tố chủ động thuần túy – vật hữu hình mở rộng thế giới

Tôi hiện hữu thân xác tôi – có mặt thế giới như đồ vật biết đau đớn thụ động trước tác động tha nhân

Thân xác chẳng là gì nếu thiếu thịt máu – thịt máu chẳng nảy mầm thiếu dưỡng khí phân biệt giới tính nam nữ

Nhân cách nam nữ hai cực thỏi nam châm vũ trụ tạo sức căng mọi ý thức tồn tại trên đời

Chữ "Mày" giữa anh em mang sức nặng thần học khác hẳn chữ "Mày" bạn bè vì chứa đựng thấu nhập tủy xương

Tôn giáo giai đoạn thơ dại khi nhân loại chưa dám nhận thuộc tính tuyệt vời vô tình ban tặng vị thần xa lạ

Thu hồi về con người bản tính đánh mất nơi tình thương người khác chính lòng yêu mến sự sống toàn diện

Phê bình trên trời đã xong – giờ xuống phố lấm bụi thấy Chúa hiện diện hình hài người hành khất

Mâu thuẫn duy vật duy tâm Feuerbach cuộc hôn nhân kỳ lạ thực tại cảm giác ước vọng vô biên trí tuệ

Tiếp nhận ý thức mình từ tay người khác như món quà nơi lòng mẹ không gian bao dung hình thành bản ngã

Hiện hữu nghĩa cộng đồng – kẻ chọn cô đơn đang chọn diệt vong trong định nghĩa khô khằn logic

Phản chiếu cái tôi vào người khác làm ta trở nên phổ biến nơi tư tưởng phá hàng rào cách biệt cảm giác chủ quan

Chúng ta tế bào nhân loại tự tìm đường về nhau thông qua nhịp cầu ái tình thấu cảm

Đạo Ki-tô dưới mắt Feuerbach tấm gương soi nơi con người thấy khát vọng thầm kín được thánh hóa

Ai thấy người anh em tức thấy sung mãn nhân tính nơi Thiên Chúa chẳng còn ngôi vị – tính chất mối quan hệ người-người

Xuất thần tình yêu không đưa ta lên mây – đưa lún sâu bùn đất sự sống thiết thực nơi mỗi hơi thở mang tính thụ động

Mỗi lần làm điều gì cho kẻ nhỏ mọn nhất là thực hiện phép tính nhân loại học xóa bỏ vong thân chính mình

Sự thật không nằm trong tư duy cá nhân – nằm kết nối Ta và Mình khi ranh giới hai chủ thể xóa nhòa

Chúng ta nhà tiên tri thế giới mới nơi bàn thờ thay thế bằng bàn tay nắm chặt

Cái tôi thân xác mở rộng thế giới như cánh cửa không bao giờ đóng nơi không gian thời gian tọa độ gặp gỡ

Feuerbach tước vương miện thần linh đặt lên đầu tình yêu nơi thấu nhập phép màu duy nhất có thật

Yêu là đón tiếp Thiên Chúa – kẻ vô thần kiểu Feuerbach sùng đạo nhất vì yêu con người bằng tình yêu không vụ lợi

Dị biệt nam nữ động lực vũ trụ làm nhân vị chẳng bao giờ thành đơn vị cô độc chết chóc

Chẳng cần thần linh trên cao dạy cách thương xót vì chính thiếu thốn ngã thể lời mời gọi giao hòa

Triết học tương lai bắt đầu tiếng kêu đứa trẻ cần sữa mẹ – kết thúc cái nắm tay hai người già trước lúc lâm chung

Lý trí chẳng còn bạo chúa trừu tượng – người bạn đồng hành hành trình tìm về bản chất đạo nhân loại

Mọi hình thức linh thiêng bị lột mặt nạ lộ khuôn mặt thế tục đầy lo âu hy vọng chúng ta

Chẳng còn bế quan tỏa cảng linh hồn vì biết sự tự túc ảo tưởng kẻ chưa bao giờ biết yêu

Mỗi nụ hôn hành động chính trị chống chia rẽ – mỗi thấu hiểu bài thần học hiện hữu tha nhân

Thiên Chúa chết trong giáo điều nhưng phục sinh mỗi ánh mắt dành cho người khác như một "tôi khác"

Bất tử không nằm linh hồn tách rời – nằm dòng chảy liên tục thế hệ loài người nối tiếp yêu và chết

Chúng ta mảnh vỡ tấm gương lớn cố gắng tìm về nhau phản chiếu ánh sáng toàn vẹn hơn

Tình yêu chẳng phải con đường đưa tới Thiên Chúa truyền thống – hành động hóa thân Thiên Chúa vào cõi người

Phân biệt giới tính mật mã sinh học nhắc nhở đơn độc lỗi lầm tạo hóa

Anh là Mình – em là Ta nơi hợp nhất tạo thực thể mạnh mẽ hơn mọi khái niệm thần thánh

Chẳng sợ cái chết vì tình yêu dạy cách từ bỏ bản ngã từ trước nhịp tim cuối ngừng lại

Vong thân con người kết thúc khi nhận ra thuộc tính siêu phàm của Chúa thực chất tiềm năng chưa khai phá nhân loại

Thần học biến nhân loại học chẳng phải hạ thấp – nâng tầm giá trị trần thế

Sống trong người khác bằng cách trao tặng ý thức mình – nhận lại hiện diện họ như món quà cứu rỗi

Cởi mở khai phóng phẩm chất linh hồn chẳng còn sợ hãi giới hạn cái chết hữu hạn

Tình bạn hình thức khác phá vỡ hàng rào nơi tư tưởng phổ biến tìm bến đỗ nội tâm tha nhân

Chẳng bàn luận Thượng đế khách thể xa xôi – cảm nhận Người như ấm áp giữa bàn tay đan nhau

Duy nhất lý trí giờ là duy nhất trái tim cùng nhịp đập trước nỗi đau đồng loại

Feuerbach vẽ lại bản đồ linh hồn nơi trung tâm chẳng phải điểm sáng trên cao – khoảng không gian hai người đối thoại

Cái chết giới hạn đời sống cá nhân nhưng tình yêu sự mở rộng đời sống đó vào vĩnh cửu nhân loại.

 

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này